“Thảo cô không ăn nữa à.” Chi bỏ đồ ăn vào trong miệng, quay đầu thấy Ninh Thư đã để đũa xuống rồi, lập tức gắp thức ăn cho Ninh Thư: “Ăn nhiều một chút.”
“Cô ăn đi, tôi ăn no rồi.” Ninh Thư vừa cười vừa nói.
Thiên Giai thấy Ninh Thư không ăn, người thú trên mấy bàn vẫn đang ăn, dù ăn đến ợ ra rồi, vẫn cố gắng ăn tiếp, trên mặt đều là dáng vẻ vô cùng hưởng thụ.
Dáng vẻ nhạt nhẽo của Ninh Thư rất không hợp, trong lòng Thiên Giai cũng hơi khó chịu, hỏi: “Có phải những thức ăn này không hợp khẩu vị của cô không Thảo?”
Thiên Giai vừa nói, những người trên bàn đều nhìn về phía Ninh Thư, Ninh Thư giật giật khóe miệng nói: “Tôi ăn no rồi, không ăn được nữa.”
Lẽ nào ăn no rồi còn muốn kêu người ta ăn, hiện tại ngay cả thuốc tiên cô cũng ăn không nổi nữa.
“Tôi còn tưởng rằng cô không thích chứ, cô thích ăn gì, nếu như tôi biết, tôi dạy cho cô cách làm.” Thiên Giai cảm thấy người thú tên Thảo này khác với những người thú khác.
Thiên Giai cảm thấy Thảo không thích mình, nhưng người thú của cả Dực Hổ tộc đều đối tốt với mình, vì sao Thảo lại có địch ý với cô ta chứ.
Ninh Thư không biết vì sao Thiên Giai cố ý lôi kéo mình nói chuyện, bèn nói cho có lệ: “Những thứ này tôi đều thích ăn, chưa từng ăn thức ăn nào ngon như vậy.”
Mắt Thiên Giai lóe lên vẻ thoả mãn, thản nhiên cười nói với Ninh Thư: “Thảo, tôi khá là thích cô, về sau chúng ta phải lui tới nhiều hơn nhé.”
Tuy Thiên Giai cười với Ninh Thư, nhưng nụ cười xán lạn xinh đẹp lại làm cho Khải bên cạnh Ninh Thư cực kỳ mê muội, tựa như nụ cười này đang hướng về phía mình vậy, khẽ cười để lộ lúm đồng tiền, hàm răng trắng sáng như lúa gạo.
Ánh sáng mặt trời chiếu lên mặt cô ta, tạo ra vầng sáng trắng thuần khiết, khiến trái tim Khải bùm bùm đập loạn.
Ninh Thư nói rằng: “Tôi cũng khá thích cô, lui tới nhiều nhé, lui tới nhiều nhé.”
Đây chính là sự dối trá của người hiện đại, rõ ràng trong lòng cả hai đều không thích đối phương, nhưng ngoài miệng đều nói là thích.
Bữa cơm ăn đến tận lúc trăng treo trên ngọn cây, Ninh Thư và Chi trở về động của mình, trong tay Chi đang cầm một cái bát đá, bên trong là một ít muối kết tinh hơi ẩm ướt.
“Đây là Giai cho chúng ta, chỗ này cũng đủ để chúng ta ăn rất lâu, Giai nói lúc nướng thịt thì rắc một ít thứ này trên thịt ăn vô cùng ngon.” Chi nói với Ninh Thư.
Ninh Thư nhìn trời, đã có ba mặt trăng rồi, nghe Chi nói có mười mặt trăng ở trên trời là lúc mùa đông tới.
Thế giới này chỉ có mùa hè nóng nực và mùa đông lạnh lẽo.
Trong trí nhớ của nguyên chủ, mùa đông là khó vượt qua nhất, trời đông giá rét, tuyết rơi cả mùa đông, không có thức ăn, đến mùa đông, trong bộ tộc có rất nhiều người thú giống cái chết đi.
Ninh Thư cảm thấy cần phải chuẩn bị sẵn sàng trước.
Nhìn ba mặt trăng thật to, Ninh Thư cảm thấy thẩm mỹ của vị thần kia thật dị dạng, hai mặt trời, mười mặt trăng.
“Chi, dùng muối tiết kiệm chút, đến lúc đó còn có tác dụng lớn.” Ninh Thư nói với Chi.
Trở lại động rồi, Ninh Thư lấy thảo dược trong rổ ra, đặt ở chỗ thông gió ngoài cửa động.
Về sau phải đi ra ngoài tìm thảo dược nhiều hơn, đặc biệt là phải chuẩn bị một ít thảo dược trị phong hàn, nếu có thể, Ninh Thư còn muốn đi săn thú, ướp thịt sống để qua mùa đông.
Nhưng người thú giống cái ra ngoài bộ lạc rất không dễ dàng, tất cả bộ lạc cũng chỉ có Thiên Giai là có thể tùy ý ra ngoài, hơn nữa còn có người hộ tống bảo vệ.
Thần nữ dù sao cũng có chỗ khác, mặc dù ở trong xã hội nguyên thuỷ, giai cấp cũng vẫn tồn tại.
Nâng cao thực lực đã rồi lại nói, Ninh Thư ăn một viên Linh Tủy tinh thể to cỡ ngón út, lập tức một luồng linh khí cuồn cuộn cuốn tới, bị kình khí yếu ớt trong đan điền hấp thụ rồi.
Hấp thụ linh khí, kình khí có vẻ mạnh hơn một ít, Ninh Thư nắm quả đấm một cái, cảm giác tay cũng có lực hơn một ít.
Có thực lực, Ninh Thư hơi ổn định trong lòng, ít nhất cũng có năng lực tự vệ rồi, Ninh Thư không tin vào vẻ đẹp hay sức cuốn hút, cô chỉ tin tưởng thực lực, chỉ có thực lực mới có thể bảo vệ mình, có thể khiến mình đứng ở thế bất bại.
Có lẽ là do lần trước ăn uống Ninh Thư ầm ĩ không vui với Thiên Giai, Thiên Giai mang người thú giống cái đi ra ngoài tìm đồ, cũng không mang Ninh Thư đi nữa.
Ninh Thư cũng biết Thiên Giai canh cánh trong lòng, đoán chừng do thái độ của mình làm Thiên Giai bất mãn, vốn còn muốn đi ra ngoài tìm thảo dược, hiện tại ngay cả ra ngoài bộ lạc cũng không ra nổi.