“Quý Nhậm đã chết, Tịnh Đan không được thoát khỏi nơi này. Anh nhất định phải trừ khử được hắn.”
Trúc Chi thuận tay nắm lấy cổ áo của Tịnh Đan và ném trả cho Gia Khánh. Y lướt nhanh như gió thổi, hai bàn chân đạp mạnh vào ngực Tịnh Đan một lần nữa khiến gã nôn ra một ngụm máu tươi, mặt mày tái xanh.
Tịnh Đan đã bị thương rất nặng, nhưng gã vẫn cố trụ cho đến bây giờ, có thể nói là kỳ tích. Nếu Quý Nhậm thật sự đã chết như lời Trúc Chi vừa nói, mà theo tình hình thì đúng như vậy, thì gã phải giết chết Gia Khánh và nhanh chóng biến mất khỏi nơi này, gặp gỡ Nguyên Sâm và báo cáo chuyện quan trọng.
Tịnh Đan ôm lấy ngực và đứng dậy, hai chân của gã run run, đứng cũng không vững, duy chỉ có đôi mắt lạnh lùng nhìn Gia Khánh lẫn Trúc Chi. Gã không thể chết ở đây, dù gã rất muốn giết Gia Khánh, nhưng Nguyên Sâm nhất định muốn biết tất cả những gì xảy ra trên Thiên giới.
Tịnh Đan trong nháy mắt đã quyết định một chuyện quan trọng. Gã mỉm cười khinh khỉnh, vươn tay bắt giữ Trúc Chi làm con tin. Gã gào to:
“Thả ta xuống Thiên giới, Gia Khánh. Ngươi biết đấy, giữa ta và ngươi chắc vẫn còn cơ hội gặp nhau thôi. Ta thì không muốn làm ma của Thiên giới đâu.”
Trúc Chi bị trói trong tay của Tịnh Đan. Vậy mà gã nghe thấy giọng cười hí hửng của cô, dường như cô chỉ chờ đợi gã đến bắt lấy mình. Làm sao có thể có một người sắp chết mà lại cười quỷ dị như cô cơ chứ. Gã cảnh giác canh chừng Gia Khánh, cũng canh chừng cô gái trong tay mình.
Trúc Chi lấy từ không khí một thanh kiếm mỏng và dài, hình dạng giống như một thanh Giao Long mà Ngư Lâm sử dụng. Cô không nghĩ ngợi nhiều mà chỉ nói với Gia Khánh:
“Tôi biết anh không cam lòng nếu anh không tự tay kết liễu hắn. Nhưng đành vậy, tôi sẽ giải thích chuyện này sau, cái lý do mà tôi nhất định phải giết chết hắn tại đây.”
Trúc Chi vừa dứt lời, ngay khi Gia Khánh vẫn không hiểu ý định trong đầu của cô là gì, cô đã đâm xuyên thanh kiếm kia qua bụng của mình. Theo kế hoạch của Trúc Chi, thanh kiếm sẽ đâm xuyên luôn cả Tịnh Đan. Như vậy, Gia Khánh sẽ dễ dàng giết chết gã, mà gã sẽ không thể dùng cô khống chế ai được cả.
Gia Khánh kinh hãi hét lên:
“ĐỪNG MÀ.”
Tịnh Đan hành động nhanh hơn cả y, gã mau chóng ném Trúc Chi ra phía trước. Cô gái này quả thật điên loạn hết sức tưởng tượng của gã. Chỉ vì muốn không muốn gã dùng mình khống chế đồng minh mà không tiếc hy sinh mạng sống. Người như vậy quả thật không thể không thán phục. Đến ngay cả gã đây cũng chưa chắc sẽ làm được điều đó.
Trúc Chi không đâm thanh kiếm vào bụng mình. Ngay khi Tịnh Đan vừa buông cô ra, cô đã xoay người chém ngang bụng gã một nhát. Tịnh Đan hú hồn hú vía, ngã nhào xuống đất một lần nữa, rât smay nhát chém vừa nảy không hề trúng gã, nếu không gã hẳn lại bị thương lần nữa. Gã hoảng sợ lắm. Thủ pháp lẫn kiếm thuật của cô bé đó quả nhiên lợi hại, dù không biết rút cuộc cô có thân phận ra sao thì gã vẫn cứ muốn báo cho Nguyên Sâm biết về sự nguy hiểm này.
Đến nước này, Gia Khánh không cần chần chừ thêm nữa. Y đã kịp đến và đặt cây quyền trượng lên đầu của Tịnh Đan. Y lạnh lùng nhấn mạnh cây quyền trường xuống đầu gã, khiến đầu gối của gã khụy xuống đất, không thể nào kháng cự.
Gia Khánh lạnh nhạt buông một câu:
“Đã đến lúc thực hiện cái phán xét mà bấy lâu nay ta đã chờ đợi rồi.”
Cây quyền trượng vừa chạm đỉnh đầu của Tịnh Đan, tất cả mọi sinh vật, kẻ cả tiếng xào xạc của gió trời cũng im bật. Một luồng ánh sáng đỏ tía bao trùm lấy Gia Khánh và Tịnh Đan, thứ đó lôi cả hai bay lên cao.
Sức mạnh cây quyền trượng khiến Tịnh Đan nhớ lại những chuyện kinh khủng mà mình làm, nhất là cái chết của Khuê cẩm. Gã chợt nhớ lại tất cả, gã nhớ nhát đâm mà gã đã lạnh lùng để lại trên thi thể nàng ấy, nhớ rõ đôi mắt chứa đầy thản thốt lại đau lòng của nàng ấy, nàng đã tưởng người giết mình là Gia Khánh.
Tịnh Đan càng nhớ Mẫu Đơn hơn, càng mong muốn gặp lại nàng một lần nữa. Không hiểu sao khi cây quyền trượng chạm vào não bộ của gã, gã lại cảm thấy bản thân mình độc ác đến vậy. Gã đã đan tâm giết chết một cô gái không có khả năng chống lại gã. Nếu gã là Gia Khánh, gã cũng nhất định không tha thứ cho gã khi ấy.
Làm sao một thanh quyền trượng lại biến bản chất xấu xa của Tịnh Đan biến mất được cơ chứ. Gã chưa bao giờ cảm thấy hối hận khi giết Khuê Cẩm. Bởi vì cô ta đã chia cách Mẫu Đơn và gã, chia cắt tình cảm thuần khiết của gã dành cho Mẫu Đơn. Nhưng tại sao, gã cũng không biết, khi nhớ lại khuôn mặt đau đớn của Khuê Cẩm, gã lại cảm thấy thương tâm vô cùng. Có lẽ pháp thuật của cây quyền trượng khi phán xét tội ác của ai đó là khiến kẻ đó nhớ lại những việc độc ác mà họ đã làm, khiến họ day dứt đến chết chăng?
Tịnh Đan nhắm nghiền mắt, tự cảm thấy thứ gì đó đang phá nát linh hồn của gã từ bên trong. Những ký ức đẹp, đau thương từ từ biến mất, thay vào đó chỉ là một khoảng không vô hồn, trắng xóa, cho đến khi gã không còn nhớ bản thân mình là ai nữa.
Tịnh Đan gục xuống đất, đôi mắt trừng trừng nhìn lên trời, gã trút hơi thở cuối cùng khi cây quyền trượng dần dần mất đi ánh sáng màu đỏ. Gia Khánh tiếp đất, lạnh lùng nhìn cái xác của Tịnh Đan.
Trúc Chi nhanh chóng đến bên cạnh y. Cô giơ ngón tay lên, hiển nhiên tỏ ý khen ngợi Gia Khánh. Đột nhiên, Gia Khánh chuyển mắt liếc thanh kiếm trên tay Trúc Chi và nói, coi bộ không vui gì mấy:
“Cô có biết cô khiến ta kinh sợ đến thế nào không? Huyết Yêu mà biết cô bị thương tổn sẽ lại tính sổ lên đầu của ta. Cô nghĩ gì lại tự mình đâm mình như thế?”
Trúc Chi mỉm cười, cô vẫy vẫy thanh kiếm trong tay. Nó lập tức biến thành một chiếc lá khô. Cô đắc ý nhìn cái xác của Tịnh Đan, rồi lại nhìn Gia Khánh đầy thích thú. Cô vốn dĩ đâu dùng kiếm thật, thanh kiếm giống với Giao Long chỉ là một phiến lá mỏng được cô dùng quỷ khí biến thành một thanh kiếm dài. Trong đầu óc cô khi đó chỉ xuất hiện hình ảnh của Giao Long, vì thế đã mô phỏng chiếc lá thành thanh kiếm ấy. Cô không gọi Hắc Ma, cô sợ ngộ nhỡ Tịnh Đan phát hiện ra thân phận thật sự của cô lại nguy mất.
Gia Khánh bất đắc dĩ lắc đầu:
“Cô đúng là ranh ma. Ngay cả Tịnh Đan cũng bị cô lừa. Nhờ vậy ta mới có cơ hội phán xét gã.”
Gia Khánh phất tay một cái, xác của Tịnh Đan biến mất, còn biến mất đi đâu Trúc Chi không muốn hỏi. Dù sao cô biết, y nhất định không mong xác của Tịnh Đan rơi vào tay kẻ khác.