Cái đâm đâm vào, Trưởng Tôn đem lương thực từ đâm đổ ra bàn, lấy tay trải đều ra xem. Hạt lúa mạch thì to chắc, nhặt mấy hạt cho vào miệng nhai thì có vị rất tốt, không bị mốc meo, cũng không có mùi lạ, đích thật là lương thực tốt.
Trường Tôn đứng lên vén lụa mỏng, nhìn kho lúa đầy ắp có chút xuất thần, trong mộng nàng cũng chưa từng nghĩ tới việc có thể chỉ dựa vào nội phủ mà có thể thu mua được toàn bộ lương thực dư của Quan Trung. Trong nhà có lương vạn sự không hoảng, bách tính không bị tổn thất, còn kẻ nào vì lần này mà sống hay chết thì cũng mặc, ai đi quản hắn, uống máu bách tính nhiều năm như vậy, không nôn ra chút coi sao được.
Đại Đường vẫn là hình thức đại gia tộc tự cấp tự túc thật lớn như cũ, quân giới có Quân Khí giám, thuyền cầu có Tương Tác giám, chỉ cần tiền lương có đủ, thiên hạ liền không còn đại sự gì.
Vân Diệp nói muốn tẩy bài một lần nữa, không biết tẩy bài là ý gì, nói chung chính là muốn chỉnh đốn thương nhân lần nữa, đuổi thế lực của đại gia tộc khỏi thương nhân.
Đã đến cuối tháng chín, Trường An rất nhiều thương nhân từng muốn thắt cổ bỗng nhiên cao hứng hẳn lên, vài hôm trước đã bắt đầu giảm bớt sự phụ thuộc vào các đại gia tộc. Những kẻ rút lui rất nhanh chóng, có chút không biết xấu hổ còn mang cổ phần danh nghĩa tính thành tiền muốn rút ra.
Có một cao nhân tên là Hoàng Chí Ân mở cửa hàng gọi là tiền trang, nghe nói bối cảnh cực lớn, tiền tài nhiều vô số kể, thấy tình cảnh hiện tại của thương nhân thì không đành lòng nhìn bọn họ cửa nát nhà tan, cho nên quyết định mang tiền của mình ra cho thương hộ vay để quay vòng. Chỉ cần là thương gia đều có thể cầm đồ đi thế chấp lấy tiền mặt về, làm ăn không dây dưa, không rắc rối, nghe nói lợi tức cũng không cao, có chuyện tốt như vậy sao? Không phải là lừa đảo chứ?
Tào chưởng quỹ của Cẩm Phong hào thật sự không cố được nữa. Đới gia đã rút cổ phần ra, mặc kệ Tào gia sống chết mà vét sạch số tiền dùng để chuẩn bị nhập hàng, còn nhẫn tâm lấy nốt tài sản Tào gia nhiều năm dành dụm, đến mức Tào gia nhẵn như chùi mới chịu thôi.
Hiện tại cũng sắp vào đông, chính là lúc Cẩm Phong hào ma bố (vải bố) sinh ý tăng mạnh. Cũng sắp đến lúc thu ma bố, nhưng cửa hàng không kiếm đâu ra tiền, nếu như năm nay không chịu nổi thì Cẩm Phong hào sẽ phá sản, thê nhi của bản thân nói không chừng sẽ bị quan phủ cho làm nô lệ. Hiện tại chỉ cần có người rót vốn vào Cẩm Phong hào, thì có là ác quỷ Tào chưởng quỹ cũng nhận.
Lão Tào cắn răng nói với đám thương nhân đang vây xung quanh xem:
– Chư vị chưởng quỹ, Tào gia ta không chống nổi nữa, giờ dù là quỷ môn quan lão Tào ta cũng phải xông vào một lần, coi như là người đi trước mở đường. Thời đại này không còn đường sống cho chúng ta nữa rồi.
Các chưởng quỹ đang đứng xem đều khom người thi lễ, nhìn Tào chưởng quỹ vẻ mặt bi phẫn đi vào đại môn tráng lệ kia. Lão không cầu Cẩm Phong hào có thể có được kết cục tốt gì, chỉ cầu cho bản thân và thê nhi có thể tránh được một kiếp là tốt lắm rồi.
Mới vừa vào đại môn liền có thanh y tiểu nhị tiến lên nghênh đón, đưa lão vào một tòa thiên phòng (nhà bên). Qua cửa sổ, lão có thể thấy trong đại sảnh có rất nhiều quầy hàng, phía sau từng quầy đều có một tiên sinh kế toán, có vài người là người quen, chỉ là hiện tại đều toàn thân thanh y, ngồi sau quầy uống trà chờ khách hàng tới cửa. Phía trên quầy giăng đầy thiết tuyến (dây sắt), còn có một cái kẹp trúc, bên trên có vài trang giấy không biết là để làm gì. Trên bàn còn có thứ gì quái quái, một chuỗi hạt châu khung vuông chia làm hai, cũng không biết ý nghĩa thế nào. Sự vắng vẻ quỷ dị khiến cho trong đầu lão Tào nghĩ tới việc bỏ chạy.
Hoạt kế bưng cho lão chút nước trà đặc xanh biếc, khiến tâm tình lão thoáng cái an tĩnh lại. Đây là thứ chỉ Vân gia mới có, lão đã từng thấy qua. Chưởng quỹ của Thụy Nguyên hào cũng có lui tới Vân gia, được Vân phủ biếu tặng một ống trúc rộng một tấc, dài nửa thước. Lão Mã từ lúc nhận được đã khoe mọi người một lần, nhưng chỉ cho mọi người ngửi mùi mà không cho ai uống.