Một nguyên khác, nếu như nói hắn không yêu tiền, đó là giả.
Một triều đình hai hoàng đế, một ngồi một đứng, vị hoàng đế đứng kia chính là thái giám, ý chỉ đều là do hắn thayuyền, quần thần cúi lạy tiếp chỉ.
Từ một tiểu thái giám bình thường leo lên vị trí tổng quản thái giám, vả lại được hoàng thượng sủng tín, đó đã là mục tiêu cao nhất trong cuộc đời của hắn.
Đến được vị trí này, ngoại trừ tiền ra cũng không có gì để đeo đuổi nữa.
Hùn vốn làm nhà cái, Đường Tiểu Đông vốn có thể làm một mình, phía sau có Lý Lâm Phủ chống lưng, ai dám đắc tội hắn?
Hắn không những không độc chiếm, mà còn tìm tới hắn, Dương Quốc Trung và Lý Lâm Phủ bốn người hợp tác, cùng nhau phát tài, phần nhân tình này, Cao Lực Sĩ ghi ở trong lòng.
Hắn là người ân oán phân minh, ngươi kính ta một thước, ta sẽ kính ngươi một trượng, nếu như ngươi chơi ta, ta sẽ chỉnh ngươi đến mức cả nhà bị tịch biên tru di cửu tộc.
Đường Tiểu Đông đứng lên, khom người lạy dài.
– Đa tạ Cao tổng quản!
Cao Lực Sĩ ha ha cười nói:
– Người mình mà, không cần khách khí như thế, bất quá sau này phải cẩn thận một chút.
Vẻ tươi cười kia, làm cho khuôn mặt Đường Tiểu Đông đỏ đậm.
Gia hỏa này đáng làm bạn!
Trong lòng đối với thái giám cũng không còn chán ghét như vậy nữa, ít nhất Cao Lực Sĩ là một bằng hữu có thể kết giao.
Vì để Dương quý phi thêm lòng cảnh giác, Đường Tiểu Đông dẫn theo nàng đi vào phòng ngủ của Cao Lực Sĩ, mời nàng nhìn tên tiểu thái giám mật báo kia.
Trước mặt Cao Lực Sĩ cùng tiểu thái giám kia, Dương quý phi tựa vào trong lòng Đường Tiểu Đông, ngón tay nhỏ nhắn khẽ vuốt hai má của hắn nói:
– Oan gia nha, chàng có phải là kiếm cớ lạnh nhạt người ta không?
Đường Tiểu Đông đỏ mặt, ho nhẹ một tiếng.
– Nào có, chỉ là nhắc nhở nàng cẩn thận một chút mà thôi.
Cánh tay trắng mịn của Dương quý phi quấn lấy cổ của hắn, nhẹ nhàng thổi khí vào trong tai hắn, ha ha cười nhẹ nói:
– Oan gia nha, nữa đời này của người ta là thuộc về chàng, nếu chàng dám không để ý tới người ta, cùng lắm là ngọc thạch câu phần thôi.
Thanh âm làm nũng nhu mị câu hồn, nhưng mang theo uy hiếp rõ ràng.
Nếu như là người khác uy hiếp, Đường Tiểu Đông tuyệt đối khó chịu, bất quá loại uy hiếp này của mỹ nhân, lại làm hắn cảm thấy hoan hỷ, phấn chấn, ngây ngất, duỗi tay nhẹ nhàng mò lên chiếc mông dụ hoặc của nàng, bóp nắn một phen.
Động tác nhỏ không qua được ánh mắt của Cao Lực Sĩ, hắn nháy mắt mấy cái, lộ ra nụ cười ý vị thâm trường.
Dương quý phi lườm hắn một cái, quay đầu thản nhiên cười với Cao Lực Sĩ.
– Người ta mệt rồi, phải quay về nghỉ ngơi, Cao tổng quản, ngươi xem rồi xử lý.
Nói xong, quay đầu cho Đường Tiểu Đông một cái nhìn câu hồn đoạt phách, rồi uốn éo rời đi.
Nàng đích xác mệt rã rời, không lâu trước đó mới đại chiến một trận trong An Bình cung xong, ai cũng mệt đứ đừ, nếu không phải Cao Lực Sĩ nói có chuyện gấp, nàng còn nằm lỳ ở trên giường.
Cung tiễn nàng xuất môn, Cao Lực Sĩ hướng về tiểu thái giám thủ hạ của hắn gật đầu, mấy tiểu thái giám vào trong phòng, bên trong truyền đến tiếng kêu rên cực thống khổ, không lâu sau, bọn hắn nâng một cái túi dài đi ra, ném vào trong miệng giếng sâu.
Giải quyết xong mọi chuyện, Đường Tiểu Đông chắp tay cáo từ với Cao Lực Sĩ.
Vào ngày tuyết rơi đầu tiên là lúc Tần Thiên Bảo cùng Châu Nhi tổ chức hôn sự, Thục trung Đường Đại tiên sinh, Giang Nam phích lịch đường Lôi lão phu nhân đều phái người đại diện mang theo lễ trọng đến chúc mừng.
Tần Thì Phong cùng các trưởng bối Tần gia so với Tần Thiên Bảo thân là tân lang còn cao hứng hơn, hiện tại có thể nói, tam đại thế gia quan hệ thông gia, danh tiếng của của ba nhà Bảo Định Tần gia trong giang hồ được cải thiện, thực lực lại cường đại chưa từng có.
Bằng danh tiếng cùng thực lực của ba nhà, đủ để khuynh đảo cả giang hồ.
Một tháng sau khi Tần Thiên Bảo và Châu nhi kết hôn, Đại Đường thủ phú Vương Nguyên Bảo bệnh nặng không trị được, buông tay quy tiên, sự u ám bao trùm cả Vương gia.