Chiến Nam Thiên giận dữ nói: “Chết tiệt, Mộ Nhất Phàm, mày muốn chết nhanh hơn à?”
Thế mà lại thu hút sự chú ý của hắn lúc nói về dị năng vô hiệu hóa, rồi dùng sức đẩy hắn một cái.
Mộ Duyệt Thành thấy hai người đã tới miệng cổng không gian, lo lắng nói: “Chiến Bắc Thiên, cậu mau dừng dị năng lại đi, nếu không cả hai đứa nó đều bị cuốn vào mất.”
Chiến Bắc Thiên vất vả lắm mới khống chế được không gian phong bạo, vội thu hồi dị năng lại, thế nhưng tốc độ đóng không gian sao nhanh bằng tốc độ hút, cổng không gian tuy nhỏ đi nhiều, nhưng uy lực không hề giảm.
Hắn vội vã gọi: “Mộc Mộc, em đừng quản Chiến Nam Thiên nữa, mau rời khỏi đó đi.”
Nghe vậy, Chiến Nam Thiên cười ha hả: “Chiến Bắc Thiên, mày sợ à? Sợ Mộ Nhất Phàm chết phải không?”
Nhìn bộ dạng lo lắng kia của Chiến Bắc Thiên, trong lòng hắn cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Chiến Bắc Thiên không để ý tới hắn, tiếp tục gọi Mộ Nhất Phàm: “Mộc Mộc!”
Hai chữ ngắn ngủi, nhưng lại để lộ sự sốt ruột, tức giận và lo lắng của hắn.
Mộ Nhất Phàm nhìn đôi mắt Chiến Bắc Thiên đỏ au, cảm thấy rất đau lòng, nhưng lại mím môi không trả lời hắn.
“Chiến Bắc Thiên, cũng có ngày mày phải sợ.” Chiến Nam Thiên cười điên cuồng: “Mày càng sợ, tao càng không muốn mày chiếm được.”
Hắn không kháng cự lại cái đẩy của Mộ Nhất Phàm, ngược lại còn tự mình tăng tốc, dẫn theo Mộ Nhất Phàm chạy về cổng không gian.
Lúc hơn nửa người anh sắp bước vào không gian, có người kéo chân anh lại.
Anh lập tức dùng dị năng hệ quang lui về phía sau, sau đó lại tăng dị năng lên cao nhất, giữ vững cơ thể đang bị hút vào.
Thế nhưng, bởi vì nửa người trên đã bị gió lốc đánh vào, rất nhiều nơi trên cơ thể bị cào xước, anh vội tạo kết giới ra để bảo vệ cơ thể mình.
Chiến Nam Thiên cũng mau chóng phóng dị năng ra, giảm thiểu thương tổn của cơn lốc với mình, sau đó, giễu cợt nhìn chòng chọc Mộ Nhất Phàm: “Xem ra mày vẫn sợ.”
Mộ Nhất Phàm cười cười: “Tao không sợ, dừng lại chỉ là vì vẫn còn chưa nói cho mày biết, thân phận thật của tao là ai!”
Chiến Nam Thiên sợ anh lại như trước, cảnh giác nhìn anh.
Lúc này đây, hắn không còn muốn biết rốt cuộc Mộ Nhất Phàm là ai như trước nữa.
“Mày có biết lúc mạt thế ở kiếp trước, vì sao vẫn luôn bị Chiến Bắc Thiên đè ép không? Có phải mày nghĩ Chiến Bắc Thiên may mắn như có thần phù hộ, hết lần này tới lần khác hóa giải mọi mối nguy, còn tránh được các bẫy mày tạo ra, có phải không?”
Chiến Nam Thiên nghe đột nhiên anh nhắc tới chuyện kiếp trước, chợt nheo mắt lại: “Điều này liên quan gì tới việc mày là ai?”
Sao đối phương lại biết được chuyện kiếp trước của hắn? Lẽ nào là do Chiến Bắc Thiên kể lại?
“Có quan hệ rất lớn. Đầu tiên là vì ở kiếp trước của mày, Chiến Bắc Thiên là trùng sinh trở về, cho nên anh ấy biết trước rất nhiều chuyện.”
Chiến Nam Thiên không mấy tin lời Mộ Nhất Phàm: “Mày nói kiếp trước Chiến Bắc Thiên trùng sinh lại? Giờ hắn cũng trùng sinh lại, chẳng phải đã trùng sinh lại hai lần sao?”
Nếu như kiếp trước Chiến Bắc Thiên trùng sinh trở về, chẳng trách Chiến Bắc Thiên lại biết trước được một số chuyện.
Chỉ là hắn không hiểu, kiếp trước hắn đã chết, hẳn Chiến Bắc Thiên không còn đối thủ nào nữa mới đúng, vậy Chiến Bắc Thiên chết thế nào, sao lại trùng sinh lại ở đây?
Mộ Nhất Phàm không giải thích thêm về chuyện trùng sinh nữa: “Nguyên nhân thứ hai là vì Chiến Bắc Thiên là nhân vật chính, còn mày chỉ là boss phản diện, mày biết boss phản diện là gì không? Mày xem tivi rồi chắc biết, boss phản diện thường là người chết cuối cùng trong tay nhân vật chính, số mệnh của mày là vậy đấy.”
Chiến Nam Thiên lạnh lùng nhìn anh: “Nhân vật phản diện gì chứ? Nhân vật chính gì chứ? Tao không hiểu mày đang nói cái gì, Mộ Nhất Phàm, mày nói mấy lời tưởng tượng này là để phân tán sự chú ý của tao sao? Thế thì mày nhầm to rồi.”
Mộ Nhất Phàm nói tiếp: “Nguyên nhân thứ ba, là bởi vì mày đang ở trong thế giới tiểu thuyết, chỉ cần một chữ của tác giả, hoặc một câu nói là đã có thể quyết định sự sống chết của mày.”
Chiến Nam Thiên nheo mắt lại: “Mộ Nhất Phàm, chuyện cười này mày kể không buồn cười chút nào.”
“Tao còn nhớ ở kiếp trước lúc Dung Nhan nói cô ấy thích Chiến Bắc Thiên, mày nghĩ trong lòng, một ngày nào đó mày sẽ giết chết Chiến Bắc Thiên, để cô ta thần phục dưới chân, quỳ xuống liếm giày cho mày, có đúng không? Còn có, lúc Chiến Bắc Thiên dễ dàng tránh khỏi cái bẫy đầu tiên mày tạo ra, lúc đó mày giận dữ nghĩ ‘Chiến Bắc Thiên, lần này chỉ là mày may mắn thoát được, tao không tin lần sau mày còn có thể may mắn như vậy, nhất định tao sẽ khiến mày chết mà không có chỗ chôn’.…”
Chiến Nam Thiên vừa kinh hãi lại vừa nghi ngờ.
Những gì hắn nghĩ trong lòng ở kiếp trước, sao người này có thể biết được?
“Có phải bây giờ mày đang nghĩ tại sao tao lại biết kiếp trước mày nghĩ gì trong lòng không?”
Chiến Nam Thiên không phải kẻ ngốc, kết hợp với những gì Mộ Nhất Phàm nói trước đó, rất có thể đã đoán ra được điều gì, hắn thấp giọng, lớn tiếng hỏi: “Mộ Nhất Phàm, rốt cuộc mày là ai?”
Khóe mắt Mộ Nhất Phàm liếc qua cánh cổng đang dần thu hẹp ở phía sau, lúc này đường kính cổng chỉ còn chừng một mét, anh nhẩm tính thời gian trong lòng, đoạn cong môi cười: “Tao á?”
Đột nhiên, nét mặt anh thay đổi, đôi mắt trở nên hết sức lạnh lùng: “Tao chính là cái người tác giả chỉ cần nói một câu là đã có thể quyết định sự sống chết của mày.”
Ánh mắt Chiến Nam Thiên ngẩn ra.
Mộ Nhất Phàm nhân lúc Chiến Nam Thiên đang thất thần, lập tức phóng ra dị năng tinh thần, tấn công mạnh mẽ vào não bộ của Chiến Nam Thiên.
Nhất thời Chiến Nam Thiên cảm thấy đầu đau như búa bổ, miệng phát ra tiếng rên đau đớn.
Thế nhưng, hắn đã đề phòng với Mộ Nhất Phàm từ trước, cho nên, bàn tay hắn vẫn nắm chặt tay Mộ Nhất Phàm không buông.
Hắn vội dùng dị năng thôn phệ để vô hiệu hóa dị năng hệ tinh thần, âm trầm nhìn chòng chọc Mộ Nhất Phàm: “Mộ Nhất Phàm, mày tưởng mày còn thoát khỏi được tay tao sao?”
“Không thử sao biết được.”
Tay trái Mộ Nhất Phàm phóng ra dị năng hệ kim, ngón tay lập tức mọc thêm những lưỡi dao trong suốt mà bén nhọn.
Chiến Nam Thiên cười nhạt: “Vô dụng, dù mày có thể vô hiệu hóa lên dị năng mày sao chép được như trước đó nói, thì cũng rất khó làm tổn thương tới tao.”
“Thế à? Nhưng mà không thử một chút thì sao biết được, nhỉ?”
Mộ Nhất Phàm giễu cợt nhếch môi, sau đó dưới ánh nhìn của Chiến Nam Thiên, anh nhanh chóng giơ tay trái lên, dùng sức chém về phía cánh tay phải của mình.