Một ngày kia, hắn long hình hổ bộ từ An Bình cung đi ra, từ xa nhìn thấy Cao Lực Sĩ ở trong góc ngoắc hắn, trên mặt có chút hoảng loạn.
Đường Tiểu Đông đi tới, ha ha cười nói:
– Vì sao Cao tổng quản hoảng hốt như thế?
– Ai nha, ngươi còn cười được
Cao Lực Sĩ xoa xoa tay, làm ra bộ dáng nữ nhi.
Đường Tiểu Đông trợn mắt, may mắn hôm nay còn chưa có ăn điểm tâm, nếu không nôn hết toàn bộ ra ngoài.
Vẻ mặt Cao Lực Sĩ hoảng loạn, thấp giọng nói:
– Ngươi nha, phong lưu khoái hoạt, để cho người ta theo dõi cũng không biết.
Đường Tiểu Đông cả kinh hồn phi phách tán, mồ hôi lạnh ứa ra, bắt lấy tay của Cao Lực Sĩ, gấp giọng hỏi:
– Cao tổng quản, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
– Ai nha, ngươi làm đau người ta…
Cao Lực Sĩ cau mày, làm bộ nữ nhi yếu đuối.
Đổ mồ hôi!
Đường Tiểu Đông cười gượng buông tay, liên tục thở dài nói:
– Cao tổng quản, đừng đùa ta nữa, ta gấp muốn chết, nói mau đi.
Cao Lực Sĩ hạ giọng nói:
– Chuyện của ngươi và quý phi nương nương bị một tiểu thái giám theo dõi, nô tài kia mật cáo với ta, bị ta giữ lại.
Đường Tiểu Đông thở phào nhẹ nhõm, khom người lạy dài với hắn.
– Đa tạ Cao tổng quản.
Quan hệ mập mờ giữa hắn và Dương quý phi, Cao Lực Sĩ sớm đã phát hiện, chỉ là không nói cho Đường Huyền Tông mà thôi.
Có đôi khi, Dương quý phi thậm chí trước mặt cùng mình thân thiết, rõ rằng không coi hắn tồn tại, cũng không sợ hắn tiết lộ ra ngoài.
Hiển nhiên, Cao Lực Sĩ đối với Dương quý phi càng trung tâm.
Thái giám chết bầm nói chuyện chói tai, động tác yểu điệu giả tạo, kẻ khác ghê tởm, bất quá lúc này đâu, hắn cảm giác Cao Lực Sĩ không còn ghê tởm làm hắn muốn ói nữa.
– Ôi, người mình cả, không nên khách khí.
Cao Lực Sĩ vẫn là vẻ mặt hoảng loạn bất an.
– Nên làm sao bây giờ?
Đường Tiểu Đông không tin hắn không có biện pháp xử lý, trong hoàng cung phi thường phức tạp này, từ một tiểu thái giám bình thường leo đến tổng quản thái giám quản lý toàn bộ thái giám lớn nhỏ trong hoàng cung, phải trải qua bao nhiêu tranh đấu phức tạp? Thi triển bao nhiêu tâm cơ? Chơi rớt đài bao nhiêu đối thủ cạnh tranh mới leo đến được vị trí n
Ở trong phòng ngủ của Cao Lực Sĩ, Đường Tiểu Đông gặp được tên tiểu thái giám đi mật báo kia.
Tiểu tử này mi thanh mục tú, chứng kiến Cao Lực Sĩ đi vào, vui mừng thẳng nhảy dựng lên, đến khi nhìn thấy Đường Tiểu Đông phía sau Cao Lực Sĩ, khuôn mặt lập tức trở nên trắng bệch không còn hột máu.
Đường Tiểu Đông khổ hình bức cung, dùng dao nhỏ gọt hết ba móng ngón tay của hắn, tiểu tử này mới thành thật cung khai.
Nguyên lai là gia hỏa có dã tâm, không cam lòng làm tiểu thái giám, một lòng muốn leo lên trên, vừa vặn vô ý phát hiện quan hệ mập mờ giữa Đường Tiểu Đông và Dương quý phi, cho là cơ hội tốt thăng quan phát tài, lập tức mật báo Cao Lực Sĩ.
Cũng may mắn hắn không mật báo với ai khác ngoài tổng quản thái giám, nếu không phiền toái lớn.
Biết rõ đầu đuôi, Đường Tiểu Đông xoa nắn khuôn mặt.
Đoạn thời gian này, bản thân đúng là quá chìm vào trụy lạc trong cung, nếu tiếp tục không cẩn thận, sớm hay muộn sẽ mất mạng.
Cao Lực Sĩ thở dài một tiếng nói:
– Đường huynh đệ, sau này tốt nhất cẩn thận một chút, vạn nhất lại xảy ra chuyện, ta cũng không thể bảo vệ được ngươi.
– Đa tạ Cao tổng quản!