Mộ Dung Phục không biết Lý Thu Thủy cùng Vương Ngữ Yên có quan hệ như thế nào, đầu óc mơ hồ, nhưng nghe Bình Nhất Chỉ nói thì vô cùng giận dữ, đang muốn xông lên, thì bị Tống Thanh Thư cản lại.
Hiện tại Bình Nhất Chỉ thực lực không rõ, Tống Thanh Thư lo lắng Mộ Dung Phục giao đầu thì chỉ oan uổng tính mạng, dù sao Mộ Dung Phục cũng là vì mình mà trượng nghĩa giúp đỡ, vạn nhất xảy ra chuyện, thì mình có bao áy náy..
-Tiểu Vô Tướng Công là công phu tìm kiếm không có dấu vết, chỉ cần biết đến chiêu thức võ công của đối phương, thì có thể mô phỏng theo tuyệt học người khác thậm chí so với nguyên bản còn có uy lực hơn, cũng có chút tương đồng với Đấu Chuyển Tinh Di của Mộ Dung thế gia ..
Tống Thanh Thư trong nháy mắt nhân tiện nói ra nguyên lý của Tiểu Vô Tướng Công, Bình Nhất Chỉ sắc mặt âm tình bất định, Mộ Dung Phục đăm chiêu,
-Bình đại phu, tại hạ cũng muốn thử xem bộ chưởng pháp này của tại hạ, lão có thể áp dụng Tiểu Vô Tướng Công để đối phó hay không?
Vừa dứt lời, một chưởng lơ lửng không cố định hướng về thân thể Bình Nhất Chỉ ấn tới.
Bình Nhất Chỉ thấy rõ ràng đây là một thức trong Hàng Long Thập Bát Chưởng, nhưng trong chớp mắt lại đã biến thành Phiêu Hương Xuyên Vân Chưởng phái Nga Mi, lại có mấy phần bóng dáng Võ Đang Miên Chưởng, nhìn chưởng của Tống Thanh Thư liên tiếp biến hóa, tựa hồ còn xen lẫn Thất Thương quyền của Không Động, Đại Tung Dương Chưởng của Tung Sơn, vừa thấy được đã hoa mắt, Bình Nhất Chỉ làm sao còn có thể biết được gia số chiêu thức của Tống Thanh Thư để dùng Tiểu Vô Tướng Công chống đỡ, trong vội vàng giơ chưởng đón lấy, liền bị bàn tay Tống Thanh Thư nhẹ nhàng xoay một cái, đánh tới bả vai của lão.
-Ồ?
Chưởng lực Tống Thanh Thư chưa phát, đột nhiên cảm nhận được từ lăng không phóng tới một luồng chỉ phong rét buốt, hắn vội vàng lắc người một cái lùi ra.
-Nhất Dương Chỉ của Đại Lý Đoàn thị …
Mộ Dung Phục thấy rõ ràng, kinh hô lên.
Bình Nhất Chỉ nhân dịp cùng Tống Thanh Thư kéo dài khoảng cách, cảnh giác nhìn đối phương, bả vai chỉ mới vừa bị chưởng phong của hắn phất nhẹ đến, đã tê dại rồi, may là bị chỉ lực ép ra, nếu không thì xương bả vai sợ sớm đã vỡ nát.
-Hừ…cuối cùng thì đã phải dùng bản lĩnh sở trường của mình ra rồi phải không?
Tống Thanh Thư khẽ mỉm cười, lấy nhãn lực của hắn, đương nhiên phân ra chỉ phong của Bình Nhất Chỉ so với Tiểu Vô Tướng Công thì mạnh hơn nhiều,
-Chỉ là Bình đại phu làm sao luyện được đoạn thức bất truyền của Đại Lý, thực sự là kỳ quái, kỳ quái…
– Nhất Dương Chỉ có gì mà đáng kinh ngạc, Bình Nhất Chỉ của lão phu đâu có thua kém gì..
Bình Nhất Chỉ tựa như bình thản, nhưng trong lòng lão đã bắt đầu muốn rút lui.
-Nếu lão tự phụ chỉ pháp siêu tuyệt, sao lại gọi chỉ lực này là Bình Nhất Chỉ, vậy tên của lão trước đây gọi là gì đây?
Triệu Mẫn rất nhanh liền nhìn được trong lời nói của lão có sơ hở
Bình Nhất Chỉ hô hấp cứng lại, không ngờ trong lời nói mình lộ ra kẽ hở, nhưng vẫn bình tỉnh nói:
-Ngươi đừng quan tâm tên của ta, hãy quan tâm đến trên người mình đang bị trúng chi độc đi, tốt nhất khuyên nhủ tình lang ngươi gϊếŧ chết Mộ Dung Phục, lão phu sẽ thay ngươi giải độc cho.
-Nấu bắt được lão, thì tự nhiên có thể buộc lão giao ra thuốc giải.
Tống Thanh Thư rít lên, thân hình liền biến mất,một chưởng đã đánh tới trước mặt Bình Nhất Chỉ.
Bình Nhất Chỉ không ngờ tới thân pháp của hắn nhanh như vậy, hoảng hốt vận lên toàn bộ công lực từng chiêu hóa giải, chỉ thấy giữa trường chỉ lực ngang dọc, bụi mù nổi lên bốn phía..
Đột nhiên một tiếng rống to, Bình Nhất Chỉ bị bay ngược lại, Tống Thanh Thư đang muốn phóng tới, thì bị cảnh tượng trước mắt làm kinh ngạc đến ngây người.
Thí ra Bình Nhất Chỉ bị Tống Thanh Thư đánh trúng một chưởng, hứng chịu nội thương nghiêm trọng, cũng không còn cách nào duy trì hình dạng ban đầu, cả người vang lên tiếng lách cách giòn giã, Sát Nhân Danh Y tròn mập đã biến thành một nam tử trung niên vừa cao vừa gầy..
-Mộ Dung Cảnh Nhạc?
Thấy rõ hình dạng nam tử, Tống Thanh Thư ngẩn ra, làm sao lại là hắn? Giờ thì đã hiểu vì sao Bình Nhất Chỉ muốn mượn tay của chính mình gϊếŧ chết Mộ Dung Phục rồi..
Đột nhiên một tiếng lanh lãnh hét lên, Hồ phu nhân đang mai phục từ trong rừng cây vọt ra, cây trường tiên từ xa xa hướng về phía trên người Mộ Dung Cảnh Nhạc đánh tới.
Mộ Dung Cảnh Nhạc bị trọng thương trong người, trong chớp mắt liền bị Hồ phu nhân tiến công ác liệt làm cho đỡ trái hở phải, có điều hắn võ học tu dưỡng thuộc hàng cao thủ, Hồ phu nhân thì kiêng kỵ uy lực chỉ phong của hắn, nên trong lúc này cũng không làm gì được hắn.
Lo lắng Hồ phu nhân xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Tống Thanh Thư nhào tới trợ giúp cho nàng một, trong lúc lơ lững giữa không trung, đột nhiên nghe được bên cạnh người tiếng xé gió sắc bén tiếng truyền đến, vội uốn người co rụt lại, tránh thoát ám khí vừa tập kích đến.
Vừa hạ xuống đất, thì thấy những ám khí kia lại xoay quanh quay về, Tống Thanh Thư không rõ ràng hư thực, nên không dám đón đỡ, né người sang một bên, hiểm cảnh nối tiếp hiểm cảnh tránh thoát. Rốt cục cũng nhìn rõ ràng người đánh lén:
-Kim Luân Pháp Vương!
-Quận chúa, thuộc hạ cứu giá chậm trễ, mong rằng thứ tội.
Huyền Minh Nhị lão vừa dứt lời, thừa cơ Tống Thanh Thư đang bị Kim Luân Pháp Vương ngăn chận, hướng về phía Mộ Dung Phục nhào tới.
Mộ Dung Phục giật nảy cả mình, vội vã giơ kiếm đón lấy, Huyền Minh Nhị lão am hiểu nhất thuật hợp kích, một người dùng lộc đầu trượng giá trụ bảo kiếm của hắn, người còn lại giơ chưởng công đến.
Mộ Dung Phục một chưởng đưa ra nghênh tiếp, liền cảm thấy hàn khí bức người dọc theo cánh tay nhập vào cơ thể, còn chưa kịp phản ứng, thì Lộc Trượng Khách một tay khác không một tiếng động từ trong người duỗi ra đánh trúng bụng hắn, Hạc Bút Ông dùng thiết bút cũng quỷ mị duỗi ra cùng lúc quét trên người hắn.
Mộ Dung Phục dù sao cũng là đã từng cùng với Kiều Phong nổi danh, tuy rằng đột nhiên xảy lập tức liền rơi vào hiểm cảnh, trong lúc này liền vận lên tâm pháp Đấu Chuyển Tinh di, để cho kình lực Huyền Minh Nhị lão đang đánh vào trên người mình trung hoà lẫn nhau, sồi vội vã mượn lực phản chấn, lùi về sau mấy trượng có hơn, y phục đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt.
Huyền Minh Nhị lão nghi hoặc mà nhìn bàn tay của mình, cùng kêu lên:
-Vật đổi sao dời
-Đấu Chuyển Tinh Di?
Mộ Dung Phục nhìn tình hình giữa trường, hai lão già quái dị này thì mình không phải là đối thủ, chưa kể lão đại hòa thượng với những vòng Kim Luân võ công xem ra không dưới Tống Thanh Thư, chưa kể giáo chúng của Nhật Nguyệt thần giáo, trong lòng hắn rất nhanh bắt đầu muốn rời đi, bất quá nghĩ đến Tống Thanh Thư mới vừa biếu tặng mình thần công bí tịch, chính mình bây giờ đi thẳng một mạch, không khỏi quá tệ, trong lúc nhất thời tiến thối lưỡng nan.