Irony nghe như say như đắm. nàng tựa nhẹ vào lòng hắn. tựa đầu vào vai hắn. dùng ánh mắt mơ mộng như thu thủy của mình nhìn hắn. Đôi môi mọng đỏ hơi mấp mấy, như khát khao, như hơi thở. Lý Khánh An từ từ cúi xuống hôn nhẹ lên tai nàng, lên má nàng, cuối cùng là làn môi e ấp. Irony đã say ngà. nàng dang tay ôm lấy cổ hắn. và hôn trả nhiệt tình. Hai người họ cùng đắm chìm trong tình ý nồng say, vừa hưởng thụ làng mạn sắc nước sắc trời. Lý Khánh An đã thò tay vào áo nàng. Irony khẽ rên. ngực nàng phập phồng quyết liệt, và không quên nhiệt tình khiêu khích hắn. cặp mắt xanh biếc của nàng đầy cổ động táo bạo quyến rũ hắn.
“Yêu ta!” Nàng khe khẽ nói với Lý Khánh An.
Lý Khánh An bế nàng lên. dùng răng cởi áo cho nàng. Hắn nhanh chân đưa nàng vào trong phòng nghỉ trong khoang. Bọn họ lột hết tất cả các rào cản trên người mình, ôm chầm nhau, đủ các tư thế. dùng từng li thân thể mình để đi cảm thụ tình ái cuồng say của đối phương. Họ hòa làm một. tính hoang dã trong hai người đều bỗng chốc bị khơi dậy. Họ yêu nhau hết lần này lại lần khác, vừa hoang dã lại vừa cuồng dại. Xuân tình xử nữ của Irony bùng phát, khoái cảm nhục dục này tràn ngập người nàng. khiến nàng không kiềm chế được chỉ muốn gào thét thật to. Nàng cắn vào vai Lý Khánh An. Lần này, nàng phảng phất từ một con thiên nga biến thành một con sư tử cái. trên giường, trên ghế, trên sàn. dưới ánh dương, nơi nào cũng để lại dấu tích cuộc ái ân cuồng dại của hai người…
Mãi đến nửa canh giờ sao, cơn mưa ái ân nam nữ này cuối cùng cũng tạm lắng trong khoang tàu. Lý Khánh An đã mệt nhoài, giờ ngay cả bản thân được bao nhiêu độ xuân hắn cũng chả còn nhớ nổi. Hai ngày nay, bao bực nhọc đè nén trong lòng cuối cùng cũng được trút sạch.
Hắn ngẩng mặt nhìn lên trần, mặt cho thân thể trải thành hình chữ đại nằm lì trên giường, và đương nhiên không quên ôm Irony vào lòng, chốc chốc lại giơ tay lưu luyến vuốt ve làn da trắng như tuyết quyến rũ của nàng. So với các mỹ nhân đông phương, da của nàng căng mịn hơn nhiều, thân thể nàng như có một sức hấp dẫn ma quỷ. Hơn nữa. nàng lại là một mỹ nhân nhiệt tình tràn trề, và táo bạo hơn. đưa hắn đi đến sự hưởng thụ tột đỉnh.
Irony lúc này nũng nịu như con mèo Ba Tư co mình trong lòng hắn. thỉnh thoảng nàng lại ngẩng đầu lên hôn lên môi hắn. lên làn da hắn. Ngày hôm nay, lần đầu tiên nàng được nếm vị trái cấm. nếm tình ái nam nữ. cái khoái cảm như có thể hòa tan lòng người này khiến nàng khắc cốt ghi xương. Bây giờ nàng thật sự không muốn rời xa người đàn ông này dù chỉ một khắc một giây.
“Nàng là lần đầu tiên ư?”
Ánh mắt Lý Khánh An không khỏi nhìn vào đốm đốm hoa đỏ đang nở rộ trên nệm. Trong lòng hắn kinh ngạc vô cùng. người Byzantium hình như đều đắm chìm trong dục nhục, đó là một thành phố của sự xa xỉ thác loạn, nhưng tình hình trước mắt lại khiến hắn có phần không dám tin. Một mỹ nhân người Tây Dương xinh đẹp như thế mà lại là một trinh nữ.
Irony chậm rãi cười nói. “Ngươi không biết được rằng; thân thể của ta là tài sản đắt giá nhất của Byzantium ư? Ta có thể đổi lấy một quốc gia về cho phụ thân. Một báu vật như thế thì ta làm sao có thể dễ dàng trao cho người khác?”
“Vậy vì sao lại là ta?”
Nàng ngồi dậy cầm chiếc lược vẫn đặt trên đầu giường lên. bắt đầu từ từ chải từng lọn tóc dài vàng óng ả như nàng tiên cá của mình. Nàng nhìn Lý Khánh An cười nói: “Vì ta muốn kết thân với An Tây.”
“Ý của nàng là. nàng muốn gả cho ta?” Lý Khánh An cười nói.
Irony cũng cười cười. “Bây giờ đúng là ta đang rất muốn gả cho ngươi, nhưng sau khi mặc quần áo vào, có lẽ ta sẽ không muốn nữa!”
Lý Khánh An cũng ngồi dậy ôm chầm thân thể ngọc ngà trắng như tuyết của nàng vào lòng, hắn thủ thỉ: “Vừa rồi cũng là đàm phán của chúng ta ư? Chúng ta đã phối hợp rất ăn ý, có phải nó cũng như lời tiên đoán rằng hợp tác quân sự của chúng ta cũng ăn ý như thế?”
“ngươi không muốn cưới ta ư? Không muốn để ta làm vợ của ngươi ư?” Nàng nửa đùa nửa thật nhìn chằm chằm hắn cười hỏi.
Lý Khánh An cười nói: “Một nữ nhân xinh đẹp như thế, ta tất nhiên muốn chiếm làm của riêng, nhưng cũng như nàng đã nói, nàng là báu vật quý giá nhất của đế quốc Byzantium. liệu phụ thân nàng có nỡ để giao nàng cho ta không? Dù người có nỡ đi chăng nữa. thì theo lễ thường của người Đông Phương bọn ta. à. mà hình như phương Tây cũng thế, phụ thân nàng sẽ phải chuẩn bị của hồi môn cho nàng, vậy người sẽ chuẩn bị của hồi môn gì cho nàng? Đất đai hay tài phú?”
“Ngươi biết phụ thân ta đã gả ta cho hoàng tử nước Mark đã cho của hồi môn gì không? Đó là đảo Cyprus. đương nhiên, đảo Cyprus vẫn trong tay người Ả Rập, nhưng chỉ cần nước Mark xuất binh đoạt về nó. Nếu ta lấy ngươi, ta nghĩ chắc sẽ là Armenia. chỉ tiếc là Armenia vẫn trong tay người Ả Rập, cũng cần các ngươi xuất binh để đoạt lại nó về.”
“Phụ thân của nàng quả thật biết tính toán! chỉ tiếc là ta sẽ không đi đánh Armenia, càng không đi đánh Cyprus. ta chỉ đi đánh Khurasan. Vậy công chú điện hạ cứ làm tình nhân của ta. để giữa chúng ta không có giao dịch lợi ích. để giữa chúng ta chỉ có tình yêu nam nữ.”
“Ta đoán trên thế gian này không người đàn ông nào dám cưới ta. ai muốn cưới ta cũng phải trả một giá quá đắt.”
Irony lại không giải thích ý nghĩa câu nói này, nàng nhanh chóng mặc áo quần vào, kéo cửa khoang và đi ra ngoài. Làn gió biển mát lạnh bỗng chốc ập đến thổi tung đu đưa đùa khẽ với làn tóc bồng bềnh của nàng. nàng bỗng nhiên quay đầu lại nhoẻn nụ cười duyên dáng với hắn: “Dù là làm thê tử của ngươi. hay làm tình nhân của ngươi cũng sẽ đều không ảnh hưởng đến hợp tác quân sự của chúng ta; và cũng sẽ không ảnh hưởng đến ân ái của chúng ta. Ta sẽ đi thỉnh cầu với phụ thân, xin người cho phép ta có thể đến nước đất phương Đông xa xôi này sinh sống.”
Lúc này, tiếng chuông du dương trên mũi tàu vang lên. đấy là thông báo cho tàu sắp cập bến.
Lúc chiều. Lý Khánh An cùng Irony đã đến Đống Thành, đó là một tiểu thành phụ thuộc của Toái Hiệp, trước mắt đã có hơn ba ngàn hộ dân di cư đến nơi này. Đồng thời, nơi đây cũng là cứ điểm huấn luyện cung nỏ của tân binh An Tây. Bắt đầu từ năm ngoái, mỗi một tân binh An Tây quân đều phải bắt đầu tiếp nhận tập huấn cung nỏ. Bọn họ được chia theo đợt đến đây, thời gian tập huấn là ba tháng, phải trải qua kỳ tập huấn kỳ cực tàn khốc.
Thuyền cập bến hồ, bọn Lý Khánh An lại đổi thành cưỡi ngựa đến Đống Thành. Đống Thành cách bến hồ chỉ chừng chục dặm đường, không bao lâu họ đã đến doanh trại. Lúc này bọn binh sĩ đều đã chuẩn bị xong. Ba ngàn binh sĩ sắp hoàn thành đợt tập huấn sẽ diễn tập uy lực trận tiễn nỏ.
Khi chỉ còn cách doanh trại một dặm. Lưu Trí Viễn của luyện đoàn Đống Thành đã ra nghênh đón. Lưu Chí Viễn cũng là một lão binh của Giang Đô đoàn luyện doanh năm xưa. là người Giang Ninh, và cũng là một trong số những người may mắn còn sống sót sau trận chiến thành Thạch Bảo. Năm xưa hắn chỉ là một tiểu binh, giờ đã được thăng chức trung lang tướng nhờ chiến công tích lũy. Hắn huấn luyện binh sĩ rất ư nghiêm khắc, thiết diện vô tư được mệnh danh là Lưu Diêm La trong doanh.
thân hình hắn vạm vỡ, thân bận mình quang khải giáp lại càng uy phong lẫm liệt, hắn bước nhanh lên phía trước khom người thi lễ: “Mạc tướng Lưu Chí Vân tham kiến đại tướng quân!”
“Lưu tướng quân miễn lễ. tất cả đã chuẩn bị xong cả rồi chứ?”
“hồi bẩm đại tướng quân, tất cả đều đã vào chuẩn, có thể bắt đầu bất kỳ lúc nào!”
“Được!” Lý Khánh An gật gật đầu. xong quay sang nhìn Irony vừa thay áo giáp quân Đường nói: “Công chúa điện hạ. xin xuống ngựa cùng ta đi vào doanh!”
Dáng Irony rất cao, sau khi thay bộ giáp quân Đường nghiễm nhiên như một tướng lĩnh Đại Đường anh vũ. Lý Khánh An còn đặc biệt tặng nàng một cây cung phức hợp tinh tế, nó chỉ nặng mỗi ba cân. rất thích hợp cho nàng sử dụng. Đây cũng là một trong số các cây bảo cung mà Lý Khánh An yêu nhất, toàn thân cung một màu đỏ. Vì nó hơi nhỏ, sức bắn cũng hơi yếu nên vẫn bị nó treo trong xe ngựa để làm trang sức. Bây giờ hắn đem tặng Irony. để làm vật chứng cho quan hệ đặc biệt giữa hai người họ.
Irony rất thích cây cung quý này, nàng cầm nó rất thuận tay, và sức bắn tốt. khiến cung thuật của nàng lại được tiến bộ thêm một bậc. Vì thế, khi vừa được tặng, nàng đã lập tức dùng nó thay thế cây cung cũ thường dùng của mình.
Nàng theo sau Lý Khánh An. tay cầm cung tiễn, lưng đeo bình đựng tiễn. Mái tóc dài óng ả của nàng lúc này cũng được cột lại.trông nàng lại càng có vẻ của một anh tư đầy sức sống. Nàng đi theo Lý Khánh An vào trong doanh, và đi lên một bục huấn luyện. Nơi đây là bục chỉ huy huấn luyện của quan nỏ. Dưới bục là một bãi luyện tập rộng lớn những năm trăm mẫu.
Lúc này, dưới bục ba ngàn tân binh sắp hoàn tất đợt huấn luyện đã xếp thành hàng ngang. Đợt tập huấn trước của họ là tiếp nhận huấn luyện kỵ thuật. Và bài tập huấn tiếp theo nữa sẽ đến Hạ Lạp thành tiếp nhận tập huấn đao pháp và thương pháp, từ trong số đó sẽ chọn ra những người ưu tú nhất tham gia vào tập huấn Mạch đao. Cuối cùng là tập huấn dàn trận. Thời gian huấn luyện của tân binh tổng cộng là một năm. bao gồm kỵ, xạ. đấu vật tay không, bố trận. Thời gian gấp rút. nhưng yêu cầu lại cực nghiêm khắc, nhưng chỉ có như thế mới có thể tập được những đội quân tinh duệ nhất.
Ba ngàn binh nỏ đã vào chỗ, trong tay mỗi người đều cầm một cây nỏ quân dụng, đằng sau lưng là một bình đựng tiễn, một ngàn năm trăm người trong đó sẽ dùng nỏ tay, và một ngàn năm trăm người còn lại dùng nỏ chân. cứ năm trăm người xếp thành một dàn. tiến hành bắn ba đợt liên tục.
“Bắt đầu!”Lý Khánh An trầm giọng hạ lệnh.
Cờ đỏ phấp phới, tiếng trống bắt đầu rầm vang. “Đừng! Đùng! Đùng!”
nỏ trận của ba ngàn người bắt đầu phát động, khoảng cách giữa các binh sĩ dần giãn ra để đủ không gian để lập thế bắn nỏ.Vì nỏ chân phải dùng chân để chân đạp để kéo huyền, nên khoảng cách giữa các binh sĩ sẽ lớn hơn.
Lúc này tại khoảng cách cách đo năm trăm bước bỗng xuất hiện một bầy cừu. có khoảng ngàn con. chúng đang bị lùa về phía các tay nỏ thủ, vừa đi được vào tầm ngắm hai trăm bước, binh sĩ đuổi cừu kia lập tức trách ra. rất hiểu nhiên, bầy cừu này chính là công cụ dùng để diễn tập.
Lý Khánh An không khỏi lén liếc sang Irony, hắn thấy rõ sắc mặt nàng dần trở nên hứng thú. nàng hoàn toàn không chút xót xa hoặc không nhẫn tâm của những người phụ nữ khác khi nhìn thấy bầy cừu bị đồ sát. ngược lại. trong cặp mắt xanh biếc của nàng đang bừng lên ngọn lửa khát khao máu tươi, phảng phất đang khát vọng chờ đợi bầy cừu bị giết.
Trong lòng Lý Khánh An thầm cảnh giác. Trên thực tế, hắn căn bản không hiểu gì về người phụ nữ này, cùng lắm chỉ là chìm đắm trong mỹ sắc của nàng. Sau khi chiếm đoạt được thân thể nàng, dục vọng đã thỏa. lý trí của hắn cũng dần quay lại. Thành thật mà nói, việc liên hôn với Byzantium có thể sẽ mang lại một số lợi ích chiến lược nhất định, nhưng như thế cũng sẽ làm tổn hại đến nỗ lực vào làm chủ Trung Nguyên của hắn. hơn nữa người phụ nữ này không phải bậc nữ nhi yếu ớt chỉ biết chăm sóc chồng con. Ngược lại. nàng quá mạnh mẽ, là một người phụ nữ có tham vọng chinh phục mãnh liệt. Nếu nàng trở thành một trong các nữ chủ nhân của An Tây, nàng chắc chắn sẽ không thể an phận trong hậu cung. mà ngược lại nàng sẽ đòi hỏi nhiều lợi ích hơn nữa từ An Tây cho Byzantium. Nghĩ thông điểm này, hắn không khỏi thầm thấy thật may mắn cho mình, may mà hắn không nhận lời cưới nàng làm vợ, chỉ để nàng trở thành người tình của mình. (* tên này khôn thiệt!)
Lúc này, tiếng trống càng lúc càng gấp, một ngàn năm trăm binh sĩ dùng nỏ chân hô khẽ một tiếng, năm trăm binh sĩ dàn đầu tiêng bắt đầu kéo cỏ. “Crắc!”, tiếng động cợ nỏ vừa vang lên. năm trăm cây nỏ tiễn cùng đồ ập về phía đàn cừu. Vừa bắn xong, bọn họ lại lập tức đạp nỏ lên huyền. Cùng lúc này, nỏ tiễn dàn thứ hai cũng được phóng ra. và tiếp liền sau đó là nỏ tiễn dàn thứ ba. Một ngàn năm trăm cây nỏ tiễn như đàn ong dày đặc vù vù bay trên không trung. chỉ trong tích tắc đã phong đến chỗ bầy cừu. Bầy cừu đứng cách đấy một trăm tám mươi bước, chỉ một chốc đã thét lên tiếng kêu thảm khốc. Đợt tiễn đầu tiên bắn xong, cả ngàn con cừu phần lớn đều bị cắm chặt dưới đất. chết tươi, máu me chảy đầy một vùng, chỉ còn vài chục con ngơ ngác đứng bất động tại chỗ.
“Tuyệt quá!”
Irony không khỏi vỗ tay tán thưởng, uy lực hùng hậu của thế trận tiễn cung nỏ khiến nàng không kiềm nổi kích động. Bầy cừu trước mặt nàng bỗng chốc như hóa thành các kỵ binh Ả Rập. Đây chính là vũ khí mà Byzantium cần. có loại cung nỏ này, bọn họ sẽ có thể hoành hành Armenia.
Nàng không kiềm nổi quay sang nhìn Lý Khánh An thỉnh cầu: “Lý đại tướng quân, xin hãy để ta được phép đưa một trăm binh sĩ về nước, ta sẽ để họ được diễn tập trước mặt phụ thân ta. để người được tận mắt nhìn thấy thực lực của quân Đường.Ta tin rằng người nhất định sẽ đồng ý hợp tác cùng quân Đường.”