Oanh!
Lâm Tuyết Nhi dùng một kiếm phân đạo chưởng ấn kia ra thành hai nửa nhưng uy lực của kiếm chiêm không bị ảnh hưởng quá nhiều và kiếm quang tiếp tiếp tục đánh về phía Lý Anh Hào.
Nhìn kiếm chiêu chém sượt qua người với một tốc độ nhanh đến cực điểm và uy lực kinh khủng liền khiến Lý Anh Hào có một cách nhìn nhận và nhìn cô với một ánh mắt khác.
Giẫm chân nhảy lùi ra xa, Lý Anh Hào đưa tay lên chạm nhẹ vào ngực nơi mà kiếm chiêu vừa rồi sượt ngang qua thì bất giác hít vào một ngụm khí lạnh. Lúc này, ánh mắt hắn ta lộ rõ sự âm trầm và có chút ngưng trọng nhìn Lâm Tuyết Nhi.
Khác với những gì hắn dự đoán ban đầu, hắn chỉ xem Lâm Tuyết nhi chỉ có chút thực lực và không thể sánh được nhưng một kiếm vừa rồi đã cho thấy những suy đoán của hắn hoàn toàn sai lầm. Trong đầu hắn cảm tưởng nếu như một kiếm vừa rồi thì hắn ít nhất cũng bị trọng thương và nặng hơn là có thể bị giết chết.
Nhận thấy tình hình không ổn, Lý Anh Hào ngay lập tức quay người và chạy về phía những người khác.
Nhìn Lý Anh Hào quay người bỏ chạy, Lâm Tuyết Nhi bộc phát khí tức của bản thân lên đến đỉnh điểm rồi giẫm mạnh chân xông lên. Chỉ trong nháy mắt, Lâm Tuyết Nhi đã áp sát lại rất gần Lý Anh Hào và mạnh tay vung kiếm chém về phía trước.
Cảm nhận nguy hiểm từ sau lưng truyền tới, Lý Anh Hào giẫm mạnh chân nhảy lên cao để tránh né rồi sau đó dùng chân đá về phía sau khiến Lâm Tuyết Nhi bị bất ngờ và không kịp phản ứng nên bị đẩy lùi ra sau.
Chớp lấy cơ hội đó, Lý Anh Hào tiếp tục bỏ chạy và hòa mình vào trong đám người. “Đại mỹ nữ, lát nữa ta sẽ đến tìm ngươi?”.
Nhìn bóng dáng Lý Anh Hào biến mất trong đám người, Lâm Tuyết Nhi hừ lạnh một tiếng rồi thu kiếm vào trong bao rồi sau đó quay người. “Xem như ngươi may mắn?”.
Nhìn dáng vẻ Lâm Tuyết Nhi hậm hực quay lại, La Thanh nhìn cô rồi nở một nụ cười nhẹ, nói. “Hắn ta chạy trốn rồi sao?”.
“Ta không ngờ hắn ta tinh ranh như thế?”. Lâm Tuyết Nhi vẻ mặt không mấy thoải mái thở dài một hơi, đáp. “Hắn nhân lúc ta không để ý nên hào mình vào sau trận chiến của những người khác chứ không ta đã khiến hắn phải cảm thấy hối hận?”.
“…”. La Thanh nghe thấy vậy thì lắc đầu một cái rồi lên tiếng đáp lời. “Hắn ta từ trước đến giờ là như vậy? Đánh không lại thì quay người bỏ chạy rồi khiến người khác đi vào trong chính cái bẫy mà hắn đặt ra”.
“Nếu Lâm cô nương tiếp tục đuổi theo thì chỉ sợ đã đi vào trong bẫy của hắn rồi?”.
“Nếu là như thế thì như thế nào?”. Đáp lại, Lâm Tuyết Nhi khịt mũi khinh thường đáp lời. “Cho dù người của hắn có trăm người thì cũng đều bị ta đánh gục cả thôi?”.
“Ta biết thực lực của Lâm cô nương mạnh như thế nào? Nhưng để có thể bảo đảm ở những vòng sau thì ta nghĩ nên cẩn thận một chút?”. La Thanh ánh mắt nhìn về phía Lý Viễn Trình đang đứng quan sát ở phía bên dưới rồi lên tiếng đáp lời. “Với tính cách của tên Lý Anh Hào thì hắn ta sẽ dẫn người tìm đến ta sớm mà thôi, đến lúc đó ta không cần phải đuổi theo hắn nữa”.
Một lúc lâu sau, cả ba người dương mắt nhìn đám người kịch liệt tranh đấu thì trong lòng không khỏi cảm thái. Bọn họ không thể ngờ được chuyện Lý gia đã âm thầm chuẩn bị chuyện này cẫn trọng đến mức như thế này.
Và Đế Nguyên Quân lúc này tự hỏi nếu bản thân hắn và Lâm Tuyết Nhi không đến đây thì mọi chuyện sẽ còn tồi tệ như thế nào nữa. Với tính cách và sự thù địch của Lý Anh Hào thì hắn cũng đoán được kết quả đó. Nhưng hắn cũng nhanh chóng gạt bỏ đi những suy nghĩ đó vì hắn và Lâm Tuyết Nhi lần này đã tham gia nên kết quả đó sẽ không bao giờ diễn ra.
Chờ đợi thêm một lúc, Lý Anh Hào lúc này dẫn theo hai mươi người khác đi về phía ba người với ánh mắt tràn đầy sự phấn khích và cùng với đó là một nụ cười khoái chí ở trên khóe miệng. Ánh mắt hắn nhìn về phía ba người lộ rõ sự khinh thường, nói. “Những kẻ gây ảnh hưởng đều bị ta loại bỏ hết cả rồi?”.
“Và ta cũng nên tính toán chuyện này thôi?”. Ánh mắt hắn nhìn liếc qua La Thanh rồi nở một nụ cười tràn đầy sự khinh thường, nói tiếp. “La Thanh, ngươi đã chuẩn bị để ta giẫm đạp ngươi hay chưa?”.
Đáp lại, La Thanh cũng không hề yếu kém mà nhìn hắn ta với một ánh mắt tràn đầy sự kiên định và chắc chắn. “Không có ai biết trước được kết quả nên có khi người bị giẫm đạp lại chính là ngươi?”.
“Haha… Ta muốn xem người còn giữ được dáng vẻ này đến bao giờ?”. Lý Anh Hào nghe thấy vậy thì cười lớn một tiếng rồi sau đó chỉ tay về phía ba người rồi quát lớn một tiếng. “Giao hai tên đó cho các ngươi, ta không cần biết các ngươi dùng cách gì nhưng ta muốn chà đạp chúng không thương tiếc và tuyệt đối đừng để hai người đó nhận thua?”.
Lời nói vừa dứt, cả hai mươi tên đồng loạt xông về phía hai người còn Lý Anh Hào thì lao thẳng về phía Lâm Tuyết Nhi rồi quát lớn một tiếng. “Đại mỹ nữ, ta đến thu phục ngươi đây?”.