Nghe vậy, kể cả kẻ ngu ngốc cũng có thể nhận ra Tả Khâu Minh đang muốn thừa nước đục thả câu. Rõ ràng biết tu vi của Diệp Thành bị phế nên mới nhảy ra để ăn hiếp Diệp Thành.
“Tả Khâu sư huynh, huynh làm vậy có phải quá….”
“Cút sang một bên”, đúng là vẫn có đệ tử đứng ra bênh vực Diệp Thành, thế nhưng hắn ta còn chưa nói xong đã bị Tả Khâu Minh quát nạt lùi về sau.
Sau khi quát nạt nhóm đệ tử kia, Tả Khâu Minh lại lần nữa nhìn Diệp Thành ở phía đối diện bằng ánh mắt khiêu khích: “Diệp sư đệ, đệ tự lấy ra hay sư huynh giúp đệ?”
Ấy?
Chỉ nghe Diệp Thành xuýt lên một tiếng, rồi bất giác nhìn sang một hướng: “Ôi nữ nhân kia không mặc đồ kìa”.
“Không mặc đồ? Có sao?”, ngay sau đó phải đến bốn mươi tên đệ tử quay đầu nhìn về phía mà Diệp Thành đang nhìn, trong đó có cả Tả Khâu Minh.
Có điều khi bọn chúng tới hướng ánh mắt về phía đó nhìn thì mới nhận ra chẳng có lấy bóng dáng nữ nhân nào không mặc đồ, đến con ruồi bay qua cũng chẳng có.
“Ngươi chơi ta?”, Tả Khâu Minh tức tối quay đầu lại.
Có điều hắn vừa quay đầu lại thì đã ăn ngay một cái bạt đau đớn.
Bốp!
Một cái tát giòn tan vang lên, Tả Khâu Minh lập tức bị cát tát kia tát cho xây xẩm mặt mày, cả người cứng đơ tại chỗ, hắn còn chưa tỉnh táo lại thì nhận ra có người lôi một bên tay của mình.
Sau đó hắn liền cảm thấy chân mình rời khỏi mặt đất, cảm thấy thân thể của mình mất đi cân bằng.
Thấy vậy, các đệ tử có mặt ở đây đều vô thức che mắt.
Rầm!
Ngay sau đó là tiếng động lớn, Tả Khâu Minh bị nện xuống đất khiến mặt đất lõm hằn hình người, lục phủ ngũ tạng muốn lộn nhào cả lên, hắn phun ra cả ngụm máu cao hơn hai trượng.
Người khiến hắn thê thảm thế này đương nhiên là Diệp Thành. Ở Hằng Nhạc Tông, tuyệt kĩ đánh người thế này hình như chỉ hắn mới có.
A….!
