Hàn Phong đánh tiếp ra vài quyền, tốc độ tiếp tục giảm xuống, Đường Vũ Nhu một mực quan sát phía dưới đột nhiên kinh hỉ hô lên:
– Hàn Phong, mau nhìn, sắp đến mặt đất rồi.
Nghe vậy, Hàn Phong cũng bớt chút thời gian liếc nhìn xuống phía dưới.
Quả nhiên khi hai người rơi xuyên qua màn sương trắng, một mảnh rừng rậm khô vàng lập tức xuất hiện trước mắt hai người.
Nhìn tới đây, tinh thần Hàn Phong cũng phấn chấn hẳn lên.
Động tác trên tay vẫn không dừng, trái lại càng liên tiếp vung quyền, làm giảm tốc độ hai người rơi xuống.
Chỉ trong chốc lát, phiến rừng rậm khô vàng ngày càng mở rộng trước mắt hai người.
Thấy vậy, Hàn Phong cũng lập tức lên tiếng nói:
– Lực lượng của ta sắp cạn rồi, kế tiếp trông cậy ở nàng thôi.
Nghe vậy, Đường Vũ Nhu cũng gật đầu, từ lúc gặp phải mấy người hắc bào tới giờ, vẫn luôn là Hàn Phong đưa nàng chạy trốn, bởi vậy Đường Vũ Nhu thực tế vẫn chưa tổn hao chút khí lực nào.
Nhiều lắm cũng chỉ bị Tụ Hồn Trận ảnh hưởng hao tổn một chút đấu khí của nàng mà thôi.
Bất quá nhiêu đó vẫn không thể gây trở ngại tới nàng được.
Chỉ cần chờ hai người sắp tiếp cận mặt đất, nàng hoàn toàn có năng lực che chở cho Hàn Phong.
Rốt cục, khi hai người còn cách mặt đất chừng một trượng, Hàn Phong hít sâu một hơi, dùng hết toàn lực, vung ra một quyền.
Toàn bộ cánh tay Hàn Phong cũng đâm ngập vào vách đá.
Tiếp đó Hàn Phong cũng không rút cánh tay ra mà vẫn tiếp tục lợi dụng nó làm giảm thiểu đi không ít tốc độ rơi của hai người.
Nhưng vẫn như trước, vách đá không thể chịu được sức nặng của hai người, bởi vậy theo quá trình rơi xuống cánh tay của hắn cũng cày lên vách đá một vệt thật dài.
“Hừ!”
Kêu lên một tiếng đau đớn, lực phản chấn cực mạnh khiến cơ thể Hàn Phong có chút ăn không tiêu, kinh mạch trong người lại một lần nữa bị tổn hại.
Giờ khắc này, Hàn Phong cũng không còn khống chế được thương thế trong người, phun mạnh ra một ngụm máu rồi cả người mất đi tri giác, rơi vào hôn mê.
Đường Vũ Nhu ở trong lòng hắn thấy vậy, nội tâm cũng là một mảnh đại loạn.
Cũng may nàng còn nhớ rõ tình hình hiện tại, vội thoát khỏi ngực Hàn Phong, nhanh chóng vận chuyển đấu khí, đồng thời hai tay ôm chặt lấy Hàn Phong.
Giữa không trung, thân ảnh ưu nhã liên tục lộn vài vòng, cuối cùng vững vàng hạ xuống mặt đất.
Hai người vừa rơi xuống, Đường Vũ Nhu liền cảm thấy tình huống nơi này có chút quái dị.
Nhưng hiện tại nàng không rảnh quan tâm những thứ này mà vội vàng ôm thân thể Hàn Phong tới dưới một tàng cây, cho hắn dựa vào lòng mình rồi cẩn thận quan sát thương thế.
Chẳng qua, sau một hồi kiểm tra, đôi mi thanh tú của Đường Vũ Nhu càng thêm nhíu chặt, hai mắt mười phần lo lắng nhìn xuống Hàn Phong.
Nghĩ không ra, tình huống thướng thế của Hàn Phong so với tưởng tượng của nàng còn muốn nghiêm trọng hơn rất nhiều.
Lúc này, Đường Vũ Nhu căn bản không thể cảm ứng được một chút đấu khí nào trong người Hàn Phong, hơn nữa kinh mạch trong cơ thể hắn đã có tới chín phần bị đứt gãy.
Đối với một võ giả mà nói, kinh mạch trong cơ thể bị đứt đoạn đồng nghĩa với việc hắn không cách nào có thể tích trữ đấu khí.
Mà cứ như vậy, đồng nghĩa với việc Hàn Phong dần mất đi đấu khí, dẫn tới mất hết toàn bộ lực lượng.
Trong lòng Đường Vũ Nhu rất rõ, nếu như Hàn Phong biết được tình huống, chỉ sợ hắn không thể chịu đựng được đả kích này.
Thậm chí so với giết chết hắn, vẫn còn bớt thống khổ hơn.
Nghĩ vậy, Đường Vũ Nhu không khỏi thở dài.
Nhìn Hàn Phong đã rơi vào hôn mê nhưng vẫn cau mày lo lắng, Đường Vũ Nhu không khỏi vươn ngọc thủ, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt hắn, hai mắt nhìn có chút si mê.
Nhưng đúng lúc này, đột nhiên một trận cuồng phong thổi đến, khiến Đường Vũ Nhu giật mình kinh tỉnh.
Tâm tư mẫn tiệp của nàng lập tức phát hiện tình huống không đúng, nơi này tính ra là đáy vực, theo lý không thể có gió thổi qua, đã vậy trận cuồng phong này từ đâu thổi tới? Trong lòng Đường Vũ Nhu ngạc nhiên suy nghĩ.
Đột nhiên, một thanh âm trầm khàn truyền vào trong tai Đường Vũ Nhu, nhất thời khiến nàng giật mình kinh hãi.
…
– Đã lâu rồi không còn gặp được khí tức con người…
Đột nhiên nghe được thanh âm không rõ phát ra từ đâu, Đường Vũ Nhu không khỏi kinh hãi, thân thể vô thức che lại trước người Hàn Phong, đồng thời quan sát xung quanh nhưng vẫn không có bất luận phát hiện nào.
Lúc này, trận cuồng phong kia một lần nữa lại kéo tới.
Lập tức, thanh âm khàn đục kia cũng vang lên:
– Tiểu oa, ngươi là ai… Vì sao lại xuất hiện tại nơi này?
– Ngươi là ai?
Đường Vũ Nhu mặc dù kinh hãi nhưng mặt ngoài vẫn tỏ vẻ bình tỉnh hỏi lại.
Thanh âm kia đột nhiên trầm mặc xuống, cuồng phong xung quanh cũng lập tức tan hết.
Bốn phía nhất thời cũng rơi vào trong an tỉnh quỷ dị.
Đường Vũ Nhu không rõ chuyện gì xảy ra, chỉ có thể vận chuyển đấu khí âm thầm cảnh giới bốn phía, phòng ngừa bất luận nguy hiểm nào phát sinh.
Hiện tại Hàn Phong đang trong hôn mê, còn lại chỉ dựa hết vào nàng, trừ phi nàng chết bằng không cũng không cho bất luận kẻ nào động tới Hàn Phong.
Cứ yên lặng như vậy một lát.
Thanh âm kia một lần nữa vang lên:
– Ta là người như thế nào… Ta rốt cuộc là ai… Vì sao ta nghĩ không ra…
Theo tiếng thanh âm truyền đến, cuồng phong một lần nữa thổi qua, hơn nữa so với lúc trường càng thêm cuồng bạo, bất ổn.
Bị cuồng phong không ngừng tập kích, Đường Vũ Nhu cũng phải đưa tay lên che trước hai mắt.
Bên tai lại văng vẳng nghe tiếng thanh âm kia truyền tới.
– Ta rốt cuộc là ai… Đến tột cùng ta là ai… Vì sao ta nghĩ không ra… Vì sao?
Không bao lâu sau, cả không gian đầy rãy những thanh âm này.
Đường Vũ Nhu chưa từng gặp qua tình cảnh quỷ dị như vậy, trong thoáng chốc cũng đắn đo không biết làm sao cho phải, vì vậy chẳng khác hơn là cẩn thận dựa Hàn Phong vào sát người mình.
Lúc này, không biết do đâu mà cuồng phong khắp nơi lại tụ tập lại không xa ngay trước người Đường Vũ Nhu.
Theo cuồng phong ngày càng dày đặc, Đường Vũ Nhu lập tức phát hiện, chính giữa trung tâm cuồng phong tựa hồ xuất hiện một thân ảnh không rõ.
Phát hiện này càng khiến Đường Vũ Nhu cảnh giác hơn bao giờ hết.
Sau một lát, ảnh tử bên trong cuồng phong dần trở nên rõ ràng, khi Đường Vũ Nhu thấy rõ được đạo ảnh tử này cuối cùng cũng phân biệt được đây là bóng dáng của một con người.
Ngay khi Đường Vũ Nhu còn giật mình, cuồng phong tại xung quanh lại một lần nữa tiêu tán.
Mà dáng dấp bóng người kia cũng xuất hiện ngay trước mặt Đường Vũ Nhu.
Người đột nhiên xuất hiện trước mặt nàng này là một vị lão giả mặc trường bào màu đen.
Chẳng qua có chút quỷ dị chính là, trên mặt người này dường như không chút huyết sắc của người bình thường mà lại tràn ngập vô tận tử khí.
Phát hiện ra điểm này nhất thời khiến nội tâm Đường Vũ Nhu kinh hãi, không khỏi lên tiếng hỏi:
– Ngươi là người Võ Hoàng Điện?
Lão giả đột nhiên xuất hiện kia vừa nghe hỏi vậy, không khỏi nhíu mày, miệng lẩm bẩm:
– Võ… Hoàng …Điện… ?
– Thế nào lại quen thuộc như vậy?
Lão giả như đang tự hỏi, cũng không chú ý tới Đường Vũ Nhu.
Thẳng đến một lát sau, lão giả mới đột nhiên mở mắt, một đạo nhãn thần sắc bén nhìn chằm chằm Đường Vũ Nhu, ngữ khí tràn ngập lạnh lùng và sát ý:
– Võ Hoàng Điện! Ta muốn giết sạch người Võ Hoàng Điện!
Dừng một chút, thân hình lão giả phiêu nhiên, tiếp theo giống như thuấn di xuất hiện tại trước người Đường Vũ Nhu, một đạo khí tức cuồng bạo vô cùng trong nháy mắt tập trung lên người nàng.
Lão giả cất giọng lạnh lùng như địa ngục, chậm rãi nói:
– Nói cho ta biết, ngươi có phải hay không là người Võ Hoàng Điện, ta muốn giết ngươi!
Nghe được lão giả nói như vậy, Đường Vũ Nhu hơi chút sửng sốt, trong lòng thầm tính toán.
Home » Story » ngạo thị thiên địa » Chương 333: Tuyệt địa phùng sinh