Một giây, hai giây, rất nhiều giây qua đi.
Trình Sơ Yến rốt cuộc cũng buông cô ra.
Trên mặt Vân Phiếm Phiếm có chút hồng, một nửa là do thẹn, một nửa là do… nghẹn.
Cô sâu kín nhìn Trình Sơ Yến một cái, nói: “Lần sau lúc cho em chọn thì đừng ôm em có được không, em không động đậy được.”
Trình Sơ Yến nghe vậy thì đột nhiên bật cười.
Tuy cô nói như vậy, nhưng mà, cô cũng không hề đẩy hắn ra.
Cho nên, cô đồng ý rồi.
Trình Sơ Yến bế cô lên, đặt ở trên giường.
Hắn nửa quỳ ở trên thảm, tựa như kỵ sĩ bảo vệ cho công chúa, Vân Phiếm Phiếm nhìn hắn từ trên cao xuống, rất dễ dàng thấy được quang mang trong mắt hắn.
Kích động, nóng bỏng, chân thành.
“Anh sẽ nỗ lực, trở thành một người xứng đôi với em, đến lúc đó, sẽ không có ai dám bắt nạt em nữa.”
“Ừm.”
Thanh âm Vân Phiếm Phiếm vô cùng mềm mại trả lời hắn một tiếng.
Sau khi quan hệ của hai người thân thiết hơn, Trình Sơ Yến lại càng trở nên chăm chỉ, sở dĩ hắn chăm chỉ như vậy là vì muốn có nhiều thời gian chơi với cô.
Sớm biết là sẽ như thế này, không bằng cô tới nhà hắn sớm một chút.
Nhưng mà hình như cũng không biết chơi cái gì.
Hai người đi dạo trong hoa viên, Trình Sơ Yến tiện tay hái được một đóa tường vi, cài ở sau tai cô.
Mái tóc đen nhánh, da thịt trắng như tuyết, bông hoa màu hồng nhạt cài lên, cho dù không có những đồ trang sức khác trang trí cũng khiến cô trở nên rất quyến rũ.
Trình Sơ Yến còn đang muốn làm động tác tiếp theo thì lại nghe được tiếng xe.
Hắn liền đem cô đẩy tới ven tường.
Trên tường có một dàn hoa tường vi đang rũ xuống, nửa bên mặt cô bị lá cây chặn lại, những bộ phận khác thì bị tay của Trình Sơ Yến che khuất.
Tay hắn dán ở trên má cô, nhẹ nhàng hôn môi.
Lưu luyến nhưng không thâm nhập.
Vân Phiếm Phiếm rất nhanh liền cảm giác được sự bất thường của hắn.
So sánh với sự nhiệt tình lúc trước thì giờ đây hắn hiển nhiên có chút thất thần, hình như là đang chú ý tới chuyện khác.
Tiểu Bạch Thái nói với cô: “Ký chủ đại nhân, Trình Dư Hào trở về rồi.”
Cho nên, Trình Sơ Yến là đang đề phòng cha hắn?