“Vừa đảm bảo vị trí thiên kiêu và vừa có thể đối phó được với những gia tộc khác? Chiêu này của ngươi đúng thật là rất hiểm?”.
Đáp lại, Lý Mộ Viên dùng ánh mắt tràn đầy sự phấn khích và khoái chí nhìn La Thiên rồi nở một nụ cười lạnh, nói. “La gia chủ, ngươi đang nói chuyện gì vậy? Ta nghe mà không hiểu? Haha…”.
“Ngươi…”. La Thiên sắc mặt âm trầm nhìn lại và không hề giấu diếm sát ý của bản thân.
Nhưng đúng lúc này, Thanh Lương các chủ ngồi ở bên cạnh bỗng nở một nụ cười nhẹ rồi lên tiếng. “Ngươi lo lắng cái gì? Đúng hơn là ngươi nên lo lắng cho đám người Lý gia đi thì hơn?”.
“…”. La Thiên nghe thấy vậy thì đưa mắt nhìn xuống Đế Nguyên Quân rồi nở một nụ cười nhẹ rồi dùng tay vỗ nhẹ lên mặt và nói. “Đúng là ta suy nghĩ nhiều quá rồi? Haha…”.
Nhìn dáng vẻ La Thiên cười đùa cùng Thanh Lương các chủ khiến tên Lý Mộ Viên cảm thấy nghi hoặc vô cùng. Hắn cảm thấy rất khó hiểu khi những gì mà hắn đã an bài đủ để bảo vệ vị trí và khiến La gia phải muối mặt nhưng nhìn biểu cảm của hai người hiện tại lại khiến hắn cảm thấy có điều gì đó không đúng.
Ngay lập tức, hắn ta đưa mắt nhìn xuống Đế Nguyên Quân đang đứng ở dưới lôi đài thì khẽ cau mày rồi thầm nghĩ. “Chẳng nhẽ là nhờ tên tiểu tử ngông cuồng đó?”.
Sau đó, hắn ta liếc mắt nhìn qua những gia chủ ngồi ở bên cạnh và hỏi. “Các ngươi có biết tên tiểu tử ngông cuồng đó là ai và có quan hệ gì với la gia không?”.
Đáp lại, đám người đưa mắt nhìn nhau rồi lắc đầu, đáp. “Cái này thì bọn ta không biết nhưng ban nãy nghe La Thiên nói tên tiểu tử đó chính là khách quý do hắn mời đến”.
“Đúng thế, bọn ta ban nãy còn nghị luận về tên đó và ai cũng nghĩ tên đó là một thiên kiêu hoặc là đệ tử của một thế lực lớn nào đó ở ngoài thành”.
“…”.
“…”. Nghe những người khác nói vậy thì sắc mặt Lý Mộ Viên dần trở nên trầm xuống và ánh mắt hắn nhìn về phía La Thiên rồi thốt ra. “Thật sự là như thế sao? Không ngờ tên La Thiên lại mời người ngoài đến? Thật đáng ngờ?”.
“Chuyện này không thể xảy ra sai sót được, ta phải tìm cách nào đó để giải quyết bằng không thì mọi chuyện sẽ đổ xuống sông xuống biển mất?”.
Diễn võ trường lúc này, Đường Thanh Hoàng sau khi nhìn thấy không còn một ai ghi danh nữa thì lớn tiếng nói. “Thiên kiêu tụ hội vòng thứ nhất, đoàn chiến bắt đầu”.
Ngay khi lời nói vừa dứt thì những người ở trên lôi đài bắt đầu lao vào nhau mà đánh một cách kịch liệt. Nhưng khác với những lôi đài khác, ba lôi đài đầu tiên diễn ra một cách ảm đạm và bị áp đảo ngay từ khi bắt đầu.
Bởi vì vòng đấu này được dành để cho Lý gia và Đường gia loại bỏ hết tất cả những vật cản có thể ánh hưởng đến vị trí của họ nên những người bị sắp xếp ở ba lôi đài này đều cùng chịu một cảnh là bị người của họ bao vây và bị loại bỏ một cách nhanh chóng.
Chẳng mấy chốc, số người ở trên lôi đài thứ nhất hơn một trăm người nhưng chỉ trong một thời gian ngắn đã bị loại bỏ gần như hết toàn bộ. Từ hơn bảy mươi người của những gia tộc khác bị người của Lý gia áp đảo và bị loại bỏ hơn phân nửa.
Đợi khi thế trận ở trên lôi đài dần trở nên ổn định hơn, Lý Anh Hào dẫn theo một nhóm năm người từ từ đi về phía ba người cùng với một nụ cười lạnh ở trên gương mặt.
Đứng ở phía đối diện, Lý Anh Hào làm ra dáng vẻ tràn đầy sự tự tin và không một chút kiêng nể liền bộc phát toàn bộ khí tức của bản thân ra ngoài và nói. “La Thanh, ngươi đã chuẩn bị để bị ta giẫm đạp ở dưới chân hay chưa?”.
Lời nói vừa dứt, Lý Anh Đào phất tay ra hiệu cho năm người ở sau lưng xông lên và bao vây cả ba người rồi từng bước áp sát. Cùng với đó, bọn chúng nhanh chóng rút kiếm và bộ phát khí tức Ngưng Hải cảnh đỉnh phong của bản thân rồi xông lên.
“La Thanh?”. Lý Anh Hào thân trên từ từ hạ thấp xuống rồi giẫm mạnh chân xông lên, ánh mắt hắn nhìn về phía La Thanh lộ rõ sự khoái chí vô cùng. “Ta tới đây?”.
Nhanh chóng áp sát, Lý Anh Hào ngưng tụ một lượng lớn chân nguyên vào trong lòng bàn tay rồi bộc phát hết toàn lực đánh tới. Ngay khi công kích hắn chuẩn bị đánh trúng và không thấy La Thanh có bất cứ phản ứng nào cả thì hắn ta còn khoái chí cười lớn một tiếng. “Haha… Biết không đánh lại nên đứng cho ta đánh hay sao?”.
Nhưng khi quyền kình còn cách người La Thanh không đến một gang tay thì đột nhiên, Lý Anh Hào nhìn thấy La Thanh đột nhiên nở một nụ cười thì cảm thấy khó hiểu vô cùng. Nhưng hắn cũng chẳng thèm để ý đến mà bộc phát lực lượng tiếp tục đánh tới. Nhưng đúng lúc này, Lý Anh Hào cảm nhận có nguy hiểm và có một cổ kiếm khí sắc bén và mạnh mẽ đánh tới thì hắn nhanh chóng thu tay và nhảy lùi ra xa để tránh né.
Nhìn Lâm Tuyết Nhi đứng chắn ở trước mặt, La Thanh liếc mắt nhìn về phía Lý Anh Hào rồi nở một nụ cười nhẹ, nói. “Đối thủ của ngươi không phải là ta?”.