Cổ Yên cầm đổ lên rời đi, ngay sau đó liên
xuất hiện trước cửa nhà Bạch Thư Hân.
Cô đã điều tra từ lâu rồi, mấy ngày gần đây Nguyễn Doanh đều ở đây chăm sóc cô em gái đang bị thương của mình.
Cô ấy nhắn chuông cửa, là Lệ Nghiêm đi ramô cửa.
“Sao em lại tới đây?”
“Em tôi thăm anh mà, em quay về mà anh cũng không đi tim em, em cũng chi đành tới tìm anh mà thol.”
“Thật ra anh cũng tính đi tìm em, trước khi đi anh phó thác cho em nhiều chuyện như vậy, cũng nên báo đáp em thật tốt mới phải.”
“Không phải anh nấu cơm rất lợi hại sao? Anh nấu cho em một bữa cơm là được rối. Sau khi anh đi rồi em cũng nuốt không trôi đồ ăn ở nhà ăn luôn.”
“Được.”
Cổ Yên ước vào nhưng không nhin thấy Bạch Minh Chậu đâu, cô ấy nghi ngờ hỏi: “Em gái anh đâu rồi?”
“Ở trong phòng ngủ, những thứ này đều là tặng cho em ấy sao?”
“Ừ, cô ấy sẽ thích chứ?”
“Đều là những thử em ấy thích, em ấy sẽ thích thôi”
Cổ Yên nghe thấy lời này thì không nhịn được mà thờ phào nhẹ nhõm.
Cô bước về phía trước gõ cửa phòng, trong phòng
truyền ra giọng nói của Bạch Thư Hân.
Cô ấy đấy cửa buoc vào trong rồi đặt bó hoa hồng màu hồng phấn trước mặt Bạch Thư Hân.
“Lần đầu tiền đến nhà chào hỏi, đây là một ít tấm lòng của tôi, mong cô không chê.”