Nhưng mà trước khi xuất phát, hắn muốn thầm trộm nhìn Mặc Phượng Vũ một chút, dù sao cũng quen biết, hắn định đến cáo từ.
Nhưng khi tại không trung ngoài lâu các, qua cửa sổ trông thấy Mặc Phượng Vũ, Hàn Lập lại đổi ý không muốn gặp mặt nữa.
Bởi vì Mặc Phượng Vũ đang ăn mặc như một thiếu phụ, ở trong lầu cùng một vị lão phu nhân tầm năm mươi tuổi đọc kinh thư, trên khuôn mặt tràn đầy vẻ bình tĩnh an tường.
Hàn Lập yên lặng nhìn trong chốc lát, cuối cùng không có kinh động đối phương, mà xoay người yên lặng rời đi.
Đối với cô gái này, có lẽ không gặp mặt sẽ tốt hơn.
Đỡ phải làm cho cô gái này hồi tưởng tới những sự tình thống khổ, có thể sống loại cuộc sống bình tĩnh không tranh đấu, mới là ước muốn của nàng. Hàn Lập thầm nghĩ.
Hàn Lập ly khai Việt quốc, hơi chút xác định phương hướng, trước tiên đi Gia Nguyên thành, mặc kệ như thế nào, hắn một khi đã hứa hẹn giúp Mặc phủ báo thù, như thế nào cũng phải đến xem một chút.
Hiện tại tuy không có người của ma đạo đến quấy phá, nhưng đại chiến sắp tới, phỏng chừng trong thành cũng không có tu sĩ cấp cao. Hắn chỉ cần trộm lẻn vào xử lý cái vị đứng đầu Ngũ Sắc môn, vậy thì cho dù người của Linh Thú Sơn tức giận thế nào đi chăng nữa, cũng không hề liên quan đến hắn được.
Chẳng qua, để trừ được Ngũ Sắc môn, còn phải muốn đi nhìn xem Tôn Nhị Cẩu kinh doanh Tứ Bình bang như thế nào. Nghĩ đến những năm gần đây, dưới sự hiệp trợ của Khúc Hồn, nên có chút thành tựu mới đúng.
Đây là năm đó hắn lưu lại đường lui, hiện tại phải xem có dùng được hay không.
Hàn Lập mang theo ý định như vậy, ngồi ở trên Thần Phong Chu bay thẳng đến Gia Nguyên thành.
Lại nói tiếp, lần trước hắn đến Gia Nguyên thành là sự tình của mười năm trước. Nhưng rất nhiều việc vẫn như đang xảy ra trước mắt, ấn tượng cực kỳ khắc sâu.
Năm ngày sau, trước cửa của một tửu lâu cũ ” Hương gia tửu
lâu” tại Gia Nguyên thành, có một người trẻ tuổi mặc áo xanh đang đứng.
Người này đứng ngã tư đường trước cửa tửu lâu, híp mắt nhìn bảng hiệu, thần sắc hơi có chút cổ quái, chính là người vừa mới vào thành không lâu, Hàn Lập.
Hàn Lập đứng ở nơi này, sau một phen cảm khái, mới bắt đầu không vội không chậm nhấc chân đi vào.
Nói đến cũng khéo, hắn vừa lên lầu hai, liếc mắt liền thấy được cái bàn gần cửa sổ ngày đó đã ngồi, rất may không có bóng người.
Hàn Lập vui vẻ, không chút do dự đi đến.
Hắn vừa mới ngồi xuống, tiểu nhị của tửu lâu liền ân cần đi lên lau lau mặt bàn, hỏi Hàn Lập muốn chọn rượu và thức ăn gì.
Hàn Lập mỉm cười, tùy tiện chọn vài dạng thức ăn thông thường khiến cho tiểu nhị đi xuống. Hắn tới nơi này cũng không phải chỉ muốn thỏa mãn ăn uống.
Nghĩ như vậy, ánh mắt của Hàn Lập hướng phía ngoài cửa sổ nhìn ra.
Mặc phủ ngày trước vẫn tồn tại, cũng có một ít đại hán cao to lực lưỡng đứng trước cửa phủ như xưa, chỉ có điều tấm biển to treo trên cửa lớn, viết không phải là ” Mặc phủ”, mà biến thành hai chữ vàng to tướng “Lý phủ”
Hàn Lập nhìn tấm biển ” Lý phủ” sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời, lơ đang nhíu mày một chút.
Theo hắn biết, môn chủ Ngũ Sắc môn hình như là họ Lý, xem ra bọn họ trực tiếp chiếm nơi đây làm chỗ ở.
Chẳng biết vì sao, Hàn Lập nhìn hai chữ ” Lý phủ” trên tấm biển, có cảm giác đặc biệt ngứa mắt, không giống như chiêu bài ” Mặc phủ” trước kia, làm hắn cảm giác thuận mắt hơn.
Hàn Lập đang nghĩ tới đây, tiểu nhị liền nhanh nhẹn mang rượu và thức ăn lên rồi. Mà ở lúc này, dưới lầu truyền tới một trận tiếng nói cười, tiếp theo có vài người trẻ tuổi xuất hiện ở thang lầu, tất cả đều mặc đẹp đẽ, giống như cách ăn mặc của công tử con nhà phú quý. Phía sau còn đi theo vài tên gia đinh khỏe mạnh.
Vài tên giống như công tử này, ở trên lầu tùy ý nhìn qua vài lần, trong đó có một gã gầy đét, tùy thời có thể bị gió thổi bay, không hề khách khí vẫy vẫy tiểu nhị.
Tiểu nhị lập tức chạy nhanh đi đến, vẻ mặt siểm mị vội vàng cười nói:
“Hạ thiếu gia, lão nhân gia ngài có gì phân phó ạ?”
” Gọi chưởng quầy của các ngươi đến đây, hôm nay chúng ta muốn mời một vị khách quý uống rượu, mau đem tất cả người của lầu ba đuổi đi, có tổn thất gì chúng ta bao hết”. Người này hình dáng nhỏ gầy như vậy, nhưng khẩu khí ngược lại rất lớn.
Nhưng mà tiểu nhị không lộ ra chút bất mãn ý tứ nào, liên tục gật đầu dạ dạ, sau đó chạy nhanh đi báo cho chưởng quầy đến.
Một lát sau, một vị trung niên tầm bốn mươi tuổi từ dưới lầu đi lên.
Vừa thấy vài vị này, liền lập tức tươi cười đáp ứng yêu cầu của mấy người này, sau đó mang theo tiểu nhị lên lầu ba xin lỗi khách.
Cũng không biết là vị chưởng quầy kia tinh minh năng động, hay là vài vị công tử này thế lực thật sự không nhỏ.
Chỉ không bao lâu sau, một ít khách nhân dùng cơm lầu ba, đều tính tiền chạy hết, không có ai dám lộ một tia tức giận.
Hàn Lập thấy vậy, chỉ nhàm chán nhìn mấy người này vài lần, sau đó liền đem ánh mắt quay về ngã tư đường bên ngoài cửa sổ.
Rất nhiều tên công tử trong thế tục giới dựa hơi vào thế lực của gia đình mà hống hách bạo ngược, nơi nào cũng có, Hàn Lập không phí sức chú ý đến bọn họ.
Giờ phút này, vị thiếu gia trẻ tuổi cầm đầu kia, mới hài lòng gật gật đầu, sau đó tất cả đều đi xuống tiếp đón người nào đấy.
Một lát sau, tiếng bước chân lại từ dưới lầu vang lên, mà lần này Hàn Lập lại nao nao, không khỏi quay đầu lại nhìn vài lần.
Bởi vì, trong những tiếng bước chân nặng nề, rõ ràng có một người bước đi rất nhẹ nhàng, phảng phất như không có. Đây rõ ràng là người trong giang hồ có khinh công đạt đến một thành tựu nhất định mới có thể biểu hiện ra như vậy.
Điều này làm cho Hàn Lập có điểm tò mò.