Huyền lão vừa nghe hắn nói liền chấn động.
– Vũ Hạo, tu vi của con còn chưa đột phá cấp 30. Tiêu Tiêu đã không chịu đựng nổi thì làm sao con vượt qua được. Huống chi hiện giờ năng lượng của khối Hồn Cốt này đã bị kích phát, khi dung hợp nó sẽ điên cuồng hơn bình thường rất nhiều.
Hoắc Vũ Hạo gượng cười nói:
– Huyền lão, người hãy tin con. Con ít nhất nắm bảy phần thành công. Có lẽ Mục lão đã nói cho ngài biết những thứ có trên cơ thể con. Con có một khối Hồn Cốt thân thể vô cùng mạnh mẽ, con cũng nhờ khối Hồn Cốt này mà cơ thể được cải tạo tốt hơn rất nhiều. Tiêu Tiêu tuy đã từng tu luyện Huyền Ngọc Thủ của Đường Môn nhưng cậu ấy nhập môn sau con rất lâu, dĩ nhiên độ thuần thục sẽ không bằng con, cộng với vũ hồn thứ hai của con có một kỹ năng gọi là Băng Đế Chi Ngao, cũng cực kỳ mạnh mẽ, sức chịu đựng chắc chắn cao hơn cậu ấy nhiều.
Huyền lão hít sâu một hơi, hai mắt sáng rực nhìn Hoắc Vũ Hạo:
– Bé con, lão phu không nói nhiều. Nếu lần này con vì nó mà bị thương. Lão phu có liều cái mạng già này cũng quyết giúp con hồi phục.
Vương Đông đứng phía sau cũng không lên tiếng ngăn cản Hoắc Vũ Hạo, hắn chỉ nắm chặt góc áo của Hoắc Vũ Hạo.
Cho dù cả ba đều là bạn bè nhưng thân lạ khác nhau. Rõ ràng ở học viện Sử Lai Khắc này, người thân với Vương Đông nhất là Hoắc Vũ Hạo, dĩ nhiên hắn không muốn Hoắc Vũ Hạo đi mạo hiểm rồi.
Hoắc Vũ Hạo ra vẻ như không hiểu được tâm ý của Vương Đông. Hắn bước nhanh về trước, tay trái nhẹ nhàng đẩy bàn tay của Vương Đông đang nắm chặt gấu áo mình. Đồng thời cũng tiến đến nắm lấy tay phải của Tiêu Tiêu.
Khi hai bàn tay chạm vào nhau, cả người Hoắc Vũ Hạo không khỏi run rẩy. Lần đầu tiên hắn cảm nhận được sự nóng rực và cháy bỏng như thế này, hơn nữa nguồn năng lượng khủng khiếp ấy còn không ngừng dày vò cánh tay của Tiêu Tiêu, nháy mắt khi hắn nắm lấy tay Tiêu Tiêu, nguồn năng lượng nhanh chóng truyền sang cơ thể hắn.
Nếu so về ý niệm dĩ nhiên Hoắc Vũ Hạo sẽ không thua kém ai, cho dù lúc này con Ám Kim Khủng Trảo Hùng còn sống thì cũng không thể thắng được hắn về phương diện Tinh Thần Lực.
Huyền lão trầm giọng nói:
– Ta chuẩn bị bắt đầu đây.
– Dạ.
Hoắc Vũ Hạo trả lời vô cùng ngắn gọn. Hắn ngồi xuống trước mặt Tiêu Tiêu, điều chỉnh hô hấp của mình, sau đó chuẩn bị cho bước tiếp theo.
Có điều lúc này, hắn kinh ngạc phát hiện không ngờ Thiên Mộng và Băng Đế ở trong thế giới tinh thần của hắn rõ ràng đều đã tỉnh dậy nhưng không lên tiếng nhắc nhở hắn, dường như cả hai không biết bên ngoài đang xảy ra chuyện gì vậy.
Một luồng hồn lực đậm đặc nhanh chóng truyền khắp toàn thân. Huyền Thiên Công tập trung vào cánh tay phải.
Huyền lão ở bên bên kia cũng bắt đầu vận công. Nguồn năng lượng kinh khủng từ Ám Kim Khủng Trảo Hùng bắt đầu điên cuồng di chuyển, nếu không có Hoắc Vũ Hạo tạo một “con đường dẫn tháo nước”, có lẽ nguồn năng lượng này đã phá nát cánh tay Tiêu Tiêu mà thoát ra rồi, dù sao sức chịu đựng của cô bé chỉ có hạn. Mà lúc này, nguồn năng lượng từ Ám Kim Khủng Trảo Hùng bắt đầu theo “đường thoát nước” mà Hoắc Vũ Hạo vừa tạo điên cuồng di chuyển sang cơ thể hắn.
Nguồn năng lượng vừa chui vào cơ thể Hoắc Vũ Hạo, hắn liền cảm nhận được nỗi đau đớn mà nãy giờ Tiêu Tiêu phải chịu đựng.
Cảm giác nóng bỏng điên cuồng tàn sát khắp nơi giống như có vô số thanh đao be bé nóng như lửa đỏ điên cuồng cắt lên bàn tay hắn. Cơn đau này làm cả người Hoắc Vũ Hạo run rẩy từng cơn nhưng tích tắc sau hắn đã ổn định lại cơ thể.
Ban nãy khi hắn quyết định giúp Tiêu Tiêu cũng đã dự tính đến tình huống xấu nhất, nếu bản thân mình không khống chế được nguồn năng lượng này thì cùng lắm chỉ bị phế đi bàn tay phải chứ không mất hẳn cả cánh tay như Tiêu Tiêu. Trong ba người, hắn thân là đội trưởng, hắn lại còn là người duy nhất ở đây có thể cứu vãn tình hình, cho nên hắn chỉ còn cách nhắm mắt đưa chân.
Có điều, hắn tin tưởng bản thân mình có thể vượt qua. Đầu tiên hắn không nghĩ khối Hồn Cốt Ám Kim Khủng Trảo Hùng này còn kinh khủng hơn khối Hồn Cốt thân thể của Băng Bích Đế Hoàng Hạt ngày trước. Cơn đau khủng khiếp như thế mà hắn cũng có thể chịu đựng được thì khối Hồn Cốt của Ám Kim Khủng Trảo Hùng bình thường này đáng là gì? Chẳng lẽ nếu có chuyện, mấy đại gia trong cơ thể hắn sẽ đứng im không giúp hắn sao? Đây chính là lá bài tẩy duy nhất khiến hắn nắm chắc bản thân không bị mất cả cánh tay như vậy.
Sự thật chứng minh suy nghĩ của Hoắc Vũ Hạo hoàn toàn chính xác. Tu vi Huyền Ngọc Thủ của hắn hơn xa Tiêu Tiêu, khi luồng năng lượng nóng bỏng ấy truyền vào cánh tay hắn, cánh tay hắn liền tản mát ra một tầng sương băng sáng bóng, mạnh mẽ áp chế không cho nguồn năng lượng ấy tự do lan tỏa.
Không chỉ có thể, Hoắc Vũ Hạo còn mơ hồ cảm nhận được khối Hồn Cốt thân thể của Băng Bích Đế Hoàng Hạt bắt đầu sáng lên, xuyên qua cơ thể hắn, ẩn ẩn hiện hiện dưới lớp da bên ngoài.
Hơi thở Ám Kim Khủng Trảo Hùng dù sao cũng là đến từ hồn thú Ám Kim Khủng Trảo Hùng. Tuy huyết mạch của nó rất mạnh nhưng so với Băng Bích Hạt thì chỉ là đom đóm với ánh trăng. Huống chi vũ hồn của Hoắc Vũ Hạo còn là Băng Bích Đế Hoàng Hạt, vương giả trong vương giả. Xét về huyết mạch, hắn hoàn toàn áp đảo. Đồng thời, Hoắc Vũ Hạo còn không chút do dự sử dụng kỹ năng Băng Đế Chi Ngao nữa.
Ban nãy khi Tiêu Tiêu dung hợp Hồn Cốt là ở trong trạng thái không hề có chuẩn bị, lại càng không có kỹ năng mạnh bảo vệ bàn tay, còn Hoắc Vũ Hạo lại có. Hồn kỹ Băng Đế Chi Ngao vừa được phóng ra, Hoắc Vũ Hạo lập tức cảm nhận được áp lực giảm đi rất nhiều. Bàn tay phải tuy vẫn đau đớn như trước nhưng nguồn năng lượng ấy không thể di chuyển qua khỏi cổ tay được. Ánh sáng màu ánh kim bắt đầu xuôi chảy khiến những viên trân châu be bé có hình dạng như kim cương bao quanh bàn tay Hoắc Vũ Hạo cũng dần sáng lên.
Kim cương là vật thể không màu trong suốt, một khi được ánh sáng từ khối Hồn Cốt Ám Kim Khủng Trảo Hùng chiếu vào liền trở nên lấp lánh rực rỡ, cả bàn tay của Hoắc Vũ Hạo lúc này rực rỡ vô cùng. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Ánh mắt của Huyền lão nào phải tầm thường, khi lão thấy bàn tay của Hoắc Vũ Hạo sáng rực lên liền thầm thở phào, có lối thoát rồi.