Phàm là chuyện phiền lòng thì càng nghĩ sẽ càng phiền, nói chúng là lào thật sự bị Miêu Nghị làm cho phiền lòng, chăng còn tâm trạng nghe đàn nữa…
Thanh Chủ trốn Hạ Hầu Thừa Vũ là vì vừa nhìn thấy mặt nhau là Hạ Hầu Thừa Vũ sẽ dông dài chuyện của Chiến Như Ý, hơn nữa vẫn luôn là Hạ Hầu Thừa Vũ có lý. Vì vậy, trừ việc nổi nóng ra thì căn bản không nói lý lẽ nổi, bảo sao Thanh Chủ còn muốn gặp nàng ta chứ?
Nhưng dù sao cũng phải xem rõ là chuyện gì đã, Thượng Quan Thanh vừa nghe nói là chính sự thì không dám ngăn cản nữa, sau khi báo cho Thanh Chủ xong thì dẫn theo Hạ Hầu Thừa Vũ đi gặp Thanh Chủ đang giả vờ tu luyện.
Hạ Hầu Thừa Vũ lần nào nhìn thấy Thanh Chủ là bốc hỏa lần đấy, cho dù chuyện Miêu Nghị có quan trọng tới đâu thì vừa nói xong nàng lại không kiềm nổi mà bùng cháy, lại nhắc đến chuyện Chiến Như Ý:
– Bệ hạ, nơi giam cầm Chiến Như ý có non có nước, chẳng biết có bao nhiều tỉ muội trong cung yêu thích, đến thần thiếp cũng động lòng, hay là nô tì tặng Thiên Tẫn Cung cho Chiến Như Ý rồi để thần thiếp tới chỗ nàng ta ở được không.
Ặc! Cô nàng này lại tới nữa rồi. Thượng Quan Thanh nhanh chóng cúi đầu, tỏ vẻ chẳng nghe thấy gì hết, trong lòng buồn bực, cô nàng này sao lại không thức thời đến vậy chứ, cứ léo nhéo hoài.
Thanh Chủ trầm mặt nói:
– Chẳng bằng tặng luôn vị trí Thiên Hậu của nàng cho nàng ta luôn đi!
Trong nháy mắt, Hạ Hầu Thừa Vũ cứ như là cọp cái đang tức giận, ngẩng đầu ưỡn ngực trợn mắt nhìn thẳng, nói với vẻ mạnh mẽ:
– Được! Xin bệ hạ hãy hạ chỉ, thần thiếp sẽ chẳng chút oán hận!
Thanh Chủ vỗ bàn đứng dậy:
– Nàng nghĩ trẫm không dám?
Hạ Hầu Thừa Vũ lập tức nhanh chóng vọt tới trước mặt y, tức giận nói:
– Bệ hạ là chủ nhân của thiên hạ, chẳng có chuyện gì mà bệ hạ không dám làm cả, xin bệ hạ hãy lập tức hạ chỉ!
Thượng Quan Thanh có cảm giác rịn ra cả đám mồ hôi lạnh, từ sau khi xảy ra chuyện Chiến Như Ý, vị Thiên Hậu nương nương này cứ như ăn phải thuốc nổ luôn. Sự rụt rè e thẹn trước đây khi ở cùng bệ hạ hoàn toàn biến mất, vừa thấy bệ hạ là nổi xung lên, cả hậu cung thật sự chẳng ai dám chọc vào vị này, nói đúng hơn là cả Thiên cung cứ thấy nàng ta là chuồn mất.
Thanh Chủ bị nàng làm cho tức giận tới mức run rẩy, chỉ thẳng vào nàng ta:
– Nàng… Nàng… Được, đây là nàng tự chuốc lấy!
Hạ Hầu Thừ Vũ tức giận đáp:
– Đúng, là thần thiếp mặt dày tự chuốc lấy, xin bệ hạ hạ
chỉ!
Hai chữ “mặt dày” chẳng biết là xỉa ai, Thượng Quan Thanh nhanh xong đứng giữa hai người, khuyên:
– Nương nương, hiện giờ không phải lúc để cãi nhau. Ngưu Hữu Đức sắp gặp phải tai họa, hiện giờ quan trọng nhất là phải xử lý việc này ạ!
Vừa nghe thấy chuyện này, Hạ Hầu Thừa Vũ mới coi như bớt được chút giận dữ, phất tay áo bước nhanh đi, nhưng vẫn phải chêm thêm một câu:
– Thần thiếp sẽ đợi ý chỉ của bệ hạ, nếu bệ hạ không hạ ý chỉ này thì không phải nam nhân!
Thượng Quan Thanh lại rịn ra cả đám mồ hôi lạnh…
Thanh Chủ nhất thời tức giận sôi máu, chỉ vào bóng lưng đang khuất dần của Hạ Hầu Thừa Vũ, tức giận quát:
– Được, trẫm sẽ thỏa lòng mong muốn của nàng!