Mặt bỗng chốc đỏ bừng.
Ngô Tiến An cũng không chờ bọn tôi phát biểu ý kiến, nhanh như chớp đã không thấy tăm hơi.
Tôi cũng có thể cảm giác được nhiệt độ nóng bỏng trên mặt mình.
Lúc này vì tránh để Lý Hào Kiệt muốn tôi thử quần áo, tôi khập khiễng chạy vội vào phòng ngủ, như là nói với hắn, hoặc là như đang tự lẩm bẩm: “Tôi chia đồ ăn ra, để ở bên ngoài quá lâu sẽ hỏng.”
Lý Hào Kiệt ở phía sau tôi đứng vài giây mới nói: “Anh giúp em.”
Chúng tôi cùng nhau vào phòng bếp, tôi thu dọn đồ ăn xong hết cũng đã chập tối.
Tôi nấu một bữa tối đơn giản.
Cơm nước xong, tôi lập tức thu dọn vật dụng hàng ngày mang từ biệt thự giữa núi tới.
Tôi phát hiện vậy mà trong số những thứ Lý Hào Kiệt mang theo còn có mấy cuốn tiểu thuyết.
Trong số đó có một cuốn tôi đang đọc.
Có lẽ buổi sáng mất máu nhiều quá, lúc này tôi đã thấy hơi mệt, nằm xuống giường nghỉ ngơi trước.
Cũng không biết ngủ bao lâu.
Nửa đêm tôi mơ màng rời giường đi toilet, mới phát hiện ở phòng khách còn để đèn mờ.
Tôi đi qua mới phát hiện Lý Hào Kiệt còn đang mở máy tính, ngón tay bay múa trên bàn phím rất nhanh.
“Còn chưa ngủ à?”
Tôi đi tới bên cạnh anh ấy, lơ đễnh ngó màn hình máy tính của anh ấy.
Hình như anh ấy đang gửi mail cho ai.
Hơn nữa còn là tiếng Anh.
Anh ấy nhìn tôi, giơ tay ra kéo tay tôi: “Đi ngủ ngay đây, gửi xong mail này lập tức đi ngủ.”
Tôi liếc nhìn đồng hồ trên tường, bây giờ đã là hơn hai giờ đêm, vì không muốn để Lý Hào Kiệt vất vả, tôi dứt khoát ngồi bên cạnh anh, nói: “Vậy tôi chờ anh.”
Chờ tôi nói xong, lại cảm thấy Lý Hào Kiệt thân là ông chủ Hào Thiên, anh ấy nhất định bận rất nhiều việc.
Tôi thế này hình như hơi tùy hứng thì phải.
Tôi nghĩ nghĩ, lại đứng dậy: “Thôi vậy, anh bận việc của anh đi, tôi đi ngủ trước, anh đừng thức khuya quá.”
Kết quả, tôi vừa mới đi, anh ấy lại đột nhiên đứng dậy, ôm lấy eo đã xoay người muốn đi của tôi, trực tiếp ôm tôi ngồi xuống đùi anh ấy, hôn lên cổ tôi: “Anh không có bí mật gì, đồ của anh em cứ xem thoải mái.” Anh nói xong, đôi môi mỏng hôn lên cổ tôi: “Hơn nữa, người đẹp trong lòng, hiệu suất làm việc của anh càng cao.”
Anh ấy nói, hai cánh tay vòng ôm lấy tôi, bàn tay dừng trên bàn phím, tiếp tục chỉnh sửa mail.
Tôi nhìn qua, mail này chắc là muốn gửi cho đội ngũ bên nước R, ở trong tràn ngập từ ngữ chuyên ngành phức tạp ít gặp, tôi căn bản xem không hiểu.
Khoảng chừng qua hai mươi phút, anh ấy đã viết xong mail.
Di chuột tới chỗ gửi mail.
Giây tiếp theo, trên màn hình máy tính hiện lên bốn chữ “Đã gửi thành công”.
Chờ mail được gửi đi rồi, anh ấy tắt máy, sau đó đẩy máy tính ra, ôm tôi đi thẳng về phía phòng ngủ.
“Tôi tự đi được.” Tôi hơi ngượng ngùng.
“Em bị thương, anh xót.”
Cũng không biết bắt đầu từ khi nào, Lý Hào Kiệt nói mấy lời buồn nôn này cũng không cần bản nháp.
Mở miệng là thốt ra.
Tôi để mặc anh bế tôi tới phòng ngủ.
Ôm tôi nằm trên giường, tôi có thể cảm giác được sự thay đổi của anh ấy, quay đầu đi chỗ khác nói: “Hơn nửa đêm rồi, nghĩ cũng đừng nghĩ.”
“Sao em biết anh nghĩ cái gì?” Nụ hôn của người đó dừng trên tóc tôi.
“Ngủ!” Tôi thẳng thừng xoay người, đưa lưng về phía anh.
Tay của anh ôm vòng qua thắt lưng tôi, cằm hơi cọ vào bả vai tôi, giọng nói trầm thấp khêu gợi truyền vào tai tôi: “Cũng được, sáng mai sức của anh sẽ tốt hơn hiện tại.”
“…”
Tôi không nói lời nào, giả vờ ngủ.
– —
Hôm sau trời vừa sáng, tôi đã dậy, đánh răng rửa mặt xong, vừa mới chuẩn bị ra khỏi phòng ngủ làm bữa sáng thì bị Lý Hào Kiệt túm lại.
Người nọ đóng cửa phòng ngủ lại, lấy ra một bộ quần áo, giơ lên hỏi tôi: “Cưng à, mặc bộ này cho anh xem được không?”
Tôi nheo mắt lại, nhìn kỹ bộ quần áo trong tay anh.
Ừm, miễn cưỡng coi như quần áo, nhưng thật ra chỉ là một lớp voan mỏng mà thôi.