Có thể thấy được, toàn bộ tay phải Tiêu Tiêu đã mơ hồ biến thành màu vàng nhạt, tựa như có một cái gì đó ở trong bàn tay của cô bé muốn chui ra vậy. Cảm giác nóng rực xen lẫn cháy bỏng kia càng lúc càng thêm kịch liệt, làm trán nàng lấm tấm mồ hôi, cái cảm giác này giống như đặt bàn tay của mình lên bếp lửa để nướng vậy, rất khủng khiếp. Tiêu Tiêu cảm thấy hình như tay của mình đã bị nướng cháy khét rồi, mà từ bàn tay, cảm giác này dần dần lan khắp cánh tay.
Cô thầm gượng cười nói: “Không lẽ đây là báo ứng của việc vừa rồi ăn thịt nướng sao? Ban nãy nướng thịt giờ đến phiên mình bị nướng hơn nữa còn là nướng từ trong ra ngoài.”
Luồng khí nóng trong cơ thể Tiêu Tiêu càng lúc càng tăng mạnh, cơ thể cô bé đã bắt đầy chịu không nổi mà run rẩy, màu vàng trên cánh tay cũng dần sậm hơn.
Hai mắt đầy vẻ vui sướng của Huyền lão đột nhiên trợn to, lão bay vọt đến bên cạnh Tiêu Tiêu quan sát cẩn thận vị đệ tử này của mình.
Cả người Tiêu Tiêu lúc càng run rẩy kịch liệt, Huyền lão có thể cảm nhận được trên tay cô bé không ngừng truyền ra những ý niệm điên cuồng. Tựa như có một sinh mệnh đang liều mạng giãy giụa. Sự giãy giụa này không chỉ là phản kháng mà còn như muốn phá nát không gian mà ra, tựa như các loài sinh vật nằm trong trứng cần phải phá trứng thoát ra vậy. Còn Tiêu Tiêu lúc này đã muốn không chịu nổi nữa rồi.
– Không tốt!
Huyền lão thầm kêu một tiếng, lão đã quá xem thường mọi chuyện rồi. Ban nãy vì vui mừng khi tìm thấy khối Hồn Cốt bàn tay phải của Ám Kim Khủng Trảo Hùng mà lão quên mất chuyện Hồn Hoàn và Hồn Cốt không giống nhau, Hồn Cốt quan trọng ở phẩm chất còn Hồn Hoàn thì lại ở niên hạn.
Cả hai cùng xuất phát từ một hồn thú có tu vi hai ngàn năm nhưng khi Tiêu Tiêu dung hợp Hồn Hoàn hoàn toàn không có chút khó nào, nhưng khối Hồn Cốt này lại khác. Chưa kể kỹ năng vừa mạnh vừa bá đạo của Ám Kim Khủng Trảo Hùng, chỉ riêng việc Hồn Cốt bàn tay phải này là Hồn Cốt mạnh nhất của nó là đủ hiểu. Mà hiện nay, tu vi của Tiêu Tiêu chỉ mới là bậc Hồn Tôn, tuổi lại còn nhỏ. Sự đau đớn khổ sở khi dung hợp khối Hồn Cốt ấy e là cô bé không thể chịu đựng nổi.
Huyền lão vốn nghĩ Tiêu Tiêu vừa mới có được Hồn Hoàn thứ ba từ nữa Ám Kim Khủng Trảo Hùng, Hồn Lực đã có sự thay đổi về chất, cộng thêm việc cơ thể cô bé từng được hai khối Hồn Cốt cải tạo qua, thì việc hấp thu khối Hồn Cốt này hẳn sẽ không quá khó khăn. Nhưng sự thật tàn khốc đã cho lão biết, độ khó khi dung hợp khối Hồn Cốt này hoàn toàn vượt khỏi sự tưởng tượng của lão.
– Tiêu Tiêu, cố chịu.
Huyền lão khẽ quát một tiếng, lúc này không ai có thể giúp đỡ cô bé được, quá trình dung hợp Hồn Cốt phải nhờ vào sức lực của chính bản thân mình, nếu có người ngoài giúp đỡ vậy thì tác động ấy cũng sẽ bị kéo vào. Nếu Huyền lão làm thế thì trừ phi lão lúc nào cũng đi bên cạnh Tiêu Tiêu, hơn nữa còn không ngừng rót năng lượng của mình vào cơ thể cô bé, nếu không khối Hồn Cốt ấy cũng sẽ có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.
“Sư phụ, tay con sắp tan chảy rồi, con không thể chịu đựng nổi. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Tiêu Tiêu khẽ rên một tiếng, rốt cuộc cô bé cũng không ngồi khoanh chân dưới đất được nữa mà nghiêng người ngã xuống, cánh tay phải của cô đặt dưới mặt đất như muốn hòa vào lớp bùn bên dưới. Bấy nhiêu đã đủ thấy hiện nay cô bé đang phải chịu nỗi đau đớn giày vò lớn như thế nào.
Có thể thấy lúc này, ánh sáng trên bàn tay của cô bé dần lan rộng khắp cánh tay rồi, cả người Tiêu Tiêu bắt đầu co rút kịch liệt.
– Không ổn, Hồn Cốt cắn trả.
Huyền lão rốt cuộc không để ý gì nữa, vội vàng chạy đến đặt chưởng lên vai phải của cô bé. Lúc này mới có thể bình ổn lại luồng sáng màu vàng trên cánh tay cô không di chuyển nữa. Nhưng có thể thấy, cánh tay phải của cô bé đã bắt đầu phình lên, năng lượng bên trong càng lúc càng tích tụ nhiều cứ như sắp vỡ tan đến nơi rồi.
Hồn Cốt cắn trả là chuyện xui xẻo nhất trong quá trình hấp thụ Hồn Cốt, nếu gặp phải thì nguy cơ Hồn Sư bị mất mạng khá cao. Tình huống này thường xuất hiện trong trường hợp Hồn Sư không chịu đựng nổi nguồn năng lượng có trong Hồn Cốt, thế nên nguồn năng lượng ấy mới tự di chuyển và bắt đầu cắn trả chủ nhân tương lai của mình.
Tiêu Tiêu hét lên một tiếng thảm thiết đánh thức Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông tỉnh dậy. Cả hai thấy Tiêu Tiêu đau đớn cũng hết sức kinh ngạc.
– Huyền lão, Tiêu Tiêu làm sao thế?