Thế mà Trúc Chi đã khiến gã thật sự kinh hãi. Không những cô tránh được một đòn của gã mà còn dùng Hắc Ma tấn công ngược lại. Cô dùng Hắc Ma gạt phăng thiên trảm đao đi. Kiếm khí của thanh kiếm kia quả nhiên lợi hại, nó cắt một đường trên tay của Quý Nhậm khiến máu của gã chảy ra ròng ròng, ướt hết cả cánh tay trái.
Cũng may, tay trái không phải tay cầm kiếm của gã, nếu không gã đồ rằng thanh thiên trảm đã rơi ra từ lâu. Điều mà gã sợ cũng đã đến. Trúc Chi là một tiểu ma vương có giới tính đặc thù. Vốn dĩ, Quỷ vương là nam nhi. Nhưng nếu một quỷ vương có giới tính nữ sẽ khác hoàn toàn, người này không những hấp thu tất cả tinh túy của Quỷ vương mà còn chuyển thứ sức mạnh mình có được sang một dạng sức mạnh hoàn toàn mới.
Trúc Chi này lại không hề bị thanh kiếm chiếm hữu linh hồn. Phải biết người mới dùng thanh kiếm của Quỷ đều bị nó chiếm lấy thân xác, đôi mắt sẽ biến thành một màu đỏ của máu và chứa đầy sát khi. Người dùng thanh kiếm sẽ khó kiểm soát mọi hành động của mình, có khi còn gây thương tổn đến người thân thiết của mình.
Huống hồ, thanh kiếm của Quỷ thích uống máu người. Làm sau thanh kiếm trong tay Trúc Chi lại trở nên hiền lành như vậy. Không hề có dấu hiệu nào cho thấy nó đã chiếm lấy thân xác của Trúc Chi, mà còn có vẻ nghe lời con bé ấy. Có khi nó đã chấp nhận Trúc Chi là chủ nhân của nó mà không cần quá nhiều thời gian như Y Nguyên từng trải qua.
Quý Nhậm lo lắng không nguôi, không biết làm cách nào mới tước đoạt mạng sống của tiểu ma vương. Nhưng gã biết điểm yếu của cô là gì: Cô quan tâm tính mạng của hai kẻ dưới kia có khi còn hơn cả tính mạng của mình. Gã bắt đầu sử dụng chiêu đánh lạc hướng sự chú ý của cô. Gã la toáng lên:
“Phải rồi, lấy đầu Huyết Yêu cho ta, ả người rắn.”
Trúc Chi quả nhiên nhìn xuống chổ Huyết Yêu bên dưới. Nhưng ả người rắn không thể tấn công Huyết Yêu được cơ mà, ả đang vật lộn rất khó khăn mà vẫn chưa thoát khỏi âm binh của cô. Vừa sực nhớ ra bản thân đã mắc lừa Quý Nhậm thì đã muộn, cô đã lãnh trọn một chưởng lực của Quý Nhậm. Cô văng ra xa một lần nữa.
Vậy mà Trúc Chi cảm thấy kì lạ ở chổ, có thứ gì đó đã đẩy cô trở lại trước mặt Quý Nhậm. Còn gã những tưởng Trúc Chi đã lãnh trọn chưởng lực của mình mà không hề hấn gì, gã bắt đầu cảm thấy hoang mang. Không thể nào cô tránh được nó, gã đã trông thấy rõ ràng cô đã trúng chiêu rồi kia mà. Tuy nhiên, cô trúng chiêu mà lại không hề bị thương tổn chút nào lại càng khiến gã bối rối hơn.
Trúc Chi cảm thấy một luồng sức mạnh lạ đang cuộn trào bên trong cơ thể mình. Dường như nó đang chữa lành chưởng lực mà Quý Nhậm đã cố giết cô lúc nảy. Cô biết đó không phải sức mạnh mà bản thân tự sản sinh ra, chắc chắn có ai đó đang âm thầm giúp đỡ cô. Người này không thể nào là Huyết Yêu, hắn đang bị thương, hơn nữa việc gì hắn phải âm thầm giúp đỡ cô, Quý Nhậm đều là kẻ địch của cả hai cơ mà.
Chỉ mỗi Trúc Chi mới biết không phải bản thân cô chống đỡ được một chiêu vừa nảy. Cô không quan tâm nữa, cô bắt đầu múa kiếm như vũ bão và tấn công Quý Nhậm.
Hai kẻ đang đấu kiếm trên không, Quý Nhậm liên tục cản đòn từ thanh kiếm của Quỷ. Gã khá bất ngờ khi rõ ràng Trúc Chi có thể đã bị thương lại lấy lại sức mạnh nhanh đến thế. Hơn nữa đường kiếm mà cô tung ra toàn sát chiêu, lúc chém trái, lại chém phải rất nhanh, khi lại chém một đường dài dọc từ đỉnh đầu của gã xuống dưới. Rất may gã cản được hết đòn tấn công của cô.
Quý Nhậm biết không thể sử dụng chiêu đánh lạc hướng ban nảy, gã quyết chí đánh trực diện với cô. Cho dù thanh kiếm của Quỷ đang nằm trong tay cô thì sao, cô vẫn là một đứa trẻ chưa biết thuần hóa thần lực lẫn quỷ khí của mình. Nếu đã như vậy, cái danh tiểu ma vương chỉ như một trò đùa không hơn không kém. Gã tung một chiêu vô hình trúng ngay cánh tay đang cầm kiếm của Trúc Chi khiến cô đánh rơi thanh kiếm xuống đất.
Quý Nhậm thấy mồ hôi chảy ròng rọc trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Trúc Chi, gã biết cô đã bắt đầu thấm mệt và điều mà gã mong chờ đã đến. Khi con mồi đã bắt đầu quá sức, người thợ săn sẽ xuất hiện và giết chết chúng. Gã dùng chín phần thần lực hút lấy cần cổ của Trúc Chi đến bên cạnh mình. Thần lực mạnh đến mức Trúc Chi đã không kịp đề phòng gì cả đã bị lôi đến trước mặt Quý Nhậm.
Quý Nhậm gầm gừ trước mặt Trúc Chi:
“Không có thanh kiếm kia, ngươi chỉ giống như một đứa nhóc học đòi làm người lớn mà thôi.”
Quý Nhậm dùng sức bóp lấy cổ Trúc Chi. Khuôn mặt của gã hiện ra tia ác độc rành rành, một lòng muốn giết chết cô. Trúc Chi dãy dụa trong tay Quý Nhậm. Cả thân thể bị nâng lên cao không cách nào tìm điểm tựa hay kháng cự lại gã đàn ông này.
Và rồi Trúc Chi lại cảm thấy có một luồng sức mạnh kỳ bí, giống ban nảy, nó len lỏi qua từng tế bào của cô, qua năm ngón tay của cô thì dừng lại. Tay của Trúc Chi như bị ai đó điều khiển, nó tự động chụp lấy cổ tay của Quý Nhậm và từ từ rút nó ra khỏi cổ của mình trước sự kinh hãi của Quý Nhậm. Gã há hốc mồm nhìn bàn tay của cô và nụ cười đầy quỷ dị của cô.
Trúc Chi dùng chân đá Quý Nhậm văng ra xa. Gã tiếp đất trông không đẹp mắt lắm: phần lưng đập mạnh xuống sàn nhà, hai chân bắt chéo như bị gãy lìa. Gã bò dậy, trừng mắt ngó Trúc Chi với vẻ hoảng hốt tột độ. Một chiêu vừa rồi của Trúc Chi chứa thần lực cực mạnh, có khi còn mạnh hơn của gã. Gã phun ra một ngụm máu tươi, gã cảm thấy bên trong cơ thể của mình bị trọng thương rất nặng.
“Không thể nào.”
Dĩ nhiên gã không tin cô lại chứa sức mạnh kinh hồn đến thế. Luồng thần lực vừa rồi chắc chắn của một vị thần tiên có đạo hạnh hơn ngàn năm chứ không phải một tiểu ma vương được. Nhưng thứ sức mạnh kinh hồn đó từ bàn chân của cô kia mà.
Ngay khi Trúc Chi cũng đang hoang mang không kém gì Quý Nhậm, cô nghe thấy môi mình mấp máy cái gì nghe như: Hắc Ma. Và cô vừa cảm nhận thanh kiếm đang một lần nữa nhảy múa trong tay cô. Hay thứ sức mạnh kỳ lạ kia đều do Hắc Ma mà ra? Thanh kiếm ấy một lần nữa điều khiển cơ thể của cô chăng?
Trúc Chi chưa kịp hoàn hồn đã thấy mình dịch chuyển đến trước mặt Quý Nhậm và thanh Hắc Ma đã đâm xuyên giữa ngực của Quý Nhậm từ lúc nào. Cô giật mình, nhanh chóng rút thanh kiếm ra khiến máu của gã văng thẳng vào người cô.
Quý Nhậm sững sờ lấy tay sờ lấy ngực của mình, may mà không trúng trái tim, nhưng nhát đâm khiến gã không thể trụ nổi nữa. Gã khụy hai đầu gối xuống đất, hướng mắt nhìn lên bầu trời xa xăm và mỉm cười. Gã đã thua trong tay tiểu ma vương, không phải thua trong tay Huyết Yêu mà thua trong tay một kẻ mang huyết thống của chính gã. Thật buồn cười khi giờ đây gã trông thấy khuôn mặt người tình của mình, nàng đang mỉm cười với gã, đang với tay về phía gã như muốn đón gã rời đi cùng nàng.
Quý Nhậm đã phạm phải rất nhiều sai lầm, kết cục cuối cùng đã phải chết trong tay chính đứa chắt nội của mình. Không biết đó có phải cái nghiệp mà gã phải chịu hay không. Gã luôn một lòng muốn hồi sinh đứa con trai Y Lân của mình, muốn nghe từ nó lời hấp hối của nàng ấy. Gã muốn biết trước khi chết nàng đã để lại lời trân trối thế nào, có gã trong đó hay không. Gã có thật sự muốn đứa con trai kia sống lại hay gã chỉ mong muốn được biết về nàng, gã cũng không chắc.