“Đồng chí Tiểu Ôn, đúng là thâm tàng bất lộ!”
Giờ ra chơi, Vương Đình đem ghế dựa xoay lại, một bộ dáng muốn tâm sự.
“Mình chỉ nghĩ cậu thành tích khá, không ngờ lại giỏi như vậy, trực tiếp đem nữ thần từ vị trí số một đẩy xuống.”
Thời Ôn nghe cô khoa trương như vậy, chỉ bất đắc dĩ cong môi: “Là nỗ lực đổi lấy.”
Khoảng thời gian này cô thật sự nỗ lực học tập, vô cùng mệt mỏi.
Vì muốn Thời Noãn một lòng chú tâm vào học tập, không nghĩ tới việc của Trần Trì, cô nhất định phải càng cố gắng tiến lên để kích thích Thời Noãn.
Vương Đình nghe vậy, toét miệng, phủ nhận: “Không không, người thường chúng mình cố gắng cũng không bằng các cậu được.”
Thời Ôn chống cằm, hơi mỉm cười, lại ngó sang người bàn bên cạnh vẫn còn đang ngủ.
“Cậu ấy, cậu ấy mới đúng là thiên tài.”
Vương Đình “a” một tiếng: “Thật á? Ai vậy mà mình không biết?”
Đỗ Khải Trình nghe được, cũng quay xuống gia nhập đề tài, giọng điệu giống như một lời khó nói hết: “Là thật đấy.”
Cậu ta đẩy đẩy mắt kính, liếc Trần Trì, thấy cậu ngủ rồi mới tiếp tục nói: “Thành tích khoa học tự nhiên của cậu ta còn cao hơn Thời Ôn, đứng đầu ban.”
Nếu thành tích của Thời Ôn là ngoài dự đoán của cậu ta, thì Trần Trì chính là làm cậu ta cảm thấy giống như trời sụp đất nứt.
Đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.
Không nghĩ tới, cậu cả ngày chẳng quan tâm gì đến học hành, mà thành tích lại tốt như vậy.
Nhưng, thành tích tốt như vậy…
Thật sự sẽ đánh nhau sao?
–
Tiếng Anh của Trần Trì miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn. Thành tích các môn tự nhiên lại tốt đến nỗi khiến tất cả học sinh cùng các giáo viên ban tự nhiên đều chú ý.
Hoá học lão sư từ trước đã nổi danh độc mồm độc miệng, nay lại khen cậu không ngớt.
Toán học lão sư nghiêm khắc nhự vậy cũng không tiếc lời khen ngợi cậu.
Mà nhân vật chính lại an nhàn ghé người lên bàn ngủ.
Bộ dạng này của cậu làm các nam sinh trong ban tức điên.
Hơn nữa, lại khiến các nữ sinh liên tiếp quay đầu lại, nhỏ giọng thảo luận, người luôn cúi mặt kia, rốt cuộc nhìn như thế nào, nhìn qua dáng người, đúng là không tồi.
Thời Ôn cả ngày cười đến xuân phong đắc ý.
Có cảm giác mình đã nuôi lớn một đứa con, hơn nữa đứa con này không làm cô thất vọng, ngược lại còn vượt qua cả mong muốn của cô.
Tan học, Trần Trì mới ngồi thẳng dậy, lười biếng duỗi eo.
Áo sơ mi theo động tác kéo lên, lộ ra một đoạn vòng eo trắng nõn. Thời Ôn nhìn thấy, hoảng loạn dời mắt.
Dùng dư quang thấy cậu duỗi xong eo, cô mới quay đầu lại.
“Trần Trì…”
Cậu liếc mắt, thấy cô mím môi, ánh mắt ướt đẫm lập loè, muốn nói lại thôi.
“Làm sao vậy?”
Thời Ôn rối rắm một hồi, mới chậm rãi hỏi: “Sao cậu không cắt tóc?”
Thật sự là do mắt không thể thấy ánh sáng quá mạnh sao?
“Bận.”
Ngắn ngủi một chữ.
Thời Ôn hoài nghi chính mình nghe nhầm: “Cái gì? Bận?”
Trần Trì gật đầu.
Thời Ôn tư duy có chút không thông: “Bận? Cậu bận cái gì?”
Trần Trì ngáp một cái, nói: “Ngủ.”
Thời Ôn không thể hiểu nổi: “Ngủ? Ngày nào cậu chẳng ngủ?”
Trần Trì: “Buổi tối không ngủ được.”
“Vì sao?”
Cậu không nói lời nào, thẳng tắp nhìn cô.
Vì không có cô bên cạnh.
Cô bị cậu nhìn đến không tự nhiên, sờ sờ mặt: “Gì vậy?”
Tầm mắt cậu chuyển từ đầu ngón tay trắng trẻo của cô đến trên mặt, nhàn nhạt nói: “Hôm nay cậu rất đẹp, tuy rằng mọi hôm cũng đẹp.”
Thời Ôn:…
Nếu cậu thật sự cắt tóc, để lộ ra gương mặt đẹp trai kia, chắc chắn sẽ có rất nhiều người theo đuổi. Có khi sẽ có người đưa thư tình cùng quà cho cậu.
Tuy rằng hơi phiền…nhưng rất tốt, có thể khiến cậu có thêm nhiều bạn.
Thời Ôn trong lòng thầm tính toán: “Cậu có muốn cắt tóc không?”
Trần Trì: “Không.”
Thời Ôn: “Nhưng…”
Trần Trì lại nói: “Nếu cậu muốn, tôi sẽ đi cắt.”
Thời Ôn kinh ngạc mở to mắt: “Thật sao?”
Trần Trì lười nhác gật đầu.
–
Sáng hôm sau, lúc Thời Ôn đến lớp học, Trần Trì vẫn chưa tới. Đến khi tiết đầu tiên sắp bắt đầu cậu cũng không có mặt.
Không cắt tóc nên không dám tới gặp cô? Hay là cắt hỏng rồi?
Thời Ôn ở trong hai cái lí do nghĩ đi nghĩ lại, mãi cho tới khi trong lớp đột nhiên an tĩnh, lớp học như bị đóng băng, không có bất kì một tiếng động nào.
Cô mê mang ngẩng đầu, sửng sốt một chút.
Từ ngoài cửa, một nam sinh biếng nhác đi vào.
Tóc đen lưu loát, đường cong khuôn mặt lưu sướng, làn da trắng sáng nhìn vô cùng sạch sẽ không ai dám xâm phạm. Ngũ quan tinh xảo, đôi mắt đào hoa ẩn ẩn câu nhân, biểu tình lại hờ hững, giữa hai chân mày không kiên nhẫn nhăn lại, thanh tuyển lạnh lẽo.
“Này…” Vương Đình cả kinh chụp lấy bàn Thời Ôn: “Ai vậy? Học sinh chuyển trường sao? Sao mình không biết?”
Một câu này của Vương Đình, thành công đem không khí ngưng đọng trong lớp phá nát.
Trong lớp nháy mắt loạn lên, mồm năm miệng mười bắt đầu nghị luận.
Thời Ôn nhìn thấy nam sinh mím môi, trên mặt lại không kiên nhẫn thêm vài phần.
Trần Trì…
Sơ mi trắng quần đen, quy quy củ củ mặc trên người nam sinh, tạo nên khí tức kiệt ngạo bất tuân không giống người thường.
Cậu ngó lơ những lời đánh giá xung quanh, đi đến lối nhỏ tận cùng cuối phòng học, chân dài bước ra, dừng lại bên cạnh Thời Ôn, kéo ghế dựa ra, ngồi xuống.
Nửa giây này, trong ban im lặng, trong vài giây, không có bất kì một âm thanh nào.
Thời Ôn so với bọn họ đã sớm chuẩn bị tâm lí, nhưng dưới hoàn cảnh này, cũng không biết nói gì.
Mãi đến khi Trần Trì quay đầu lại, trong đôi mắt đen của cậu vẫn còn buồn ngủ, mông lung nhìn cô.
Bàn tay với khớp xương rõ ràng xoè ra, môi mỏng giật giật: “Bữa sáng.”