“Lôi Duẫn Hạo.” Sủng nhi ngoan ngoãn đáp lời, y chính là lần đầu tiên gọi tên hắn.
“Ân……Gọi Duẫn Hạo.” Nghĩ nghĩ, như vậy hình như thân mật hơn, giữa tình nhân đều là như vậy đi.
“Duẫn Hạo…… Vì cái gì không cần cái chữ phía trước”
“Bởi vì ta thích sủng nhi gọi ta như vậy, nhớ kỹ nha, không được quên.” Nhìn sủng nhi chu cái miệng nhỏ hợp lại gọi tên hắn, ánh mắt Lôi Duẫn Hạo tối sầm, chậm rãi cúi đầu càng ngày càng thấp, một ngụm hàm trụ môi sưng đỏ kia, hôn càng ngày càng sâu, tiếng mút càng lúc càng lớn.
“Chết tiệt! Lại bắt đầu.” Lôi Duẫn Linh nhìn thấy một màn kia thực sự là không biết nói gì a, còn nói nàng sắc nữ, hắn chạy đi đâu làm có được hay không.
Thế nhưng dọc theo đường đi cũng không có ăn tươi sủng nhi, xem ra ca ca thật sự ái thương sủng nhi. Nếu không phải nàng tự mình trải qua, tận mắt nhìn thấy, chính tai nghe được, thật sự là đánh chết nàng cũng sẽ không tin.
Hiện tại nàng không thể không tin, thấy được một nhóm người trong cung sẽ bị dọa hỏng. Hoàng Thượng yêu thương một nam nhân, sẽ là loại đại sự, loại náo động gì đây!
Nhìn hai người dính sát vào nhau cùng một chỗ, nàng thật sự không cam lòng a, sủng nhi thật dễ lừa, thế nhưng đối thủ thật sự quá mạnh mẽ.
Lôi Duẫn Hạo dục hỏa đốt người, hắn nhẫn đến thật là khó chịu a. Cũng đủ lâu, vào cung nhất định đem vật nhỏ mê người này hảo hảo ăn luôn, lấy làm an ủi hắn mấy ngày nay khổ hạnh!
Sủng nhi dọc theo đường đi là ‘viên kẹo bọc đường’ của hắn, một tiếng ngọt ngào gọi tên của hắn, khiến Lôi Duẫn Hạo lòng tràn đầy vui mừng, thỉnh thoảng thưởng cho sủng nhi một cái hôn sâu, lần lượt hung hăng đả kích nữ nhân bên cạnh.
Không đến nửa canh giờ, từ trước cửa phố của hoàng cung đánh xe trực tiếp thông vào cánh cửa cung, này là ngã tư chuyên dụng của Hoàng đế, trừ bỏ hai bên thị vệ ra, không có bất luận kẻ nào có thể dừng lại ở đây. Cửa cung hùng vĩ sâm nghiêm ( nghiêm ngặt) đã mở ra. Phía trên là biểu tượng kim long thuộc về hoàng gia, trên cửa cung lượn vòng. Nhìn chằm chằm con rồng giương nanh múa vuốt kia, làm cho người ta không thể không ở trước mặt nó cúi đầu.
Trước mặt cửa cung màu đỏ sậm, là một thân Cấm quân nghiêm túc, tinh thần chấn hưng, đương nhiên là cũng có hậu cung phi tử. Một đám phi tử phục trang xinh đẹp, mặt sau là bọn thái giám cung nữ theo hầu, sắp thành đội ngũ thật dài ở cửa cung nghênh đón.
Mọi người nhất tề quỳ xuống, cùng ở trước cửa thành khác biệt chính là, trong thanh âm mang theo tiếng kiều mỵ của nữ tử. Lôi Duẫn Hạo mới từ long kiệu nhìn xuống toàn thể, đại thần người trước người sau cũng quỳ xuống, thanh âm lần thứ hai vang lên như hồng thủy.(lũ lụt)
“Hoàng Thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế….. Cung nghênh Hoàng Thượng hồi cung….. Cung nghênh Hoàng Thượng hồi cung….. ” Thanh âm to lớn, chỉnh tề đến hơn mấy dặm cũng có thể nghe được, Lôi đế của bọn họ hồi cung.
Từ tay tổng quản thái giám, Lôi Duẫn Hạo ra khỏi cỗ kiệu, khí thế vương giả uy nghiêm làm cho tất cả mọi người phải nhìn hắn. Nhẹ nhàng phất tay:”Các ngươi đều đứng lên!”
“Tạ ơn Hoàng Thượng..” Mọi người lúc này mới đứng lên, rầm rầm một mảng lớn, nhóm phi tử yếu đuối do thiếp thân cung nữ nâng dậy, trên mặt cũng lộ dáng tươi cười.
Nhóm phi tử hôm nay, chính là tỉ mỉ trang điểm. Vì để Hoàng Thượng đối với các nàng gặp qua là không quên được, sau đó ân sủng a. Dáng cười tươi đẹp kia, làm cho hoa tươi thất sắc.
Nhưng Hoàng Thượng của các nàng cũng không có nhìn các nàng một cái, trong ánh mặt mọi người khó hiểu, xoay người về cỗ kiệu, kéo bảo bối đang tò mò nhìn bên ngoài qua. Ôn nhu hướng sủng nhi cười, giống như bình thường ôm lấy y, mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn chăm chú, cỗ kiệu đi vào trong cung.
Này…..Này……. Các đại thần tuy rằng, đã sớm nghe nói việc này, cũng không nghĩ đến Hoàng Thượng thật sự dẫn y trở về. Thái độ này….. Vẫn ám muội như thế.