“Hắn thấy tôi đuổi theo đến ngõ cụt nên bỏ của chạy lấy người, nhảy qua hàng rào. Người thì không bắt được, nhưng may mắn túi có vẻ vẫn còn nguyên, chưa có dấu hiệu cạy mở.”
Anh chủ động mở miệng giải thích, Jasmine vui mừng ôm lấy chiếc túi vào lòng vuốt ve như bảo vật. Cô ngẩng đầu nói lời cảm ơn, còn bảo cả hai nhất định phải để cô mời đi ăn.
Lúc này anh mới nhìn kĩ gương mặt đối phương, khi nhìn thấy nốt ruồi ngay nơi khóe mắt cô, anh lập tức khựng lại, giọng nói mang theo chút run rẩy khó phát hiện.
“Chu Tử Linh?”
Trì Tuyết và Jasmine đồng loạt trợn tròn mắt kinh ngạc. Jasmine nhíu mày, người đàn ông này rất đẹp, chỉ nhìn thoáng qua thôi cũng cảm thấy xuất sắc vô cùng. Người như vậy, nếu đã gặp qua chắc chắn cô sẽ nhớ. Nhưng tiếc là gương mặt này hoàn toàn xa lạ, Jasmine nghi ngờ mở lời.
“Anh…Tại sao anh biết tên tôi?”
“Tôi đây. Tôi là Kỷ Nhiên”.
“Kỷ Nhiên? Con ma ốm, là cậu đó hả?”
Jasmine nhíu mày suy ngẫm một lúc mới kinh ngạc hét toáng lên, tính vươn tay nắm lấy vai anh. Nhưng anh đã nhanh chóng lùi lại, chỉ mím môi gật đầu.
Trì Tuyết lờ mờ nhận ra, cái cách gọi này, chẳng phải là thanh mai trúc mã trong truyền thuyết sao?
Anh trước nay đều chán ghét phụ nữ, vậy mà có bạn thân là con gái ư?
Thời điểm Trì Tuyết còn đang ngây người, Jasmine liến thoắng kể về chuyện xảy ra với cô.
“Cậu lớn lên điển trai như thế này làm mình suýt nữa nhận không ra đấy. Đến vợ cũng có luôn rồi. “
“Năm đó gia đình cậu đột ngột dọn đi, về sau tôi có thử tìm nhưng không cách nào liên lạc được.”
“Thời điểm đó gia đình tôi đều bị truy cùng giết tận, làm sao có thể để lộ ra tung tích? Cũng may nhờ người cưu mang, tên họ cũ được giữ lại, gia tộc tuy không còn quyền lực như trước nhưng vẫn đủ ăn no mặc ấm.”
Jasmine phóng khoáng cười to, nụ cười này khiến Trì Tuyết cảm nhận sâu sắc được người này đã trải qua rất nhiều thăng trầm mới có thể mạnh mẽ cùng không cố kị như vậy. Jasmine nhìn đồng hồ, nét mặt biến sắc, vội vàng lấy danh thiếp từ trong áo khoác ra nhét vào tay Trì Tuyết.
“Chết rồi, bây giờ tôi phải đi ngay, nếu thằng chả biết tôi trốn đi mua sắm mà còn xúi quẩy gặp chuyện thì tiêu đời. Nếu có việc cần tôi giúp, cứ trực tiếp liên hệ số trên danh thiếp nhé. Hẹn gặp lại hai người!”
Jasmine rời đi cũng nhanh như lúc cô vừa xuất hiện. Trì Tuyết nhìn anh vẫn đứng yên bất động, cô đẩy cánh tay anh, nhẹ giọng trêu
chọc.
“Đừng nhìn theo nữa, người đẹp đã sớm đi mất rồi.”
“Nói linh tinh cái gì đấy, anh bị điên mới thích cô ta. “
“Anh đúng là cái đồ độc miệng mà. Chúng ta quay về khách sạn thôi, em nghĩ mình vẫn còn kịp bữa tối đó”.
Anh gật đầu, theo Trì Tuyết trở về. Trong lòng anh thầm nghĩ, cuộc gặp gỡ lần này với Jasmine có lẽ chính là điềm báo rằng anh nên thành thật tất cả mọi chuyện với Trì Tuyết.
Đã đến lúc bản thân anh phải đối diện với quá khứ của chính mình rồi.