Thanh cười mỉm chi rồi nhẹ nhàng trả lời:
“Con bé là bạn học của thằng Lâm. Tao với cô ấy gặp nhau tại nhà tao. Lúc đó, cổ suýt nữa té khỏi cầu thang, may mà tao đỡ kịp. Tiếng sét ái tình, tụi mày không hiểu đâu.”
Nhi cuộn tròn nắm tay, vô cùng tức tối, cơn ghen sôi sùng sục. Cô đã yêu thầm anh được 10 năm. Mười năm qua, cô đã rất nhiều lần tỏ rõ tình cảm của mình cho anh biết. Nhưng anh chỉ lạnh nhạt và vẫn đối xử với cô bình thường như những người bạn với nhau. Là cô tự đa tình. Tự cho rằng chỉ cần cô trao đi chân tình, sẽ có ngày anh cảm động mà ở bên cô. Giờ đây, cô thấy mình thật nực cười, từ chối biết bao nhiêu người vì anh, đến cuối cùng anh vẫn thuộc về kẻ khác – một đứa con nít miệng còn hôi sữa.
Thành đan tay vào nhau, nhìn vào mắt của Trúc Chi và hỏi:
“Nó có nói với em nó thích em ở điểm nào không?”
Trúc Chi thành thật trả lời:
“Anh ấy nói em rất giống với một người anh ấy yêu trước đây. Mỗi lần nhìn thấy em lại khiến anh ấy nhớ về chị ấy. Anh yêu chị ấy rất nhiều, 10 rồi vẫn chưa quên được chị ấy. Em đã tức giận không muốn anh nhắc về chị ấy nữa. Nhưng rồi anh ấy khóc trên vai em và nói ‘chị ấy mất rồi’. Lúc đó em chợt nghĩ: em có thể xoa dịu trái tim anh ấy không, em có thể thay chị ấy ở bên anh ấy không. Thế rồi em quyết định: đời này kiếp này chỉ yêu một mình anh ấy thôi.”
Nói xong, Trúc Chi ôm cánh tay của Thiên Thanh vào lòng thủ thỉ:
“Anh không được bỏ rơi em đâu đấy.”
Thiên Thanh hơi bối rối. Anh biết cô ấy chỉ đang giở trò, cô ấy chỉ đang nói dối. Nhưng không hiểu sao khi cô nói ra những lời như vậy, anh lại cảm động vô cùng. Một cô bé mới 17 tuổi, chưa từng trải qua sự đời, sao lại nói được những lời nói đầy cảm động như vậy.
Thanh Lâm và Nhất Uy không nghe thấy Trúc Chi nói gì, chỉ thấy Thiên Thanh như bị ai hớp mất hồn, còn Trúc Chi dính sát vào người Thiên Thanh như một người không xương.
“Có cần phải làm tới mức đó không cơ chứ?”, Thanh Lâm nhủ thầm trong bụng, mặt đỏ bừng, cơn ghen vẫn dâng trào trong lòng, không cách nào khống chế nữa.
Thanh Lâm tức giận bỏ ra ngoài quán. Chủ yếu, cậu muốn hít thở không khí một chút. Cậu không muốn Nhất Uy nghi ngờ nguồn cơn giận của cậu bắt đầu từ đâu. Cậu đứng dựa lưng vào bờ tường, mặt buồn bã nhìn trời.
Tại sao cậu lại có cảm giác ghen tuông này? Cậu chỉ đơn giản xem Trúc Chi là bạn thôi sao? Nếu vậy sao cậu lại tức giận khi Minh và anh của cậu tới gấn cô ấy? Tại sao cậu luôn muốn nhìn thấy cô ấy? Trong lớp học, phải nhìn thấy cô ấy đang tập trung vào bài giảng, cậu mới yên tâm.
Nhất Uy đợi rất lâu mà không thấy Thanh Lâm quay trở lại. Cậu cũng không hiểu sao cậu ấy lại bỏ ra ngoài rồi đi mất tâm. Nhất Uy vẫn ngồi quan sát nhất cử nhất động của họ.
Sau buổi gặp mặt, Trúc Chi và Thiên Thanh cùng nhau ra về. Họ gặp Nhất Uy ở ngoài cửa. Cả ba bắt taxi về nhà.
Nhất Uy không giấu được tò mò, liền hỏi:
“Có tìm được manh mối gì không?”
Trúc Chi ngã đầu dựa hẵn trên thành ghế xe taxi, nói giọng mệt mỏi:
“Diễn xuất cả buổi trời mà không có ai khả nghi hết. Theo quan sát rất tỉ mỉ của tui: chị Nhi chỉ là ghen tuông đơn thuần, không hề có hận ý đến mức muốn giết người.”
Nhất Uy nói:
“Hoặc chị ta có tâm cơ quá sâu.”
Trúc Chi thốt lên:
“Nếu vậy thì thật đáng sợ.”
Thiên Thanh không nói tiếng nào, chỉ ngồi nghe hai đứa nhỏ trò chuyện với nhau. Anh đưa mắt ra cửa sổ, suy nghĩ vẫn vơ. Chuyện đã trôi qua 10 năm, liệu anh có thể tìm ra hung thủ giết chết Ngọc Huyền không? Nếu được thì tốt biết mấy. Mỗi lần anh tới thắp cho cổ một nén nhang, anh lại cảm thấy tiếc nuối vô cùng. Vì trước khi chết, Ngọc Huyền chưa biết được lòng anh cũng hướng về cô ấy.
Thiên Thanh xuống xe đi vào nhà. Trên xe chỉ còn Trúc Chi và Nhất Uy.
Trúc Chi ngủ gục trên vai Nhất Uy. Cậu cũng không thèm lấy đầu cô ấy ra khỏi vai của mình. Đến khi chú taxi nói: “Đã đến nơi.”, thì cô mới tỉnh dậy, dụi mắt nhìn ra ngoài đường.
Nhất Uy và Trúc Chi quyết định đi bộ từ đầu hẻm vào nhà mình. Đó là quyết định sai lầm nhất của họ từ trước đến giờ.
Con hẻm không một bóng người qua lại, dù chỉ mới hơn 9 giờ tối, tiếng chó thay nhau gào rú lên hơi điên loạn, tiếng gió rít nghe như ai oán. Trúc Chi bỗng rùng mình, nhìn khắp nơi. Cô có cảm giác sắp có chuyện gì đó xảy ra. Cô thò tay vào túi xách, nắm chặt thanh kiếm “Bảo bối”.
Bỗng dưng tất cả âm thanh đều biến mất, ngay cả tiếng gió Trúc Chi cũng không nghe thấy. Cô nói với Nhất Uy:
“Cậu có thấy điều gì lạ không?”
Nhưng Trúc Chi không nghe thấy Nhất Uy trả lời. Cô hơi tự ái huých vào eo của Nhất Uy một cái. Cậu ta quay sang nhìn cô ngơ ngác. Trúc Chi thấy môi cậu ấy cử động, nhưng nói gì thì Trúc Chi không nghe thấy.
Trúc Chi suy diễn do tai mình có vẫn đề. Nhưng Nhất Uy đã kịp chìa cái điện thoại về phía cô. Ý cậu ấy muốn nói:
“Không nghe một chút âm thanh nào.”
Trúc Chi giật mạnh điện thoại trên tay Nhất Uy và bấm nhanh:
“Ý tui cũng vậy. Không biết chuyện gì nữa đây.”
Và “chuyện gi” đó đang tới thật. Đằng sau lưng họ có một người kì bí. Gã ta cao 1m85, mặc áo choàng màu đen, đội mũ vành tròn bằng da, tóc gã dài ngang vai (mặc dù đã đội mũ, vẫn thấy được tóc gã rối một nùi như bao giờ được chải chuốt), mắt gã hình rẻ quạt (tròng mắt màu vàng đặc), đôi môi gã được khâu lại với nhau bằng sợi chỉ sắt, cổ ngắn ngủn.
Nếu Trúc Chi và Nhất Uy quay lại nhìn gã, có thể họ sẽ giật mình vì trên tay gã ta cầm một cây búa bằng đá đang giơ cao.
Bởi vì mọi âm thanh đều biến mất, nên Trúc Chi và Nhất Uy không nghe thấy tiếng bước chân của gã đang tiến về phía họ.
Gã nện búa vào đầu Trúc Chi.