Jason đứng sau lưng Tần Phong, đầu cúi thấp thêm một chút. Nếu trước kia chưa gặp Triệu tiểu thư, ngay cả anh cũng cho rằng thiếu gia dung túng cho Quách Ngọc. Nhưng sau khi gặp Triệu tiểu thư, thấy thái độ thiếu gia với cô ấy thì đúng là trước đây với Quách tiểu thư, thiếu gia thật sự không quan tâm, căn bản là không để người ta trong mắt nên muốn làm gì thì làm mà thôi.
Lâm lão gia bị một lời này của Tần Phong đả kích, không biết nên dùng lời gì để nói với cháu mình. Thì lúc này Devil bên ngoài đi vào, khẽ chào Lâm lão gia sau đó quay sang Tần Phong nói: “Thiếu gia, đến giờ rồi ạ!”
Tần Phong nghe vậy, mày đang nhíu giãn ra, ánh mắt cũng không lạnh lẽo như vậy nữa. Đứng lên nói với Lâm lão gia: “Ông ngoại, cháu còn có chút việc. Ông ngoại ăn trưa rồi nghỉ ngơi sớm một chút, chiều cháu sẽ quay lại. Còn chuyện ông ngoại nói với cháu về Lâm gia, cháu sẽ suy nghĩ.”
Nói xong liền chào Lâm lão gia một cái rồi nhanh chóng đi ra ngoài. Lâm lão gia nhìn thấy dáng vẻ của cháu mình càng ngày càng xa, không khỏi tức giận.
“Anh xem, tính khí này của nó…”
“Lão gia bớt giận, Tần thiếu là người có chủ kiến, sẽ không khiến lão gia thất vọng.” Người tên Kiệt kia đứng bên cạnh khuyên nhủ Lâm lão gia.
“Haizzz, tôi thật sự không biết nó nghĩ gì. Vì sao một đứa trẻ tốt như Ngọc Nhi nó còn không đồng ý, vậy nó còn muốn lấy ai đây. Chẳng lẽ cả đời này không định lấy vợ.” Lâm lão gia thở dài một hơi, chống gậy đứng dậy.
Dì Trần bên trong nghe lời này, muốn thay Tần Phong nói gì đó nhưng dì lại nuốt lại. Loại chuyện này, nên để Tần Phong tự nói với Lâm lão gia có vẻ ổn thỏa hơn. Dì cầm một tách trà đi ra, đưa cho Lâm lão gia, khuyên nhủ nói: “Lão gia không cần lo lắng, thiếu gia nhà chúng ta ưu tú như vậy, ai lại không muốn chứ. Chỉ là chưa tìm được người hợp mắt mà thôi.” Diễm Tinh là một cô gái tốt, gia thế không hề thua kém Quách Ngọc. Cho nên bà tin nếu Diễm Tinh chấp nhận Tần Phong, lão gia cũng sẽ rất vui mừng. Huống chi với tính cách của Lâm lão gia, một cô gái kể cả không có bối cảnh chỉ cần Tần Phong thích thì ông cũng sẽ thích.
Lâm lão gia nghe vậy cũng thở dài một hơi nói: “Không biết ai mới hợp mắt thằng nhóc đấy!”
Nghe vậy, trong đầu dì Trần bỗng hiện ra một gương mặt xinh đẹp. Mấy năm bà ở bên kia chăm sóc Tần Phong, hiểu được Tần Phong đối với Diễm Tinh đã không còn là tình cảm anh trai em gái đơn thuần nữa rồi.
Tần Phong đi ra ngoài, bước lên xe ngồi. Chiếc xe sang trọng lăn bánh, đi trắng đến trường đại học có tiếng nhất trong cả nước, đại học Lâm Đạt. Devil ngồi bên trên, cân nhắc một chút mới nói: “Thiếu gia, hôm nay Tần Lâm hoàn thành buổi họp rất tốt ạ.”
Tần Phong đang dựa vào ghế sau, từ từ mở mắt, trong ánh mắt hờ hững như không: “Cứ để cho nó đắc ý một thời gian.” Nói xong mắt nhắm lại, tiếp tục dưỡng thần. Chỉ lát sau, chiếc xe dừng lại trước cổng trường đại học Lâm Đạt. Tần Phong một lần nữa mở mắt, tầm mắt dừng ở phía cổng trường.
Sinh viên đã hết giờ nên chuẩn bị trở về. Vì đây là trường đại học danh tiếng, có rất nhiều xe sang đến đón những vị thiếu gia tiểu thư về nhà. Nhưng chú ý của Tần Phong không đặt ở những người đó.
Một lúc sau, mới có một bóng người lọt vào mắt của hắn. Diễm Tinh cùng hai người bạn của mình vui vẻ trò chuyện từ từ đi ra bên ngoài. Hôm nay cô mặc một bộ váy thoải mái màu trắng chiết eo, được điểm xuyết những bông hoa nhỉ màu tím. Tóc được búi cao, cố định bằng một chiếc kẹp tóc xinh xắn.
Hôm nay Diễm Tinh khá vui, cô biết được bên Aline lại phải hạ thấp giá để chào khách. Cộng thêm chuyện học ở trên trường nên thật vui vẻ cùng Mạn Nhu và Diệu An ra ngoài. Ánh mắt của mọi người dù không quá lộ liễu nhưng đều đang nhìn về phía này. Ba cô gái nói chuyện hồn nhiên vui vẻ, không để ý đến chuyện gì khác. Đang nói, một thanh niên đi đến chắn trước mặt Diễm Tinh, cười nói: “Tinh Tinh, ba cậu đã vào được nhóm nào chưa? Cho hoạt động sắp tới của lớp mình ấy!” Đây là một thanh niên có gương mặt sáng sủa giống như ánh mặt trời.
“À, vẫn chưa? Tớ cũng đang tìm nhóm.” Diễm Tinh tươi cười nói.
Vào ánh mắt của người nào đấy, nụ cười hiện tại của cô nhìn thật ngứa mắt.
“Nếu ba cậu không chê, nhóm tớ vẫn còn chỗ trống, ba cậu có muốn vào không? Trong nhóm có thêm 2 bạn nữa.” Thanh niên được Diễm Tinh gọi là lớp trưởng kia nói.
Diễm Tinh quay sang nhìn hai người bạn của mình, thấy Diệu An cùng Mạn Nhu gật đầu mới tươi cười nói: “Vậy được, chúng mình vào nhóm của các cậu. Các cậu cứ lập nhóm đi, sau đó cho bọn mình vào nhóm.”
“Vậy được, để mình về nói lại với họ.” Thanh niên kia cười nói với ba người Diễm Tinh, tai đã hơi đỏ lên một chút.
“Được…” Diễm Tinh gật đầu, muốn nói thêm gì đó ánh mắt lại dừng ở một chiếc xe đang đỗ bên đường.
Cô nhìn kỹ lại một chút, mắt tròn chớp hai cái như không tin. Cửa sổ sau của xe ô tô đó đang mở, để lộ một khuôn mặt quen thuộc. Đường nét khuôn mặt hắn giống như tượng điêu khắc, thượng đế ban cho hắn vẻ đẹp tuấn mỹ không ai sánh bằng. Diễm Tinh trố mắt nhìn chằm chằm chiếc xe kia. Mạn Nhu cùng Diệu An và thanh niên kia thấy Diễm Tinh đang nói chuyện bỗng dưng yên lặng, mắt còn nhìn hướng bên kia đường. Diệu An theo ánh mắt Diễm Tinh nhìn một chút, rốt cuộc cũng thấy Tần Phong đang nhìn về hướng bọn họ.
Môi Diệu An khẽ mím lại một chút, đẩy Diễm Tinh nhỏ giọng nói: “A Tinh! Kia có phải Tần thiếu không?”
Diễm Tinh nghe vậy gật đầu.
Mạn Nhu đương nhiên cũng đã nhìn thấy, nụ cười cũng tắt mất. Thật ra không phải cô muốn như vậy, nhưng nhìn thấy cái ánh mắt kia của Tần Phong, trong lòng sợ một chút. Ánh mắt kia, nếu có thể giết người thì hiện tại cô đã đi đời nhà ma rồi.
Diễm Tinh đặt lại tầm mắt mình vào thanh niên kia nói: “Vĩ Thành, mình còn có chút chuyện, cứ quyết định vậy nhé. Sau đó cô quay sang Diệu An và Mạn Nhu cười nói: “Nhu Nhi, An An mình về trước một chút.”
“Vậy cậu về trước đi. Có gì tối mình sẽ thêm các cậu vào nhóm.” Vĩ Thành cười nói.
Diễm Tinh gật đầu sau đó đi đến chiếc xe có Tần Phong đang ngồi. Tần Phong hiện tại với 4 năm trước không có gì khác nhiều. Nếu nói khác thì có lẽ sự lạnh lùng trên người hắn tăng thêm một bậc. Diễm Tinh đến trước mặt hắn nhẹ nhàng cười nói: “Phong ca ca.”
Nhìn cô gái đôi mắt đang cong thành hình mặt trăng lưỡi liềm trước mặt hắn, tâm trạng Tần Phong có tốt hơn một chút, hắn gật đầu nhưng vẫn không nói gì.
Diễm Tinh trong lòng mơ hồ nhưng không thể không cười tiếp nói: “Anh về nước rồi.”
Devil ngồi ghế trên dù hắn có lạnh lùng thế nào cũng không thể khống chế được da gà nổi lên một chút. Thiếu gia lúc nãy thật sự dọa người.
“Tan học rồi, muốn về nhà không?” Tần Phong rốt cuộc cũng mở miệng nói chuyện.
Cảm giác tâm trạng Tần Phong hiện tại không tốt lắm, Diễm Tinh cũng không dám nói nhiều gật gật đầu với hắn.
Tần Phong mở cửa xe bên Diễm Tinh đang đứng ra để cô bước vào. Diễm Tinh ngồi vào trong xe, thấy bầu không khí ngột ngạt, liếc mắt nhìn Devil ở trên ghế lái một chút rồi lại nhìn đến gương mặt lạnh như băng của Tần Phong, dè dặt hỏi: “Chuyện bên Mỹ không ổn ạ?”.
Tần Phong nghe vậy, nhíu mày nhìn Diễm Tinh.
“À, là tại em thấy tậm trạng anh không được tốt lắm nên đoán vậy.” Diễm Tinh thấy hắn liếc liền nhanh chóng đáp.
Nhìn bộ dáng của Diễm Tinh, Tần Phong cũng không muốn dọa cô chạy mất, hít sâu một hơi hòa hoãn nói: “Không, anh giải quyết xong việc bên đấy rồi.”
“Vậy là anh không phải sang Mỹ nữa đúng không?” Diễm Tinh nghe vậy, vui mừng nói.
“Ừ, không đi nữa.” Tần Phong gật đầu, cười nhẹ nói.
Đôi môi đỏ mọng của cô nâng lên một độ cong đẹp mắt: “Thật tốt.”
“Thích anh ở trong nước vậy sao?” Tần Phong nhìn cô vui vẻ, không vui lúc nãy đã tan biến không còn dấu vết.
“Đúng vậy, rất vui.” Diễm Tinh gật đầu, chân thành nói. Cô còn lo lắng Tần Lâm tiếp theo sẽ giở trò, nếu có Tần Phong ở đây, Tần Lâm có muốn làm gì cũng phải đề phòng cẩn thận.
Tần Phong đưa tay véo má cô một cái, cười nói: “Trẻ con.”
Diễm Tinh nhíu mày nhìn hắn, không hài lòng nói: “Em đã 18 tuổi rồi, không còn là trẻ con.”
“Ừ, không trẻ con, trở thành người lớn rồi.” Tần Phong nhìn cô cười sủng nịnh. Trưởng thành rồi, hắn đợi lâu như vậy rốt cuộc cũng lớn.