Y nói được, làm được.
Sanh Tiêu cảm giác thân thể không còn là của mình nữa, giống như bị xé rách vậy, lại càng giống như cô bị vật nặng nào đó nghiền qua thân thể. Cô nằm trên giường, mặc y hành hạ, sức lực của phụ nữ quả thực không thể so với đàn ông. Cô nghĩ hay là cứ như vậy mà chết luôn cho xong, có khi nào y để cô toại nguyện, nhưng y đúng là ma quỷ, cuối cùng cô khóc lóc cầu xin y nhưng trái lại càng làm y phấn khích, Duật Tôn nâng cả người cô lên, lật úp xuống để hai chân cô gấp khúc quỳ trên giường, bộ dạng nhục nhã, nhưng cô đã không còn sức lực, hai chân nhũn ra, thân thể cứ trượt xuống lại bị cánh tay y kéo lên, bắt buộc cô mở thân mình nghênh đón y.
Nhiều lần thô bạo khiến cô quá mệt mỏi, thiếu chút nữa ngất đi.
Cái này chính là hành vi biến thái của y?
Sanh Tiêu muốn cầm cốc nước ở đầu giường lên đập chết y, nhưng cô không dám. Cho dù cô có dám cũng không cách nào đưa y xuống địa ngục được.
Giữa bọn họ, chỉ có Duật Tôn có tư cách đó.
Khi y phát tiết xong, liền nằm ngay xuống bên cạnh cô, Sanh Tiêu nghẹn ngào, chỉ cảm thấy trong lòng mình chỉ còn lại nhục nhã và thống khổ, hai mắt mọng một tầng hơi nước, Duật Tôn vươn tay ra kéo cô vào lòng mình. “Thân thể của cô, tôi chơi thế nào cũng không thấy thỏa mãn.”
Đôi mắt khẽ chớp, giọt nước lăn dài từ khóe mắt xuống.
Một tay y chống dưới đầu, bàn tay còn lại đặt lên mặt cô, ngón trỏ nhẹ nhàng lau đi giọt nước cô. “ Cô thật sự yêu Nghiêm Trạm Thanh sao?”
Y vừa xoay người vừa hỏi làm Sanh Tiêu giật mình.
“Cô không cần thừa nhận, tự tôi thấy được.” Đôi mắt chim ưng không có lấy một tia ánh sáng, không hề có vui vẻ, ngược lại như một hồ nước sâu không thấy đáy, Sanh Tiêu mở mắt nhưng không dám nhìn thẳng vào. « Nghiên Trạm Thanh có người đàn bà khác, cô không biết à? Đừng ngu ngốc để tự chuốc lấy đau khổ.”
“Tự mình rước lấy đau khổ còn hơn ở bên anh, Duật Tôn, anh đã bao giờ yêu một người chưa? Anh có biết rằng, nếu như đã thương tổn nhau thì vĩnh viễn không thể bù đắp không?”
Làn môi mỏng đẹp khẽ cong lên, cười cứ như không, tư thái nhàn nhã, dung nhan mê người, bàn tay thon dài yêu chiều mà vỗ nhẹ vào má cô, lực không mạnh nhưng vẫn vang lên tiếng động nhỏ “Tôi cần đền bù cái gì? Không lẽ phải đền bù tổn thất cho cô? Đến lúc đó không chừng tôi còn vứt bỏ không thương tiếc, bây giờ cô không muốn về là bên hắn chẳng phải vì còn hy vọng ở lại bên cạnh tôi vài năm, không đúng à ?”
Ý tứ của y rất rõ ràng, một khi yêu y, coi như là đau thương đến chết cũng là đáng đời.
Người đàn ông như vậy, thật sự không nên yêu. Sanh Tiêu bỗng cảm thấy may mắn, cô không yêu, một chút cũng không yêu.
Duật Tôn nhìn khuôn mặt cô, lập tức không khỏi dâng lên cơn tức giận vô cớ, y biết rõ, nếu muốn làm cô toàn tâm toàn ý, nhất định phải giết chết ý nghĩ của cô. Phải làm cho cô yêu sâu đậm Nghiêm Trạm Thanh, lúc bị tổn thương sâu sắc, đau triệt tâm can thì cô mới có thể hiểu cái gì gọi là hết hi vọng.
Y tình nguyện để cô như một con rối bên cạnh mình, cũng không muốn cô sống mà nghĩ đến người đàn ông khác.
“ Chúng ta thử đánh cược xem ?”
Sanh Tiêu rất mệt mỏi, cô muốn ngủ, đôi mắt đã díp hết cả lại rồi nhưng vẫn cố mở ra, miệng dưới hơi động đậy “Đánh cược cái gì ?”
“Ba tháng, nếu như cô có thể tìm được một người thật sự yêu cô, tôi sẽ để cô đi, cái chết của Tô Niên, tôi cũng sẽ xóa bỏ, coi như là do cô đổi lại từ mấy đêm qua, thế nào? Cô không phải cứ mở miệng là nói yêu sao? Vậy hãy để tôi nhìn cho rõ, yêu là như thế nào? Điều kiện này có hấp dẫn không ?”
Y liên tiếp đặt câu hỏi làm cho đầu óc Mạch Sanh Tiêu quay như chong chóng.
Nhưng cô phản ứng rất nhanh, Duật Tôn cũng dán mặt sát vào cô, khi cô mở mắt ra, ngay cả ánh sáng cũng bị y thu vào đáy mắt “ Những lời anh nói là thật ?”
“Tôi chưa bao giờ lừa gạt người khác.”
Cô khó khăn nén lại kích động, lời nói ra cũng ẩn chứa nghẹn ngào “Anh đáp ứng tôi, nếu tôi có thể thì anh tuyệt đối không thể mang cái chết của Tô Niên ra ép buộc tôi.”
Đây chính là tâm bệnh lớn của cô.
Duật Tôn gật đầu, Sanh Tiêu không khỏi mừng rỡ, y nhìn qua khuôn mặt lộ rõ hi vọng của cô, không khỏi cảm thấy buồn cười, đừng nói y không tin vào tình yêu, cho dù cô có thể tìm được, y cũng sẽ không tiếc bất cứ giá nào để chia rẽ họ.
Cô hưng phấn đến mức cả đêm trằn trọc không ngủ được.
Sáng sớm hôm sau.
Khi Duật Tôn tỉnh lại đã nhìn thấy đôi mắt to tròn trong veo của cô.
Nghe được âm thanh bên cạnh, Sanh Tiêu nghiêng đầu “Tối hôm qua anh nói gì vẫn còn nhớ chứ ?”
“Không cần sốt ruột như vậy.”
“Ba tháng này, tôi muốn về trường ở.” Cô kín đáo quan sát thần sắc y “Anh đã tin tôi như vậy, sau này còn nhiều thời gian mà.”
Y nhẫn nhịn, nghĩ đến mục đích của mình, hay là đồng ý với cô ?
Khi Mạch Sanh Tiêu bắt đầu thu dọn hành lý, dì Hà tiến vào phòng, nghe thấy cô đang vui vẻ hát, trên khuôn mặt trắng nõn đong đầy nét vui sướng “ Mạch tiểu thư có chuyện gì mà vui vậy ?”
“ Dì Hà. » Sanh Tiêu rất thích bà, cô thả đồ trong tay xuống “ Hôm nay cháu muốn chuyển đi, cám ơn dì đã chăm sóc cháu những ngày ở đây.”
“Rời đi?” dì Hà nhìn sắc mặt cô, bắt gặp khóe miệng cô toàn là ý cười, thì cẩn thận và dè dặt hỏi lại “Vậy khi nào cô sẽ về ?”
Mạch Sanh Tiêu cầm quần áo xếp vào vali, dùng sức nén xuống “ Cháu không trở lại đâu.”
Khi nói những lời này, đôi mắt đều tràn ngập vui vẻ.
Dì Hà không tiện hỏi thêm, cùng dọn đồ giúp cô. Đồ của Sanh Tiêu rất ít, chỉ có một số quần áo mà Duật Tôn mua cho, bình thường cô đều không mặc, chỉ mặc rất đơn giản khi ở Hoàng Duệ Ấn Tượng.
Vừa ra khỏi phòng, Sanh Tiêu như chú chim nhỏ được tự do, mang theo vali vui vẻ nhảy chân sáo trên đường, cô đi xe bus về trường học, rời khỏi Duật Tôn, thời gian nhanh chóng khôi phục lại sự yên bình vốn có.