Lâm Dương cầm lấy máy khử rung tim bắt đầu làm việc.
Anna và ông Tề đều muốn kêu dừng lại, nhưng Lâm Dương đã đặt xuống.
Thình thịch!
Bỗng nhiên thân thể của Jesse run lên, giống như cá chép lộn mình, sau đó ngã xuống thật mạnh, nhưng giây tiếp theo, Lâm Dương lại làm một lần nữa…
“Chữa như vậy, sợ là bệnh tình sẽ nặng thêm.”
“Chàng trai này có thể làm được không?”
“Cậu ta còn trẻ tuổi như vậy, theo lý mà nói cũng chỉ là một thực tập sinh ở học viện y học, sao có thể trị khỏi cho ông dJesse?”
“Đúng vậy, chúng ta đều không có cách chữa cho ông .Jesse, bác sĩ Anna cũng chỉ có thể kiểm tra ra chứng bệnh, làm sao chàng trai trẻ này có thể chữa khỏi?”
“Viện trưởng Hồ, ông Tề đúng là đức cao vọng trọng, nhưng tuổi của ông ta đã cao, người cũng hồ đồ, ngài không thể để mặc ông ta làm bậy, điều này sẽ gây ra rắc rồi.”
“Ngộ nhỡ thật sự có chuyện gì xảy ra, chúng ta phải làm sao bây giờ?”
Nhóm bác sĩ tranh nhau phàn nàn, trêи mặt mỗi người đều tràn ngập sự lo lắng.
“Câm miệng đi!”
Hồ Dũng không nhịn được, cắn răng quát nhẹ một tiếng.
Hô hấp của mọi người run lên.
Lại nghe Hồ Dũng tức giận nói: “Nếu các người có bản lĩnh thì tôi sẽ dựa vào người thanh niên này sao? Nếu các người có bản lĩnh thì sao không đi vào đi? Bây giờ người khác không sợ gánh trách nhiệm, vào trong làm phẫu thuật, bát chấp bao nhiêu nguy hiểm? Gánh vác trách nhiệm lớn thế nào? Các người còn chế giễu! Ở đây nói lời châm chọc à? Các người nhìn xem có phải các người đang nói tiếng người không?”
Ông ta vừa nói dứt lời, không ít bác sĩ xấu hổ cúi đầu.
Nhưng cũng có người hừ lạnh ra tiếng, vẫn không phục.
Cục trưởng Hách không nói một lời, nhưng trêи trán cũng lắm tắm mồ hôi.
Cho đến lúc này…
“Hồi phục rồi! Hồi phục rồi!”
Trong phòng cấp cứu vang lên giọng nói vui vẻ.
Mọi người đều run lên, vội vàng nhìn vào trong.
Lại thấy một người bác sĩ nhìn biểu thị trêи máy móc, kϊƈɦ động nói: “Cô Anna, nhịp tim của ông Jesse đã theo chiều hướng ổn định.”
“Chúa phù hội”
“Thật tốt quái!”
Vài người nước ngoài đứng ngoài cửa kϊƈɦ động liên tục vỗ ngực, lớn tiếng khen ngợi.
Hồ Dũng và những người khác cũng thở phào nhẹ nhõm.
Anna khó tin nhìn người thanh niên trước mắt này.
Cô biết, đó cũng không phải công lao của cô.
Lâm Dương buông máy khử rung tim xuống, lại châm vào thêm mắy cây ngân châm, sau đó mới an tâm, lau mồ hôi trêи trán.
“Nửa ngày sau rút châm ra, tôi sẽ kê phương thuốc để ông Jesse uống, hai ngày này điều dưỡng thật tốt.” Lâm Dương nhàn nhạt nói.
“Cảm ơn anh!”
Anna hơi kϊƈɦ động nói, trực tiếp đi tới ôm lấy Lâm Dương.
Trong khoảnh khắc đó, một mùi hương trẻ con xộc vào mũi.
Lâm Dương hơi luống cuống tay chân.
Cũng may Anna biết người phương đông khá ngại ngùng cho nên đã buông lỏng tay từ lâu.
“Anh đã tạo nên một điều kỳ diệu! Anh chàng đẹp trai!” Anna chớp mắt với Lâm Dương.
Lâm Dương mỉm cười, không nói gì.
“Chúa sẽ chúc phúc cho anhl”
“Anh là bác sĩ Trung Quốc giỏi nhất mà tôi từng gặp.”
“Anh đã cứu sống hội phó Jesse, anh mãi mãi là người bạn của hiệp hội y tế chúng tôi!”
Vài thành viên của hiệp hội y tế cũng kϊƈɦ động gửi lời cảm ơn Lâm Dương.
“Cậu Lâm, xin nhận cái cúi đầu của chúng tôi!”
Vài bác sĩ Trung Y già đi tới, đồng thời khom lưng chắp tay cúi đầu với Lâm Dương.
Sắc mặt của Lâm Dương thay đổi đáng kể, vội vàng đỡ bọn họ.
“Các vị tiền bối đừng làm vậy, các vị làm vậy là muốn làm vãn bối giảm tuổi thọ sao?”
“Đây cũng không phải là làm giảm tuổi thọ, mà gọi là thời gian không thể hiện điều gì, ai giỏi người đó là thầy. Y thuật của cậu cao hơn chúng tôi không biết bao nhiêu, đừng nhìn vào tuổi của chúng tôi, trình độ y thuật này, còn kém xa so với cậu.”
“Hơn nữa cậu lại nhận nhiệm vụ trong lúc lâm nguy, cứu lấy bộ mặt của giới y học Giang Thành, ngăn cản một trận dư luận phong ba của Quốc Tế, sao có thể không tính là công lao lớn?
Cái cúi đầu này của chúng tôi, cậu xứng đáng nhận được.”
Vài người bác sĩ Trung Y già nghiêm túc nói.
Vẻ mặt của mấy người bên cạnh Hồ Dũng khϊế͙p͙ sợ.
Mấy ông già này là người bảo thủ có tiếng ở bệnh viện, có thể được bọn họ công nhận, quả thực còn khó hơn so với lên trời.
“Cậu Lâm, cảm ơn cậu!” Cục trưởng Hách đi vài bước tới, kéo tay Lâm Dương tỏ vẻ cảm kϊƈɦ.
Các bác sĩ khác cũng tiến lên gửi lời cảm ơn.
Có người thiệt tình, nhưng cũng có người tâm khẩu bát nhất.
Lâm Dương xua tay mỉm cười, muốn tạm biệt rời đi, không ngờ rằng sau khi các đại diện của những bệnh viện biết Lâm Dương không phải là bác sĩ, cả đám liều mạng muốn kéo Lâm Dương về bệnh viện của bọn họ, nhưng đều bị ông Tề quát lên ngăn cản bọn họ.
Ông là cậy già lên mặt, hơn nữa của quý như vậy không giữ lại bệnh viện Trung Y, ông Tề cảm thấy thật đáng tiếc.
“Không được, mình phải nhanh chóng nói với viện trưởng, ngộ nhỡ bị Hồ Dũng kéo đến bệnh viện Nhân Dân thì không ổn!”
Ông Tề nói thầm trong lòng.
Lâm Dương lại không nghĩ sẽ đến bệnh viện, cho nên anh cũng không để ý tới những người này, tự mình đi ra ngoài định về nhà.
“Lâm! Xin chờ một chút!”
Lúc này, một tiếng gọi vang lên.
Lâm Dương hoang mang xoay người, lại thấy một trận sóng gió vô cùng mạnh mẽ lao về phía mình.
Lâm Dương lập tức bị hoa mắt, lúc lấy lại tinh thần mới phát hiện đó là bác sĩ Anna chạy tới.
“Bác sĩ Anna, cô có việc gì sao?” Lâm Dương hỏi.
Chỉ thấy Anna nghiêm túc nhìn Lâm Dương, dùng tiếng Trung kiên định nói: “Lâm! Anh có thể làm thầy của tôi không? Tôi muốn học Trung Y1”