Tiết Dao há miệng, còn chưa có cân nhắc rõ ràng tình hình.
Tịch Phi lẩm bẩm nói ra băn khoăn của mình:
“Chuyện này thực sự khiến ta khó xử. Nếu ta không biết chuyến đi này phía sau giấu giếm cạm bẫy, chắc chắn sẽ không ngăn cản phi tần khác bồi giá. Nhưng ngươi đem hết thảy nói cho ta biết rồi. Nghi Quý Nhân lại vội vã đến nhảy vào hố lửa, ta lại không thể nói rõ cho nàng biết, trong lòng luôn cảm giác có lỗi với nàng. Ngươi hiểu phải không Tiết Dao?”
“A!”
Tiết Dao lấy lại tinh thần, vội vàng trả lời:
“Nương nương tâm địa bồ tát có thể thông cảm. Bất quá, ta cảm thấy Nghi Quý Nhân cùng đi sẽ không gặp nạn.”
Tịch Phi sững sờ:
“Tại sao? Ngươi không phải nói…”
“Bởi vì nàng cùng nương nương tình huống không giống nhau.”
Tiết Dao nói:
“Nói lời này ra khả năng bất kính với Nghi Quý Nhân. Nhưng nàng xác thực không có đủ sắc đẹp tạo thành tội danh khiến quốc vương mê hoặc làm việc sai lầm. Ta phỏng đoán Hoàng thượng cũng không phải là thật tâm mời nàng bồi giá đi du ngoạn. Hoặc là thuận tiện nói lời khách sáo, hoặc là…”
Tiết Dao suy nghĩ một chút, nói.
“Ta còn chưa nghĩ rõ nguyên nhân cụ thể. Mà nương nương không cần bởi vì không có ngăn cản Nghi Quý Nhân bồi giá mà cảm thấy áy náy. Chuyện này có xảy ra ảnh hưởng tới nàng rất nhỏ. Trong hậu cung, ngoại trừ nương nương, chỉ có Đông Phi có thực lực thay Hoàng thượng mang tiếng xấu. Mà Hoàng thượng hẳn là sẽ không dễ dàng chọn nàng.”
“Nói cho đúng là Hoàng thượng vẫn hi vọng ta bồi giá đi du ngoạn?”
Tịch Phi thất vọng hỏi.
Tiết Dao nhíu mày thấp giọng nói:
“Không chỉ là hi vọng. Chỉ e sợ thời điểm đến, Hoàng thượng sẽ trực tiếp hạ chỉ chọn người bồi giá, trong đó tất nhiên sẽ có nương nương. Trừ phi Bệ hạ chính miệng đáp ứng để nương nương lại ở trong cung. Bây giờ Bệ hạ trốn tránh không gặp, chuyện này khó rồi, có lẽ sợ nương nương kiếm cớ từ chối…”
“Thì ra hắn là cố ý trốn tránh ta!”
Tịch Phi vỗ bàn trà đứng lên, oán hận nói:
“Ở ngay trước mặt ta còn luôn nhu tình mật ý, lại từng bước ép sát, nửa đường lui cũng không chừa cho ta! Nam nhân quả nhiên đều không phải thứ tốt!”
Bị lọt vào vùng ảnh hưởng của pháo quét đến, nam nhân nào đó ngây người, Tiết Dao:
“…”
Tịch Phi quay đầu nhìn thấy Tiết Dao vẻ mặt vô tội, vội vã giải thích:
“Ta không phải nói ngươi. Ngươi ở trong mắt ta không tính là nam nhân!”
Lòng tự trọng bị sỉ nhục, nam nhân Tiết Dao:
“…”
“Ta là nói…”
Tịch phi còn muốn giải thích.
“Tiểu nhân đã rõ!”
Tiết Dao vội vàng giơ tay ngăn cản mẹ Long Ngạo Thiên tiếp tục đâm thêm đao, ôn hòa khuyên:
“Nương nương bình tĩnh đừng nóng. Hiện tại oán ai cũng không làm nên chuyện gì, chỉ có thể chờ đợi Hoàng thượng có động tác kế tiếp. Nếu như trước khi ban chỉ Hoàng thượng đến gặp nương nương, có lẽ còn có khả năng chuyển biến tốt.”
Tịch Phi càng thêm lo âu:
“Vậy thời điểm nào ban chỉ? Đường đi Thục phải tu sửa mất mấy năm, ta chẳng phải cũng lo lắng sợ hãi trong mấy năm? Còn không bằng chết sảng khoái!”
Tiết Dao bỗng nhiên bị câu nói này nhắc nhở. Trong đầu chợt lóe lên một ý tưởng mơ hồ, lại không thể lập tức bắt giữ lấy. Hắn trước tiên vội vàng khuyên bảo:
“Nương nương đừng lo lắng, Hoàng thượng nhất định sẽ tuyên bố tu sửa đường Thục trước danh sách chỉ định bồi giá.”
Lời này càng thêm kích thích Tịch Phi.
Mỹ nhân thiên hạ hiếm thấy giờ khắc này mắt rưng rưng, khăn trong tay sắp bị vặn nát. Nếu như đổi lại ở thời đại Tiết Dao trước kia, sẽ có nhiều đại gia nguyện ý vì mỹ nhân như thế che gió chắn mưa.
Nhưng hôm nay người duy nhất có thể che gió chắn mưa cho nàng, nam nhân kia lại thành đầu sỏ cố ý triệu hoán sấm sét đến trút xuống đầu nàng.
Đế vương quả nhiên tâm địa sắt đá.
Tiết Dao mềm lòng khi nhìn thấy mỹ nhân khóc. Hắn cũng không ngẫm lại chính mình bây giờ chỉ tám tuổi vai có thể gánh nổi cái gì, đứng lên lớn tiếng nói.
“Nương nương không cần quá mức sầu lo. Có ta ở đây, trời sập xuống, ta cũng sẽ bò lên trên bàn, chống đỡ thay nương nương cùng Thất điện hạ.”
Tịch phi vừa nghe lời này, quay người lại nhìn hắn, nước mắt lập tức liền tuôn trào như vỡ đê. HunhHn786
Không nghĩ tới thời điểm khó khăn này, chỉ có đứa bé tám tuổi thành tâm cật lực bảo vệ mẹ con nàng.
Mặc dù đối với Tiết Dao không có trông đợi gì, Tịch Phi vẫn rất cảm động. Nàng đi tới, khom người ôm đứa nhỏ vào lòng khóc thút thít.
Tiết Dao xuất cung về phủ, trong đầu luôn nhớ tới ý tưởng lúc trước chợt lóe lên trong đầu.
Tịch Phi nói một câu thức tỉnh hắn.
“Đường đi Thục phải tu sửa mất mấy năm, ta chẳng phải cũng lo lắng sợ hãi trong mấy năm?”
Đường đi Thục phải tu sửa mấy năm…
Trong đầu Tiết Dao vẫn luôn lặp đi lặp lại câu nói này.
Tu sửa đường Thục mấy năm mới có thể hoàn thành, hắn cũng không biết. Trong nguyên tác sửa chữa hai ba năm liền xảy ra đình công, bởi vì oán than dâng trào, xuất hiện tạo phản.
Tuy rằng khi đó dân gian kháng nghị còn chưa ra thể thống gì, lại kinh động Đại hoàng tử.
Đại hoàng tử!
Trong đầu Tiết Dao một bóng đèn tròn đột nhiên sáng ngời.