Ông bác xua tay, khi tiếng chuông báo nộp bài vang lên, bác vẫn ung dung cầm hộp cơm sắt ăn bữa trưa. Mão Sinh thấy dòng chữ sơn màu đỏ trên hộp cơm đã bong ra gần hết, từ dấu vết ấy, có thể nhận ra dòng chữ “Đoàn Việt kịch Bách Châu”.
Đã 12h30, ông bác vẫn không ý kiến gì, Mão Sinh có chút sốt ruột, rướn nửa người ra xem trong trường đã có gì chưa.
Trong miệng ông bác đang nhai vài cọng rau: “Chờ thêm mười phút nữa, thu hết bài đã.” Bác chỉ vào chiếc ghế đẩu trước cửa: “Cháu ngồi đợi đi.”
Cô bé xinh đẹp ngồi im như thần gác cửa, nếu không nhìn kỹ đôi tay ôm chặt đầu gối của cô, người ta sẽ tưởng cô đang rất bình tĩnh. Thời gian điểm 12 giờ 42, tiếng ồn ào dần dần vang lên từ giảng đường của trường Số 8. Ăn xong, bác bảo vệ đặt đũa xuống, lau miệng, vừa quét lưỡi qua những kẽ răng hàm trên bên phải truy lùng thức ăn còn sót, vừa bấm điện thoại: “Alo? Các học sinh ở đài phát thanh đến chưa? Ồ, trùng hợp thật, thông báo cho tôi một chút: Mời học sinh khoá 10 lớp 5 tên…” Bác quay lại hỏi Mão Sinh: “Bạn của cháu tên gì? Tên bạn ấy là gì?”
“Bạn ấy tên Du Nhậm, cháu tên Bạch Mão Sinh ạ.” Khuôn mặt Mão Sinh rộ lên một nụ cười, ngón tay thọc vào lỗ quần jean.
“Mời Du Nhậm khối 10 lớp 5 nhanh chóng đến phòng thường trực ở cổng trường. Có người nhà tên Bạch Mao Sinh đang đợi.” Ông bác phát âm sai âm “Mão”, đặt điện thoại xuống, lưỡi lại quét sang hàm răng bên trái: “Không tiện nói là bạn.”
Mão Sinh đứng dậy: “Cảm… cảm ơn bác.”
Ông bác xua tay ý bảo không có gì: “Các cháu cứ nói chuyện ở đây, bác đi rửa bát”, nói xong, bác ra phòng thường trực tự rửa bát.
Các học sinh trường Số 8 vừa thi xong lũ lượt đổ ra từ các cửa khác nhau, bộ đồng phục nền xanh sọc trắng trên người các em tạo thành đại dương sảng khoái, dòng hải lưu như có ý thức nuối đuôi nhau hướng đến phía căn tin. Những giọng nói, vài lời cãi, bao lời giải thoát vui vẻ, lác đác tiếng rượt đuổi và cả tiếng bước chân dung hoà thành giai điệu huyên náo. Từng âm thanh như nhát gõ vào trái tim Mão Sinh – Du Nhậm đâu? Cô chưa bao giờ nhớ nhung Du Nhậm đến thế này, căng thẳng đến mức lòng bàn tay cũng đổ mồ hôi.
Lúc này, một bản xô-nat giống như tiếng ra quân nơi tiền tiêu vang vọng trên bầu trời khuôn viên trường, một giọng nữ thanh thoát vang lên: “Mời Du Nhậm khối 10 lớp 5 nhanh chóng đến phòng thường trực ở cổng trường. Có người nhà tên Bạch Mao Sinh đang đợi.” Giọng nữ lặp lại ba lần, đặc biệt là khi đọc “Bạch Mao Sinh” đến lần thứ hai, họ còn khúc khích cười.
Các học sinh vội vàng chạy đến căn tin cũng để ý và bật cười, Du Nhậm – người vừa giúp giáo viên nộp bài kiểm tra đến văn phòng – sững sờ vì tưởng mình đã nghe lầm, có học sinh đi qua cười với cô: “Du Nhậm, Bạch Mao Sinh là ai của cậu thế? Đang đợi cậu ở cửa kia kìa.”
Du Nhậm nói rằng mình đã biết, sau khi tạm biệt giáo viên, cô vững bước khỏi văn phòng, đột nhiên chạy thục mạng về phía cổng như đây là cuộc thi 100 mét. Mão Sinh đến sao? Mão Sinh đến rồi!
Đến cả Hoài Phong Niên đang đợi Du Nhậm đi ăn cùng cũng sửng sốt trước tốc độ của cô: “Này Du Nhậm, nếu biết sớm, mình đã bảo cậu đăng ký chạy cự ly ngắn trong hội thể thao lần trước.” Hoài Phong Niên nói, đẩy chân gọng kính lên với miếng dán bệnh gút trên đó.
Du Nhậm băng qua dòng sông xanh trắng, chạy qua những cây long não lùn, đôi giày thể thao màu trắng gần như biến thành bánh xe rực lửa, khuôn mặt cũng giăng đầy sương mù đỏ do hoạt động quá độ. Cô không màng ánh mắt của người khác, chỉ chăm chăm chạy về phía người nhà – Bạch Mão Sinh. Khi ấy, bạn học ở đài phát thanh lại có tâm nhắc lại ba lần: “Mời Du Nhậm khối 10 lớp 5 nhanh chóng đến phòng thường trực ở cổng trường. Có người nhà tên Bạch Mao Sinh đang đợi.” Du Nhậm tăng tốc trong âm phát thanh, toàn bộ giáo viên và học sinh trong trường đều biến thành tấm phông nền.
Nhìn thấy thân hình cao gầy đứng trước cửa phòng thường trực và cả nụ cười không thể kìm nén của Bạch Mão Sinh, Du Nhậm dừng lại, nhìn xung quanh, sau đó bước tới ôm Bạch Mão Sinh thật chặt. Vòng tay của Mão Sinh vẫn mềm mại mà cứng rắn như vậy, xương cốt của cô khiến Du Nhậm cảm thấy cộm hơn, trong khi lòng bàn tay vẫn ấm áp và dịu dàng như trước. Mão Sinh không cầm được nước mắt, ôm chặt Du Nhậm vào lòng: “Du Nhậm…” Mặt cô áp lên mặt Du Nhậm, nước mắt gắn kết khuôn mặt hai người trẻ tuổi.
Anh Bảo trong trường kịch còn khóc sướt mướt hơn cả em Lâm, Bạch Mão Sinh nhún nhảy ngay tại chỗ, vừa buồn vừa vui: “Mình xin lỗi, bây giờ mình mới về gặp cậu.”
Du Nhậm nhún bước nhỏ theo nhịp điệu của Mão Sinh, bước đi cùng Bạch Mão Sinh: “Xin lỗi vì mình không thể gọi điện cho cậu mỗi ngày, trường mình không cho nghỉ…”
Rửa bát đánh răng xong, bác bảo vệ ngơ ngác khi quay lại thấy cảnh này: “Này, này, vào nhà mà nhảy, nhảy trước cửa cho người ta xem à.” Ông bác làm việc nghiêm túc, sợ các lãnh đạo giáo viên nhìn thấy mình thả cửa sau.
Du Nhậm kéo Bạch Mão Sinh vào phòng thường trực, cô đã ngừng khóc nhưng Thỏ Quái vẫn thút thít. Cô buồn cười, lau nước mắt cho Mão Sinh: “Mình không ngờ cậu sẽ đến thăm mình.”
Bạch Mão Sinh ngượng ngùng lau nước mắt: “Mình đem nhiều đồ ăn ngon đến cho cậu lắm.” Cô đưa túi đồ ăn cho Du Nhậm: “Ở trường không được ăn món cá chiên và thịt đông này đâu. À, có cả bánh ngọt, còn đây là sườn… đây là kẹo mận mà cậu thích nhất.” Chiếc túi còn lại của Mão Sinh đựng vài bộ tiểu thuyết tiếng Anh mua từ hiệu sách ngoại ngữ của tỉnh về: “Đây là cuốn sách của Austin mà cậu luôn nhắc đến.”
Hai đứa trẻ ôm nhau thắm thiết, tách ra, lau nước mắt rồi nhanh chóng bước vào màn giới thiệu quà, vì vướng sự có mặt của bác đầu trọc, Mão Sinh nuốt nước bọt: “Mình… mình vẫn phải chuyển sang học trong trường kịch của tỉnh, nhưng mình sẽ về thăm cậu mỗi khi được nghỉ. Du Nhậm, mình sẽ đến Thượng Hải hát sau khi tốt nghiệp, cậu cũng đến học được không?”
Trái tim của Du Nhậm đập “thình thịch”, lời mời của Mão Sinh đã khiến cô động lòng, cô gật đầu đồng ý. Bầu không khí giữa hai người đột nhiên trầm xuống, bước vào giai đoạn ngàn tiếng nói không bằng một khoảng lặng yên. Mão Sinh sực nhớ ra buổi chiều Du Nhậm còn có bài kiểm tra, phải chợp mắt ngủ trưa một lát: “Cậu… cậu quay lại ăn trưa đi, buổi chiều thi tốt nhé.” Cô khuyên Du Nhậm.
Du Nhậm lắc đầu: “Không vội.”
Họ lại đứng đối mặt với nhau một lúc, Mão Sinh muốn nắm tay Du Nhậm, nhưng lúc này chỉ biết căng thẳng chắp tay sau lưng. Du Nhậm muốn ôm Mão Sinh thêm lần nữa, nhưng lại lo lắng liếc nhìn ông bác đầu hói. Ông bác nói bây giờ đã là một giờ Bắc Kinh, Mão Sinh hạ quyết tâm, bước tới ôm Du Nhậm: “Quay về đi.”
Du Nhậm ngẩng đầu nhìn Mão Sinh, tuy Mão Sinh vẫn hay khóc nhưng cô cảm thấy bạn ấy đã kiên cường hơn.
Du Nhậm vươn tay vỗ nhẹ lên vai Mão Sinh: “Cuối tuần sau mình chắc chắn sẽ được nghỉ, cậu vẫn ở Bách Châu chứ?” Bỗng, nét mặt cô vụt sa sầm – Mà phải, sao có thể vẫn ở Bách Châu được? Ngoài lời hứa hẹn đến Thượng Hải, tương lai của cô và Mão Sinh đã phân nhánh hết lần này đến lần khác, từ Bách Châu đến tỉnh lỵ, từ giữa họ đến ánh mắt và trái tim của mẹ Du Hiểu Mẫn.
Thứ đau khổ hơn cách xa là chia rẽ.
Chia rẽ là trò đùa gì cơ chứ. Du Nhậm cuối cùng cũng hiểu, nó là viết tắt của bất lực trong cuộc sống, là viết thường của nỗi buồn đứt ruột, là viết hoa của luyến tiếc khó rời và viết chép của không chịu đành lòng. Nhưng cô chỉ có thể chỉnh lại cổ áo cho Mão Sinh, chỉ vào chiếc quần rách gối: “Cậu nên mặc nhiều thêm.”
Bạch Mão Sinh đồng ý, tiễn Du Nhậm ra khỏi phòng thường trực, nhìn Du Nhậm lưu luyến rời đi. Cô vừa tròn mười sáu tuổi, nhìn lên và thở dài với bầu trời. Ông bác đang nheo mắt nghe kịch mở mắt ra: “Lấy hơi tốt đấy, khá dài.”
……