Được rồi, người lớn thì hơi khó lừa, Dạ Phàm chỉ có thể ra tay từ cậu nhóc này mà thôi. Cậu vờ ôm bụng than “Đói quá nha!”
Nhất Thiên lập tức vểnh tai nghe thấy.
Dạ Phàm bất ngờ lại không thấy cậu nhóc đề cập gì với cậu, 2 phút sau bảo mắc toilet nên chạy đi mất. Dạ Phàm chớp chớp mắt, kế hoạch chưa gì đã thất bại?
Không để Dạ Phàm đợi lâu, vài phút sau không thấy cậu nhóc quay lại mà người đến lại là người giúp việc.
“Mời cậu đi hướng này”
Dạ Phàm tuy đầu đầy dấu chấm hỏi nhưng vẫn đi theo. Qua 2 cái ngã rẽ đi đến phòng ăn lớn, đồ ăn đều đã được bày biện sẵn sàng. Hoá ra không phải cậu nhóc vô tư không hiểu chuyện, mà là chạy đi bảo mọi người chuẩn bị thức ăn.
Vì chỉ có 1 mình, Dạ Phàm không dám ngồi vào trước, cảm giác sẽ hơi bất lịch sự nên đã đứng ở 1 bên chờ. Người kế tiếp bước vào phòng ăn là Tần Viễn, hắn xem cậu như không khí, không chào hỏi gì cả mà lướt ngang qua ngồi vào ghế.
Dạ Phàm khó xử, vẫn không dám ngồi vào chỗ, thực sự rất muốn bỏ đi nhưng còn nhiệm vụ thì sao đây.
Qua 5 phút vẫn chưa có thêm ai vào, cậu nhóc Nhất Thiên càng không thấy mặt mũi.
“Cậu sao vẫn còn ở đây!”
Không phải câu hỏi, nghe giống tông giọng muốn đuổi đi hơn, Dạ Phàm nghe ra câu “Sao cậu còn không mau về đi”
Tần Viễn cũng chỉ đơn giản ngồi đó bấm điện thoại mà chưa bắt đầu ăn. Nếu Dạ Phàm nghĩ đúng thì hắn cũng đợi vài người khác tiến vào bàn ăn. Dạ Phàm quyết tâm làm một tượng đá sừng sững.
Rốt cuộc qua thêm 5 phút sau, Tần Nghị dẫn theo Nhất Thiên tiến vào. Bất ngờ hơn là sự xuất hiện của ông nội Tần. Nghe mọi người nói chuyện cậu còn tưởng ông phải qua tuần mới về nhà cơ, không nghĩ lại về sớm như vậy.
Gật đầu chào Tần Nghị, Nhất Thiên lại định bám lên người cậu khoe mẽ nhưng lại bị Ba mình kéo lên bàn ăn ngồi trước. Dạ Phàm cười xem như cảm ơn rồi quay sang chào ông cụ.
“Con nghe nói ông không thể sớm về được, còn nghĩ là lần này cũng sẽ không Gặp được rồi chứ” Dạ Phàm khẽ kéo kéo tay ông, giọng điệu hơi mè nheo. Không hiểu sao dù Ông nội Tần khuôn mặt lúc nào cũng nghiêm khắc do trải qua bao năm thương trường. Nhưng Dạ Phàm lại có thể đối với ông vô tư làm nũng, nếu mà không có đám người Tần Viễn thậm chí cậu còn bám lên đùi ông cứng ngắc rồi.
Thiết nghĩ vì người thân duy nhất đang nằm trong bệnh viện, Dạ Phàm lúc nào cũng thui thủi một thân một mình. Cũng có lúc muốn được yếu mềm
“Nhớ ông vậy sao, có điện thoại để làm gì hả? Sao không gọi cho ông” Ông xoa xoa đầu Dạ Phàm, 2 người vừa nói vừa đi vào bàn.
Lúc Ông nội Tần ở chung với Dạ Phàm biểu cảm quả thật rất khác. Ngay cả Nhất Thiên còn không thấy được cưng chiều như vậy.
“Ha ha, còn không phải sợ làm phiền ông sao, người già nên dành nhiều thời gian nghỉ ngơi”
“Ai nói ta già chứ, thằng nhóc này, …”
2 người bên này càng nói chuyện vui vẻ bao nhiêu thì Tần Viễn bên kia ánh mắt lại càng tăm tối thêm bấy nhiêu.
Chỉ là hắn giấu đi rất tốt, Ngay lúc Tần Nghị quay qua nhìn thì khuôn mặt hắn đã trở về trạng thái Bình thường.
Đương nhiên là Dạ Phàm phải cố gắng kéo dài thời gian càng lâu càng tốt, có ông nội Tần cậu không cần phải hành động quá sỗ sàng, ông sẽ mở đường cho nhiệm vụ của cậu. Dù cảm thấy hơi có lỗi khi lợi dụng ông để làm nhiệm vụ.
Đang lúc nói chuyện với ông nội, Dạ Phàm cảm thấy thời gian phù hợp liền vờ ngáp dài 1 cái. Sau lại nhìn vào điện thoại xem giờ
“Oa, đã trễ vậy rồi sao?”
“Con muốn trò chuyện thêm với ông nhưng cũng đã trễ rồi, nhà con lại hơi xa nên…” Dạ Phàm vờ luyến tiếc như không muốn rời đi.
“Ây da, không cần chạy về chi nữa cho cực khổ, cứ ngủ lại chỗ này đêm nay đi. Lão Lục, sắp xếp cho ta một phòng cho tiểu Phàm đi”
“Vâng” người làm lập tức đi chuẩn bị cho Dạ Phàm phòng khách ở lầu 2 của khu nhà chính.
Dù nói là Nhà nhưng lại tách ra làm 3 nơi riêng biệt. Ông nội Tần thường ở nhà chính, cũng là nơi hay tụ họp gia đình và tiếp khách, Tần Viễn và Tần Nghị có 2 dãy nhà phụ khác nhau. Nên cho dù là chung nhà nhưng nếu họ không vào nhà chính thì ngay cả mặt nhau cũng rất khó thấy. Dạ Phàm sau nửa ngày trời chầu chực cuối cùng cũng có thể nằm xuống tấm nệm êm. Đúng là nhà giàu có khác. Mùi hương khác biệt hẳn. Nhiệm vụ hoàn thành, mời phân điểm chỉ số "2 điểm vào làn da, 3 điểm mị lực" Chỉ số hiện tại Tên: DẠ PHÀM Khuôn mặt: 68 Dáng người: 34 Làn da: 36 Mị lực: 6 Khí chất: 0 Thể lực: 20 Trí lực: 56 Kỹ năng: diễn xuất (13%), ca hát (45%), chơi nhạc cụ (25%), viết thư pháp (50%), vẽ tranh (40%) Tích phân: 80 Thanh lưu lượng: 1802