Quả nhiên, thấy cô gái đó đứng không vững suýt nữa thì ngã thì suy nghĩ cuối cùng nhảy ra trong đầu anh đó là: Xuân dược. Không được! Nếu thật đúng là nó thì quả thật là thần chết sắp gọi tên anh rồi. Dường như ý thức được người trên ghế lái ngồi không yên khiến Hàn Thiên Nhược nhíu mày: “Có chuyện gì?”
Trương Gia Vỹ giật bắn mình, tự tát miệng anh một cái. Cho chừa cái mồm xui xẻo, nói gì thành cái đó. Trương Gia Vỹ vừa gấp gáp vừa lo sợ lắp ba lắp bắp, nhỏ giọng nói: “Vừa rồi hai người kia hình như bỏ thuốc vào chén trà của cô gái ngài vẫn nhìn”
Hàn Thiên Nhược nghe vậy thì không gian trong xe đột ngột giảm xuống âm độ, cao giọng nói: “Thuốc?”
Trương Gia Vỹ bất giác dán người vào cửa xe để có thể chạy thoát khỏi cơn sát khí nồng nặc bao trùm lúc này. Miệng anh mấp máy, trán rịn ra từng lớp mồ hôi hột, líu ríu nói nhỏ: “Theo tôi nghĩ có lẽ là… xuân…”
Lời chưa nói xong đã thấy Hàn Thiên Nhược vừa nhìn lên quan sát bàn trên tầng hai giờ đã không còn thấy bóng dáng của người nào ở bàn ăn, vừa chạy nhanh vào nhà hàng gần như gào thét nói: “Tìm phòng cô ấy”
Trương Gia Vỹ mất mấy giây mới kịp thời tỉnh táo, làm theo mệnh lệnh của Hàn Thiên Nhược. Anh dùng cách dân dã nhất là dùng… súng để đe dọa. Tất nhiên người của Hàn Thiên Nhược cũng không phải chỉ đơn giản là làm việc trên thương trường mà đã xâm nhập sâu vào thế giới ngầm trong sản xuất vũ khí. Để lấy được số phòng cũng không khó. Trước đó anh đã quan sát thấy trong lúc người phụ nữ có gương mặt đại trà bận bỏ thuốc, gã nam nhân duy nhất kia cũng không thảnh thơi mà quay xuống bàn tiếp tân đặt phòng. Bởi chiếc xe mà anh đang đỗ có vị trí quan sát tương đối thuận lợi. Mãi đến khi thấy gã nam nhân dẫn người của ông chủ rời đi mà không đi ra cửa chính, anh đã hoàn toàn chắc chắn đây là một âm mưu.
Cầu mong cho cô ấy không xảy ra bất cứ mệnh hệ gì, nếu không hôm nay cũng sẽ là ngày dỗ của anh mất. Tất nhiên cái gì cũng có nguyên do của nó. Sự sợ hãi của anh lúc này cũng không ngoại lệ. Trước đó, khi Hàn Thiên Nhược lao nhanh vào cửa hàng như một cơn gió đã kịp để lại cho anh một ánh mắt đen tuyền sắc bén đầy tơ máu như một con dao bén nhọn ám mùi tử khí. Nghĩ lại ánh mắt đó, bước chân của anh dường như trở nên tăng tốc hơn bao giờ hết.
Đến khi hai người đứng trước cửa phòng, chuẩn bị phá cửa liền thấy người phụ nữ khiến Hàn Thiên Nhược hiếm khi trở nên điên loạn, mất kiểm soát như vậy mở cửa ra. Ba người mắt to mắt nhỏ nhìn chằm chằm nhau.