Mà sau khi Mạc Trường Vân nghe được điều này, cũng lập tức tức xù lông, ghé vào sau lưng lão giả kia, thấp giọng tức giận nói:
“Thằng kia, mày đứng quá mức! Coi như ngươi thực sự là…chẳng lẽ không có nghe qua uy danh Tầm Hoan lão tổ của Mạc gia ta sao?”
Mạc Tầm Hoan, Mạc gia lão tổ!
Chính là một trong hai vị tông sư Hóa Kình của tỉnh Thiên Nam, truyền thuyết sớm ở ba mươi năm về trước, đã bước vào cảnh giới tông sư, tu vi bây giờ càng sâu không lường được, là chỗ dựa của Mạc gia để cho Mạc gia hành hoành trong tỉnh Thiên Nam mà không sợ gì!
Kiếp trước Diệp Trần cũng từng nghe nói qua người này, nhưng từ trước tới nay chưa từng gặp mặt, bất quá hắn đối với thực lực của mình có đầy đủ tự tin, cho dù là mười tên tông sư Hóa Kình cùng nhau lên, cũng không thể nào là đối thủ của hắn.
“Mạc Tầm Hoan sao? Hắn nếu dám đến, ta ngay cả hắn cũng giết!”
Nói xong lời này, Diệp Tràn lại từ từ bước ra hai bước về phía trước, đồng thời phóng xuất ra một đạo uy áp.
Oanh!
Lão giả họ Trần kia trong nháy mắt cảm thấy chính mình giống như đang bị thái sơn áp đỉnh, vội vàng mang theo Mạc Trường Vân liên tục lùi lại, trong lòng lấy làm kinh ngạc!
Hắn vốn cho là, người thiếu niên trước mắt này cho dù thật là tông sư Hóa Kình, lấy tu vi nửa bước tông sư của hắn, nói không chừng còn có thể có sức liều mạng, nhưng bây giờ nhanh chóng phát hiện, ý nghĩ trước đó của mình là buồn cười cỡ nào!
Lão giả không hoài nghi chút nào, nếu như người thiếu niên trước mắt này muốn giết hắn mà nói, chỉ sợ có thể làm được hơn nữa còn dễ như trở bàn tay.
Thậm chí thiếu niên thần bí này tạo cho hắn áp lực, cho dù trên người vị lão tổ Mạc gia kia, đều chưa từng có!
“Mạc Trường Vân! Ta cho ngươi thêm một cơ hội cuối cùng, hoặc là ngươi tự đoạn một tay, hoặc là, chết!”
Diệp Trần thấy đã uy hiếp được đối phương, lúc này mới thu hồi uy áp, lần nữa từ từ mở miệng nói.
“Ngươi…”
Mạc Trường Vân lập tức tức giận vô cùng, còn muốn mở miêng, lại bọ lão giả trước người ngăn lại, cất cao giọng nói:
“Lão phu là Trần Tuyền Cơ, trên giang hồ cũng coi có một chút danh tiếng, công tử nhà ta trước đó có nhiều lời lẽ xúc phạm, lão phu nguyện ý thay hắn bồi tội, tôn giá nếu như có điều kiện gì cứ mở miệng, lão phu chắc chắn làm theo, còn xin buông tha công tử nhà ta!”
Lão giả kia vừa thốt ra lời nói, ở đây có một số người tương đối quen thuộc võ lâm Hoa Hạ, lập tức thi nhau kinh hô lên.
“Lại là Bát Tí Thần Viên Trần Huyền Cơ!”
“Nghe nói hắn một tay đánh Thông Bối quyền xuất thần nhập hóa, năm đó cao thủ nước Trân đến tỉnh Thiên Nam chúng ta nháo sự, hắn một người giết mười ba tên cao thủ nước Trân, đã từng danh chấn toàn bộ võ lâm Hoa Hạ!”
“Về sau hoàn toàn không thấy tung tích người này, không nghĩ tới lại được Mạc gia chiêu mộ!”
“Đã là nhân vật lợi hại như thế, lại có Mạc gia làm chỗ dựa, vì sao còn phải sợ hãi thiếu niên này như thế? Thực sự không nghĩ ra a!”
…
Nghe được tiếng nói chuyện của mọi người, hai mắt của Diệp Trần không thể không khẽ híp lại,
“Trần Tuyền Cơ đúng không? Nể tình ngươi còn tính là một cái hảo hán, hôm nay ta cho ngươi thể diện này!”
Trần Tuyền Cơ nghe được điều này, lập tức mừng rỡ, vội vàng chắp tay nói:
“Đa tạ…”
Không đợi Trần Tuyền Cơ nói lời cảm tạ xong, Diệp Trần lại thay đổi chủ đề một cái, giống như cười mà không phải cười nói:
“Thế nhưng, muốn ta tha cho cái tên này cũng được, ngươi để hắn hủy bỏ hôn ước với Đường gia, sau đó quỳ xuống tự tát vào mặt mình ba cái, chuyện này ta sẽ không truy cứu nữa!”
“…”
Mạc Trường Vân nghe được điều này, lập tức tức giận đến muốn chửi má nó, nhưng lại bị Trần Tuyền Cơ gắt gao đè lại, ghé vào bên tai của hắn khuyên:
“Vân thiếu! Giữ được núi xanh, không lo không có củi đốt! Đối phương là tông sư Hóa Kình, ngươi coi như quỳ hắn một lần cũng không mất mặt!”
“Ta…”
Mạc Trường Vân tức giận đến muốn phun máu, thế nhưng ngay cả Trần Tuyền Cơ cũng không có nắm chắc đối phó được người này, hắn còn thể thể làm gì?
“Được! Ta quỳ!”
Diệp Trần vốn cho rằng Mạc Trường Vân khẳng định không thể chịu đựng được loại nhục nhã này trước mặt mọi người, không nghĩ tới hắn ngược lại cũng là người cầm được thì buông cũng được, bậy mà thực sự quỳ xuống, ba ba ba, chính mình tát ba cái, sau đó nhanh chóng từ dưới đất bò dậy,
“Đường Minh Chí! Hôm nay coi như bản thiếu chưa có tới, hôn ước của con gái ngươi và ta hủy bỏ!”
Quẳng xuống một câu như vậy, Mạc Trường Vân chạy như chạy trốn ra cửa trước chạy như điên, để lại mọi người ở trong phòng, tất cả đều hiện ra vẻ mặt như gặp quỷ.
“Vừa rồi chuyện gì xảy ra?”
“Đây chính là đường đường nhị công tử Mạc gia, bên cạnh còn có cao thủ Bát Tí Thần Viên như vậy, lại có thể cứ như vậy sợ rồi?”
“Cậu bé này đến cùng có lai lịch gì?”
…
Sau khi trải qua một lúc yên tĩnh, đoàn bộ phòng khách của Đường gia hoàn toàn nổ tung!