Vài phút sau, sóng đánh xô bờ, nước tràn qua các khe cát, tòa lâu đài cát giờ đã chìm dưới nước mặn. Lucasta bị cuốn phăng ra xa. Cô lồm cồm bò dậy. Nước đã rút bớt. Dòng nước tràn qua mắt cá chân, đập đập vào làn da cô. Tóc tai và quần áo đều ướt sũng, mặt chảy xuống là nước biển. Cặp đôi ở gần cô cũng đứng được dậy kinh hãi kêu la.
– Bông Xù, Sherry, Bánh Bao, Tiểu Phong! Các cậu ở đâu?
Lucasta hốt hoảng kêu gào thảm thiết. Nước mắt lã chã tuôn rơi. Cô nhìn ra ngoài khơi, lòng đau như cắt, lòng đau khủng khiếp. Bởi vì tất cả chỉ là một màn nước mênh mông, sóng biển cuộn trào. Rồi cô nhận ra những cánh tay chới với và những tiếng kêu la. Vài du khách bơi được vào bờ. Một vài bà mẹ khóc thét khi không tìm thấy con đâu.
Cô kêu cặp đôi mau đi báo người đến cứu. Rồi cô biến lightstick thành chiếc xuồng, nhưng chưa kịp đẩy thuyền ra khơi cứu người thì gió thổi mạnh lên, tạt dữ dội, và cuốn theo… Lucasta sững sờ nhìn thứ đang cuốn trong gió và bay về phía bờ. Không phải một mà hàng trăm hàng nghìn mảnh: Rác. Túi nilon, vỏ nhựa, chai lọ bay vèo vèo tấp vào những người đang đứng trên bờ. Lucasta hoảng sợ hơn bao giờ hết. Rác bay dính vào cánh tay và mặt cặp đôi. Nơi da thịt nó dính vào liền hóa thành thối rữa, rồi lan ra cả cơ thể. Người đàn ông và người phụ nữ bị bao phủ đầy rác, bị rác ‘’nuốt chửng’’. Hai cái xác người trở thành hai đống rác di động và đi vào thành phố. Một mảnh rác bay vào tay Lucasta, da tay cô dính đen. Cô lập tức hóa thành hình dạng chiến binh công lý, văng mảnh rác ra. Rác bay ào tới ngày càng nhiều, và dày đặc. Tất cả những người đứng trên bờ đã bao phủ thành quái vật rác đi vào thành phố.
– Sức mạnh ánh sáng tấn công!
Làn ánh sáng lóe lên, xua đi một lượng rác xung quanh cô ra xa. Nhưng không đủ mạnh để tiêu diệt toàn bộ đám rác này. Chết tiệt cô phải mau chóng đi tìm tiếp viện. Nhưng thoát được khỏi đám rác này là một vấn đề. Chúng không ngừng tấn công Lucasta, lao vào cô như đạn mưa. Dù cô có áo giáp bảo vệ quanh người, rác không thể chạm tới cô, nhưng cô chỉ có thể nhích từng từng bước từng bước di chuyển dưới sức ép của mưa rác. Phải chăng có các bạn ở đây. Lucasta lòng lại quặn đau. Tại sao chỉ còn lại mình cô chứ?????
– Các cậu, tớ cần các cậu ở đây!!! Tớ nhớ các cậu lắm! – Lucasta hét lên tuyệt vọng.
– Chúng tớ ở đây!
Nghe thấy tiếng gọi, Lucasta thất kinh quay lại nhìn. Từ đằng xa cô thấy hai bóng người đang di chuyển. Là Bánh Bao và Bông Xù. Bánh Bao đang kéo Bông Xù từ bờ biển lết vào bờ. Lucasta xúc động muốn nghẹt thở. Là Bánh Bao và Bông Xù thật rồi!
Rồi tiếng người quen thuộc vang lên ở đằng sau lưng cô.
Đó là Tiểu Phong đang dìu Sherry bước đi.
**********************
Tiểu Phong lững thững đi lên bờ. Cơ thể cậu bị ôm chặt bởi cô em họ của Sherry. Coi nhỏ nhắm tịt mắt và bám cậu chàng mãi không chịu buông. Ngay khi con sóng ập xuống, Bella đã ngay lập tức nhảy vào bám víu chặt Tiểu Phong không buông. Cậu dịch chuyển lên đất liền cách bãi biển không xa và đẩy cô gái “cơ hội” ra khỏi người.
Bella ho lụ khụ ở bên vệ đường, rồi cô nhìn quanh:
– Đây là đâu? Còn chị Sherry nữa? Chị ấy còn dưới biển.
Tiểu Phong liền quay trở lại biển.
– Ủa, anh đã biến đâu mất tiêu rồi anh Tiểu Phong?
…
Sau cơn sóng lớn, Sherry chìm trong dòng nước, cô không đủ sức bơi lên bởi dòng nước cuốn quá mạnh, rồi cô dần dần chìm vào giấc ngủ. Tiểu Phong bơi tới giữ Sherry và cứu cô ra khỏi biển nước.Tiểu Phong hô hấp nhân tạo cho cô. Sherry nôn tháo nước ra, đôi mắt bắt đầu mờ mờ nhìn thấy dáng hình Tiểu Phong. Rồi cô tỉnh hẳn, lo sợ và thảng thốt kêu lên:
– Còn Bella… Bella vẫn ở dưới đó…
– Cô nhỏ đã được cứu.
– Chị Sherry, em ở đây! – Bella chạy lại chỗ Sherry mừng mừng tủi tủi.
Yên tâm phần nào, đã kiệt sức Sherry ngã xuống, rơi vào mê man.
Tiểu Phong bảo Bella đi gọi cứu trợ.
– Còn chị Sherry?
– Cậu ấy cần nghỉ một lát, rồi sẽ tỉnh lại.
Bella chạy đi. Tiểu Phong cúi xuống nói với Sherry:
– Cậu ở tạm đây, tớ đi tìm những người khác.
Rồi cậu định đi thì nhận thấy vạt áo động đậy, cậu quay lại. Sherry thỏ thẻ:
– Tớ đi nữa. Các bạn còn đang ở biển. Tớ phải thấy các cậu ấy!
Tiểu Phong gật đầu rồi đưa Sherry theo cùng.
– Sherry sao rồi?
– Vẫn ổn, bị đuối nước nhưng đã được sơ cứu rồi.
Lucasta hét lớn:
– Số hai và số năm mau tiêu diệt cơn mưa rác! Để số ba và số bốn lại chỗ tớ.
Bánh Bao và Tiểu Phong hiểu ý, liền để Bông Xù và Sherry xuống cát, nhanh chóng khai triển phép thuật.
– Ngọn lửa bùng cháy tấn công!
– Sức mạnh băng vĩnh cửu tấn công!
Những mảnh rác trúng lửa của Bánh Bao cháy bập bùng trên không rồi hóa thành tro rơi xuống. Tiểu Phong tung chưởng thành các cột băng. Những mảnh rác bất động đứng yên trong các cột băng đó.
Lucasta xem xét Bông Xù đang kiệt quệ trên mặt đất, truyền năng lượng giúp cô hồi phục.
– Lucasta?
– Số ba, mau chóng dùng sức mạnh của mình điều khiển đám rác vào một chỗ.
– Đã rõ.
Bông Xù lấy ra quạt thần vung lên các cơn gió xoáy xoay xoay trong không gian đẩy các mảnh rác bay quanh một chỗ. Vài chỗ thông thoáng rác bắt đầu hiện ra. Lucasta kiểm tra Sherry. Cô dịch chuyển năng lượng của mình sang tân binh số bốn giúp Sherry tỉnh lại.
Hai người cùng nhìn rác được thu gọn dần dần. Sherry đã có thể liên kết với cô Anna nhưng liên kết rất chập chờn vì ngoài biển sóng khá yếu.
Nhưng mưa rác từ ngoài khơi tiếp tục bay vào. Cứ như vậy rác sẽ không bao giờ dọn xong được.
– Số ba dùng gió tạo cơn sóng dựng đứng! Phải cao hơn cả đám rác đó, mau!
– Hế? Tại sao? – Nói vậy nhưng Bông Xù liền tập trung gió cuốn dòng nước thành làn sóng dựng đứng lên. – Hiểu rồi, cậu muốn biến nước thành tường thành chặn đám rác này lại.
Thế nhưng rác xuyên qua tường nước bay vào bờ biển.
– Hế? Chúng vẫn xuyên qua được!
– Số hai mau đóng băng dòng nước! – Số một ra lệnh.
Tiểu Phong chạm vào dòng nước dựng đứng. Chỗ nước từ tay cậu đóng băng rồi lan ra toàn cơn sóng thành một bức tường băng. Những mảnh rác gặp tường băng bị chặn đứng lại, rơi xuống. Một số mảnh đang bay xuyên qua nước bị đóng băng bên trong bức tường.
– Tốt rồi! – Bông Xù nhẹ lòng được vài phần mà nói.
– Mọi người nhìn kìa! – Bánh Bao hoảng hốt chỉ về phía đất liền.
Mưa rác không còn, để lộ ra những cái xác người, giờ đây là xác rác thải đang di chuyển vào khu vực dân cư. Tiểu Phong giương súng lên nhắm bắn các xác rác thải. Nhưng nó không hề hấn gì. Tiểu Phong liền phóng phép băng vĩnh cửu, xác rác thải bị đóng băng, dừng di chuyển.
Bánh Bao thử dùng mũi tên lửa phóng vào xác người rác thải. Chỗ mũi tên xuyên qua thành một lỗ đen nhỏ. Chúng vẫn tiếp tục di chuyển.
– Bông Xù, mau hất tớ ra chỗ đám quái vật đó!
Bông Xù liền vung quạt lên đẩy Bánh Bao bay nhào tới trước đám xác người rác thải. Cậu dùng quả cầu lửa tấn công quy mô lớn. Vài cái xác bắt đầu cháy rụi.
Bông Xù cũng di chuyển tới gần đám quái rác đủ tầm, liền vung cây quạt lên, gió lốc thổi ra hất đám xác người rác lên không trung để chúng không thể di chuyển vào khu dân cư, rồi xoay tròn chúng sát lại nhau.
Tuy nhiên Bông Xù không giữ được lâu.
– Số năm mau kết thúc chúng đi! – Bông Xù nói với Bánh Bao.
Bánh Bao gật đầu hiểu ý. Cậu định tung quả cầu lửa thiểu rụi toàn bộ đám rác trên không nhưng cơn gió mà Bông Xù tạo ra lại mạnh hơn, mạnh hơn, cuốn tròn tất cả đám xác vào trung tâm cơn lốc. Tất cả rác ở dưới mặt đất cũng bị thu gom lại tạo hòa làm một với những đống xác phía trên. Một tên khổng lồ bao phủ bởi rác thải, bước ra trong sự kinh ngạc của các tân binh.
– Cậu tạo cái gì đấy số ba? – Số năm kêu lên.
– Tớ không có làm gì hết!
– Thế con quái vật này là cái quái quỷ gì vậy?
– Ha ha ha ha!
Tên khổng lồ đứng lơ lửng trên không trung gầm rú lên đầy oán giận chấn động cả bãi biển mà rằng:
– Ta vốn dĩ đã ngủ yên dưới lòng biển sâu, vậy mà con người các ngươi lại thải đủ thứ bẩn thỉu ra biển khiến ta thức giấc. Tất cả là lỗi của loài người các ngươi. Loài người đã tạo ra rác thì giờ hãy làm thức ăn cho rác đi!
Tên khổng lồ nhảy xuống chỗ Lucasta và Sherry.
– Màn chắn sóng âm!
Sherry nghiến răng nâng khiên chắn lên dưới sức nén của tên khổng lồ.
– Không tốt rồi, sức mạnh của tên khổng lồ này gấp trăm lần mấy tên trước. – Sherry kêu lên với mọi người.
– Hắn hoàn toàn có thể biến chúng ta thành rác, áo giáp bảo vệ cũng không còn tác dụng với tên này. Các tân binh đừng để hắn động vào.
Lucasta dùng cảm quan phân tích tình hình.
Các tân binh xanh mặt.
Tên khổng lồ bắt đầu chiếm ưu thế, đè Sherry và Lucasta xuống. Lucasta tạo đà kéo Sherry ra khỏi tên khổng lồ trong nháy mắt. Rầm! Tên khổng lồ giẫm xuống mặt đất. Hai cô gái thoát chết trong gang tấc.
– Số ba, cậu có thể di chuyển nước biển thành hộp không? – Số hai mở lời.
– Tớ có thể điều khiển gió, không phải nước! Nhưng để tớ thử dùng gió di chuyển xem.
Nói rồi, Bông Xù nhắm mắt lại tập trung hướng của các ngọn gió rồi bắt đầu nâng nước lên.
– Đi!
Nước tràn vào bờ biển, dựng đứng lên thành những bức tường bao vây quanh con quái vật rác hôi thối. Tiểu Phong không chần chừ, chạm tay vào nước biển. Nước đóng băng thành một hình hộp nhốt con quái ở trong. Con quái vật đấm vào tường băng, tường băng vỡ tan.
Các tân binh đều hiện rõ nét bàng hoàng trên khuôn mặt. Bánh Bao bèn chạy quanh cái xác rác thải khổng lồ một vòng, vẽ lên vòng tròn lửa bao vây con quái vật lại. Tên khổng lồ nhún người xuống rồi nhảy bật lên cao lộn qua chiếc vòng tròn lửa.
– Chết tiệt!
Bánh Bao liền tạo những quả cầu lửa ném vào tên khổng lồ. Hắn đều tránh được một cách nhanh nhẹn. Hắn len qua các quả cầu tấn công của Bánh Bao và tiến sát vào cậu, vung tay ra hòng trưởng cậu một phát.
– Bánh Bao!
Nhưng tên khổng lồ chỉ chạm vào chiếc khiên băng chắn ngay trước mặt Bánh Bao. Tiểu Phong giơ tay ra tạo nên màn chắn băng giá, rồi hai người chạy ra khỏi vùng nguy hiểm.
– Hắn quá mạnh!
– Nhưng hắn phải có điểm yếu nào đó! – Tiểu Phong nhận xét.
– Phải rồi, là quả tim trung tâm. – Bông Xù nhớ lại cảm nhận của mình khi tên khổng lồ được tạo thành trên ngọn gió của cô – Nó không rõ có thể gọi là quả tim không nữa, nhưng tớ nhơ lúc hắn được tạo thành, điểm trung tâm đó đã liên kết tất cả rác lại và điều khiển thành một thể. Nó có lẽ là một bùa phép nào đó.
Bông Xù nhìn qua Lucasta trông ngóng. Lucasta gật đầu: Ừm.
Bông Xù xòe cây quạt của mình ra, cuộn xoáy các cơn gió lại. Dù đã lực kiệt sau cuộc chiến đấu kéo dài, cô cố lực cản trở bước đi của ‘’đống rác thải di động’’ khóa hắn trong vòng tròn lốc xoáy vây bủa. Không chần chừ, Tiểu Phong phát ra chưởng băng đóng băng nước xung quanh chân hắn khiên hắn dính vào mặt đất. Trong lúc tên khổng lồ còn đang nhấc chân hắn lên và băng quanh chân hắn sắp rạn nứt thì Bánh Bao tung ra quả cầu lửa khổng lồ. Cậu chạy lấy đà.
– Ahhhhhhhhhhh!
Bánh Bao hình thành quả cầu lửa dưới bàn tay phải, rồi nhấc tay phải lên ném vào tên quái vật như ném bowling nhưng quả cầu chạy ở trên không. Rác trên người hắn cháy xém nhưng có vẻ không hề hấn gì với hắn. Tên quái vật cử động như không, một chân hắn nhấc lên khỏi mặt đất, băng ở dưới đứt vỡ. Rác cháy rơi xuống tạo ra một lỗ hổng lớn trên ngực tên khổng lồ. Lỗ hổng để lộ quả tim bên trong.
– Số một! – Bánh Bao gọi lớn.
Lucasta không để phí giây nào, biến lightstick thành một thanh kiếm nắm chắc trong tay lao thẳng về hướng tên khổng lồ.
Ngay lập tức, Sherry hát lên tạo ra các bậc sóng âm cao dần theo cao độ. Lucasta nhảy lên từ bậc này lên bậc khác, bật lên cao. Cô vung kiếm đâm thẳng vào trái tim tên khổng lồ. Một luồng sáng tối xen kẽ chiếu rực xung quanh khiến mọi người phải nhắm mắt lại, trừ Lucasta. Cô đâm mạnh hơn nữa, xuyên qua quả tim. Quả tim vỡ vụn. Rác rơi xuống lả tả. Tên khổng lồ không còn nữa.
Các tân binh kiệt sức không còn vui mừng nổi nữa. Lúc này họ chỉ muốn mau chóng có thể về nhà để nghỉ ngơi.
– Mọi người đã vất vả rồi! – Số một nói với các thành viên.
Họ ngỡ đã có thể nghỉ ngơi nhưng họ đã lầm. Bức tường băng biển cả số ba và số hai tạo lúc trước nứt vỡ, sóng dâng lên cuồn cuộn như con cá mập đang vồ mồi. Con sóng vồ xuống bờ cát cuốn phăng tất cả, nhấn chìm các tân binh xuống biển sâu.