Lúc nghe được tin tức này, Phượng Tuyên đang ăn cơm.
Lục hoàng tử ngồi ở bên trái y, tuy rằng đã là hình người, nhưng vẫn giữ lại thói quen làm chó, ăn thức ăn thừa Phượng Tuyên không thích ăn.
“Thái tử bị bệnh? Thân thể hắn lúc nào cũng tốt, cường tráng như trâu, sao nói bệnh là bệnh thế nhỉ?”
Người khởi xướng đang uống canh, giả vờ không biết gì: “Có thể là lớn tuổi, lực bất tòng tâm.”
Dù sao thái tử năm nay cũng đã ngoài sáu mươi rồi.
Lục hoàng tử suy nghĩ một hồi cảm thấy cũng đúng: “Có lẽ là do thái tử tự tìm, đã 62 tuổi rồi, già mà không nên nết, số vợ hắn cười còn nhiều hơn số tuổi của hắn. Hừ, lão bất tử thối tha, đàn ông không có người nào tốt.”
Phượng Tuyên có chút nghẹn họng, Có khả năng nào thật ra ngươi cũng là đàn ông, chứ không phải là chó không.
Lục hoàng tử nói xong, vội vàng nói với Phượng Tuyên: “Ngươi không giống, tẩu tử, đường ca cũng không giống vậy. Đường ca của chúng ta thương người biết bao nhiêu, suốt ngày nhìn ngọc bội mà tựa như có ngươi bên cạnh, treo trên thắt lưng quần luôn mang ra ngoài. Ngươi xem ngươi muốn ăn uống gì mà hắn không đoạt cho ngươi.”
Phượng Tuyên:? Cảm ơn đã nói, nghe xong mà y có hơi cảm động đây này.
Kết quả ngay sau khi Lục hoàng tử nói xong Thích Trác Ngọc rất thương người, bản thân Thích Trác Ngọc liền hoàn toàn biến mất ba ngày ba đêm.
Không biết hắn lại đi ra ngoài làm chuyện gì, ngay cả ban đêm cũng không đột nhiên xuất hiện lay y tỉnh. Làm cho Phượng Tuyên cũng có chút không quen.
Cái gì gọi là nhìn y giống như ngọc bội, thiếu chút nữa giắt y ở thắt lưng quần.
Hắn đối với thắt lưng quần mình như vậy sao, biến mất bao nhiêu ngày không mặc quần, chạy ra đường chơi trò lưu manh đấy phỏng? Đồ đàn ông thối tha, rác rưởi!
Hơn nữa rõ ràng bình thường Thích Trác Ngọc cứ ba ngày lại biến mất, thậm chí có nửa tháng cũng không thấy được bóng dáng đâu.
Trước kia không cảm thấy gì, chỉ là có nửa đêm nọ tỉnh lại, Lần đầu tiên Phượng Tuyên cảm thấy Trường Nhạc cung dường như rất lớn.
Nhưng chẳng mấy chốc, Phượng Tuyên đã quen với cuộc sống không có Thích Trác Ngọc đến phiền y.
Dù sao tuy rằng người Thích Trác Ngọc không có ở đây, nhưng tiền vẫn còn. Y chỉ có thể mỗi ngày không có việc gì làm, cô đơn một mình tiêu tốn mấy vạn lượng bạc, ôi, cuộc sống như vậy, ngàn vạn lần đừng chấm dứt.jpg
Buổi tối đêm giao thừa, cuộc sống như vậy chấm dứt.
Thích Trâc Ngọc rốt cục xuất hiện ở Trường Nhạc cung.
Bởi vì Phượng Tuyên muốn thử một chút phong tục giao thừa của thế gian, cho nên buổi trưa bắt đầu chợp mắt, buổi chiều vừa hay tỉnh ngủ.
Vừa dậy liền thấy đại ma đầu ngồi bên giường là trải nghiệm gì?
Phượng Tuyên cảm giác mấy ngày không gặp, y bỗng nhiên lại không biết nói chuyện như thế nào.
Có một loại người rõ ràng rất quen thuộc, nhưng sau vài ngày không gặp sẽ có chút cảm giác xấu hổ. Bằng không thì trước kia y cũng hỏi Thích Trác Ngọc tìm y có chuyện gì sau đó nói chuyện một hơi.
Kết quả Thích Trác Ngọc nói, “Qua đêm nay. Ba ngày sau, chúng ta lên đường tới Quy Khư Quốc.”
Đây thật đúng là có một chuyện lớn.
Phượng Tuyên hỏi một câu: “Sư huynh. Vì sao đột nhiên muốn tới Quy Khư quốc? “
Thích Cân Ngọc chỉ đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói gì.
Được rồi.
Tật xấu người thích đánh đố của đại ma đầu này lại tái phát.
Phượng Tuyên đã quen với tật xấu của hắn khi nói chuyện một nửa lưu lại một nửa.
Hơn nữa y biết, nếu Thích Trác Ngọc không muốn nói, mình hỏi thế nào cũng không có khả năng đạt được đáp án.
Tuy rằng không rõ ràng tại sao bỗng nhiên hắn thay đổi chủ ý muốn tới Quy Khư quốc, mà điều này có quan hệ gì với một con heo lười như y đây? Y chỉ là vật giắt ở thắt lưng của Thích Trác Ngọc thôi.jpg
Nhưng Phượng Tuyên còn có một chút tò mò: “Sư huynh, tại sao không bắt đầu ngay ngày mai?”
Lực chấp hành của đại ma đầu cao đáng sợ, nói canh ba đi giết người, tuyệt đối sẽ không lưu người đến canh ba lẻ một giây, còn đúng giờ hơn cả Diêm Vương. Tại sao lần này đã đưa ra quyết định lại kéo dài tận vài ngày? Cũng không thể là vì muốn ăn tết cùng y chứ?
“Chẳng phải ngươi rất muốn trải qua đêm giao thừa đó sao.” Thích Trác Ngọc dùng ánh mắt “ngươi đang nói nhảm cái gì vậy?” nhìn y.
Hả?
Muốn ăn tết với y thật à? Không phải chứ, từ khi nào đại ma đầu biết săn sóc người ta như vậy.
Đọc tâm thuật của hắn đã thăng cấp thành chế độ Thiên Lý Nhãn hay sao, mấy ngày nay rõ ràng căn bản là chưa từng gặp mặt.
“Lý Triêu Phong nói với ta, ngươi vì đêm giao thừa mà ngủ từ trưa tới tận bây giờ.” Thích Trác Ngọc nhanh chóng lên tiếng giải thích.
Ồ.
Thì ra là Lục hoàng tử phản bội y.
Chỉ có thể là Lục hoàng tử tên chó mật báo rác rưởi này, rốt cuộc có biết mình là chó của ai hay không?!
Nói tóm lại, chuyện đi Quy Khư quốc cứ thế kéo dài ba ngày.
Đương nhiên, Phượng Tuyên không biết, cả Quy Khư quốc chủ, thị vệ và tất cả mọi người vì ước nguyện đêm giao thừa của y mà bị Thích Trác Ngọc không chút lưu tình cho leo cây tới tận năm sau. Sau đó, quốc chủ biết được chân tướng phấn khởi vẽ vòng tròn nguyền rủa: sắc lệnh trí hôn, sắc làm cho tâm trí mê muội!
Loại tu sĩ não chỉ có yêu đương này thực sự có thể giúp bọn họ bắt yêu sao?
Có một khi nào hắn là một tên cuồng yêu không? Rất hoài nghi thời gian tu luyện của hắn đều lấy ra yêu đương.
Nghe nói Thích Trác Ngọc còn là thiên tài tu chân giới ngàn năm khó gặp một lần, biểu cảm của quốc chủ càng trở nên tồi tệ.
Dáng vẻ “Tu Chân giới các ngươi sắp xong đời rồi”.
Đêm giao thừa, Phượng Tuyên hiếm khi buộc tóc đuôi ngựa,tết thêm những chiếc tua rua đỏ. Tua rua dư thừa tự nhiên rũ xuống từ mái tóc đuôi ngựa, nạm hai hạt san hô ở cuối. Lại thay đổi một chiếc áo choàng cổ tròn màu đỏ thẫm, dải lụa dài điểm xuyết trân châu, dưới thân là cung trang lụa tơ tằm, giày làm bằng da dê, treo chuỗi dây chuông, đi tới đi lui kêu leng keng rất vui tươi. Làn da của y vốn đã trắng, mặc gấm dệt màu ửng đỏ trông y có vẻ càng trắng hơn, như át cả tuyết mùa đông rơi xuống đêm qua.
Ăn mặc vừa vui vẻ vừa không tục tĩu, toát lên vẻ hoạt bát phù hợp với lứa tuổi của y.
Ngọc bội bên hông, túi thơm, cấm bộ y chọn mà hoa cả mắt.
Cuối cùng lấy một miếng ngọc phù dung trong túi nhỏ, làm một đôi với ngọc bội của đại ma đầu. Do dự một chút, vẫn là treo ở bên hông.
Y chỉ đơn thuần cảm thấy miếng ngọc bội này hôm nay vô cùng thích hợp với bộ y phục này mà thôi.
Phải, cứ như vậy, hoàn toàn không sai. Sau khi tẩy não cho mình ba lần, Phượng Tuyên mới đi ra Khỏi Trường Nhạc cung.
Thích Trác Ngọc chờ y ước chừng đã được một canh giờ.
Tiểu tổ tông này ra cửa, không tốn thời gian cho tạo hình thì không chịu ra ngoài.
Lần đầu tiên thấy Phượng Tuyên, ánh mắt của hắn hơi khựng lại.
Không thể không nói, màu đỏ thực sự phù hợp với y.
Phượng Tuyên ngồi vào trong xe ngựa, đợi nửa ngày cũng không đợi được Thích Trác Ngọc khen y.
Được thôi. Lấy thẩm mỹ thẳng nam của đại ma đầu, nếu hắn thật sự khen mình, vậy bộ đồ của mình hôm nay coi như xong.
Xe nhanh chóng chạy dọc theo con phố đến trung tâm kinh thành.
Trung tâm thành Trường An có một con sông nội địa chạy qua bốn phương tám hướng, tên là sông Thải Nguyệt. Bất cứ khi nào mặt trăng mọc cũng sẽ phản chiếu hình ảnh của nó vào giữa dòng sông, vì vậy mà có tên như thế.
Hai bên sông sông Thái Nguyệt đã giăng đèn kết hoa, khắp nơi đều là đèn lồng, giấy vẽ, giấy cắt và múa rồng. Xe hoa diễu hành đã trôi qua hai vòng, rượu ngon bồ đào, hồ cơ nhảy múa, thuyền hoa mặt trăng. Bên tai đầy tiếng nhạc, lầu cao đầy châu ngọc cực lạc thịnh yến cũng chẳng bằng.
Đêm giao thừa hôm nay, trên đường cấm xe đuổi kiệu, khắp nơi đều là đám đông vai kề vai. Phượng Tuyên và Thích Trác Ngọc cũng đành phải xuống theo dòng người chảy nườm nượp, y nhìn khắp nơi, đôi mắt tròn như quả mơ sáng lấp lánh. Nhìn thấy cái gì cũng tò mò, không ngờ đêm giao thừa nhân gian lại náo nhiệt như vậy.
Thích Trác Ngọc khoanh hai tay, Phượng Tuyên liền túm lấy ống tay áo hắn, kéo theo hắn chen chúc tới thượng nguồn sông Thải Nguyệt.
Trên bãi đất trống ở thượng nguồn có không ít thanh niên ngồi xổm bên bờ sông thả hoa đăng, còn có người nằm sấp trên bàn dường như đang viết cái gì đó.
Một vị hoà thượng đi tới hỏi, “Hai thí chủ đến thả hoa đăng sao?”
Phượng Tuyên tò mò: “Hoa đăng là gì?”
Hoà thượng: “Hai vị chắc là từ nơi khác tới. Thả hoa đăng trên sông Thải Nguyệt vào đêm giao thừa là phong tục truyền thống của kinh thành Trường An. Chỉ cần người có tâm thành ý viết ước nguyện lên giấy bỏ vào hoa đăng trôi xuống hạ lưu, Bồ Tát nghe được, có thể phù hộ nguyện vọng của thế nhân trở thành sự thật.*
Phượng Tuyên: Ồ! Đây chẳng phải các ngươi đang gạt người sao? Ngay cả nhà sư trông cũng giả lắm.
Lúc Phượng Tuyên còn ở Cửu Trọng Thiên cũng từng đi theo Kinh Ngọc sư huynh đến chùa Tây Thiên Đại Lôi m nghe giảng kinh trước mặt Phật Tổ.
Sao y chưa từng nghe nói vị Bồ Tát nào nhận được loại hoa đăng này.
Mặc dù là lừa gạt, nhưng cũng là một dấu hiệu tốt.
Thế gian có một câu tục ngữ đến cũng đến rồi, Phượng tuyên nhập gia tùy tục, dưới sự giới thiệu nhiệt tình của tăng nhân quyên góp tiền hương khói, nhận hai tờ giấy và hai ngọn đèn hoa đăng trở về.
Có thể là do quyên góp tiền hương hoả tương đối nhiều, tăng nhân rõ ràng nhiệt tình với bọn họ hơn hẳn.
Khi viết ước nguyện, hoà thượng nói: “Tiểu thí chủ đừng quên viết tên đầy đủ ở phía sau nguyện vọng. “
Tên đầy đủ?
Phượng Tuyên sửng sốt một hồi.
Thích Trác Ngọc: ” Sao thế? “
Hắn vừa hỏi xong, bỗng nhiên nhớ tới hình như Phượng Tuyên không có tên đứng đắn.
Phàm nhân Tiểu Thất ngay từ đầu đã là một cô nhi không rõ cha mẹ, chỉ vì sư tôn nhặt được y dưới tàng cây thứ bảy của sơn môn nên lấy cái tên “Tiểu Thất”.
Vốn là nói là đợi đến khi y cập quan mới lấy một cái tên chính thức, nhưng còn hơn hai năm nữa y mới tới cập quan.
Thấy Phượng Tuyên bỗng nhiên im lặng, Thích Trác Ngọc nói: “Không phải chỉ là một cái tên thôi sao. Bây giờ lấy cũng không muộn.”
Làm đạo lữ của Phượng Tuyên, Thích Trác Ngọc đúng là có tư cách đề tên cho y.
Nhưng không biết tại sao Phượng Tuyên đột nhiên có một loại dự cảm không tốt? Đặc biệt là rất bất hạnh nhớ tới thẩm mỹ hương vị thẳng nam quỷ dị của đại ma đầu.
Quả nhiên, một giây sau, Thích Trác Ngọc mở miệng: “Phương Phương thế nào? “
……
……
Phượng Tuyên mặt vô cảm: “Không được.”
Gọi y là “Phương Phương”, chi bằng bảo giờ y đi nhảy sông cho rồi.
“Thúy Thúy? Tiên Tiên? Oanh Oanh? Tiểu Hồng? “Thích Trác Ngọc thử từng cái một, biểu tình của hắn thoạt nhìn rất hài lòng với mấy cái tên này.
Phượng Tuyên chặn miệng hắn lại: “Sư huynh, thật ra ta cảm thấy gọi Tiểu Thất cũng được rồi.”
Cho tới bây giờ chưa từng cảm tạ sư tôn năm đó đặt tên cho y.
Cảm ơn sư tôn, người tốt cả đời bình an.
Sau khi từ chối những cái tên của Thích Trác Ngọc, Phượng Tuyên cầm tờ giấy ngẩn người.
Thành thật mà nói, y dường như không có ước nguyện nào muốn thực hiện
Vụng trộm liếc mắt nhìn Thích Trác Ngọc một cái, cảm giác nếu là hắn, hẳn là sẽ ước cái gì mà “một giây sau liền hủy diệt thế gian” hoặc là “Sáng sớm ngày mai sẽ phi thăng thành thần” linh tinh. Dù sao đại ma đầu là một tên cuồng sự nghiệp muốn làm nên nghiệp lớn mà.
Nếu như là mình, vậy chắc chắn là mong lịch kiếp chấm dứt nhanh chút, trở lại Cửu Trọng Thiên đánh một giấc ngủ ngon lành!
Rối rắm trong chốc lát, Phượng Tuyên chấm cho bút lông sói đậm mực.
Sau đó, từ từ viết một câu trên tờ giấy.
Cũng không phải hy vọng lịch kiếp chấm dứt.
Cũng không phải hy vọng mình trở về Cửu Trọng Thiên ngủ ngon.
Giấy trắng mực đen chỉ có ba dòng:
“Đại ma đầu, tuy rằng ngươi thật sự rất xấu. Nhưng ta vẫn hy vọng ngươi có thể ít làm chuyện xấu đi, ít bị thương, ít đánh nhau.”
“Hy vọng ngươi có người yêu, có người bầu bạn, vui vẻ sống trọn đời.”
“Người cầu nguyện: Phượng Tuyên.”