“Dạ.” Hạ Tiều gật đầu một cái.
“Nhìn anh như hột gạo mà lá gan lớn thế, còn dám lục đồ trong phòng nữa hả?” Chu Húc bày ra vẻ mặt khó thể tin nổi.
Mặt của Hạ Tiều đỏ lên, xấu hổ nói: “Không phải anh chủ động lục lọi đâu. Lúc ấy, anh núp trên tủ đầu giường và góc tường để bảo đảm sau lưng và hai bên đều có thứ để chống đỡ cho mình. Quyển nhật ký đó rớt sau tủ đầu giường, anh chỉ móc lên nhìn thử thôi.”
Văn Thời: “Trong đó viết gì?”
Hạ Tiều: “Có một tờ ghi là Thẩm Mạn Di thích chơi trò cô dâu thật giả gì đó, thường đòi nằng nặc người khác chơi với mình.”
Nói xong, bản thân cậu cũng rùng mình trước một cái.
Tôn Tư Kỳ cũng run lên theo, giọng nói đã tan vỡ: “Không phải bé Thẩm Mạn Di gì đó mất tích rồi à? Vậy… giờ nó đang tìm tụi mình chơi cùng hả???”
Văn Thời nhíu mày: “Còn nói gì nữa không?”
Giọng của Hạ Tiều ngày càng nhỏ xíu: “Dạ có, nhưng em bị hù chết, không nhớ kỹ gì hết.”
Văn Thời: “Quyển nhật ký đâu?”
Hạ Tiều: “Phía sau tủ đầu giường.”
Văn Thời: “… Cậu để lại chỗ cũ rồi?”
Mặt của Hạ Tiều như đang đưa đám: “Từ nhỏ em đã có một thói quen, đọc sách xong sẽ để nó lại chỗ cũ.”
Văn Thời phục cậu luôn.
Hạ Tiều nhìn khuôn mặt đờ đẫn của anh mình thì nói: “Không, không thôi em đi lấy về lại nhé?”
Văn Thời khoát tay một cái: “Cứ trơ mặt ra ở đây đi, để tôi đi lấy.”
Lá gan của anh thật sự rất lớn, một mình đi thẳng về phía cửa. Nhân tính của Chu Húc hiếm khi quay về, vứt ngọn nến điện trong tay sang và nói: “Thôi anh cứ cầm chiếc đèn này đi đi.”
Văn Thời chụp được.
Lúc bước qua cửa, Tạ Vấn nghiêng người tránh đường. Khoảnh khắc nhìn thoáng nhau, hắn đột ngột hỏi một câu: “Tự cậu đi à?”
Văn Thời khá sửng sốt, anh muốn nói nếu không thì sao nữa?
Nhưng không biết vì sao, lời dâng tới bên mép lại biến thành một chữ đơn điệu mà lại nặng nề: “Ừ.”
Hành lang dài nhưng sâu thẳm, vì quá tối tăm, nhìn không thấy cuối đường.
Văn Thời cầm đèn đi được vài bước, âm thanh sau lưng đã trở nên xa xăm, như cách biệt một thế giới. Đi thêm vài bước nữa, âm thanh cũng biến mất, chỉ còn lại tiếng bước chân của anh vang dội trong hành lang.
Cảnh tượng này sẽ mang đến một ảo giác cho người ta, như là dù anh gặp phải bất trắc gì ở đây, những người khác cũng không nghe và nhìn thấy được.
Nếu đổi người khác đi, có lẽ sẽ có cảm giác sợ hãi, thậm chí là cô độc. Nhưng Văn Thời thì đã quen.
Mỗi lần tỉnh lại và bước ra khỏi cánh cửa vô tướng, đi vào một trần gian hoàn toàn xa lạ, anh cũng sẽ có cảm giác này —— sau lưng mãi là biển tối sâu thẳm và vô tận, không có đường đi mà cũng chẳng có lối về.
Anh đã đi như thế nhiều năm lắm rồi.
Chỉ vào những lúc cực kỳ ngẫu nhiên, một suy nghĩ không hề có lý do mới trỗi dậy trong đầu anh: cảm thấy có lẽ quãng đường dài sau lưng phải từng có một người luôn nhìn theo và tiễn mình đi.
Anh thường bất thình lình ngoảnh đầu lại trong khoảnh khắc ấy, nhưng mắt lại luôn nhìn thấy một khoảng không trống vắng.
Phòng Hạ Tiều bị nhốt chỉ cách đó vài bước, cửa phòng bị mở vẫn còn ngã, chêm sắt và trục cửa bằng kim loại rơi đầy dưới đất.
Suy nghĩ đó lại nổi lên một lần nữa khi Văn Thời đang vòng qua một đống đồ linh tinh.
Ngón tay của anh bóp nhẹ chiếc đèn, ngước mắt thoáng liếc nơi mình vừa tới trước khi bước vào.
Cứ tưởng mình sẽ lại nhìn thấy một khoảng không, ai ngờ lại thấy một bóng người cao ráo dựa lên cạnh cửa, đưa lưng về phía một loạt ánh lửa đèn chong cóc mơ hồ, cách nguyên hành lang dài u ám và chật hẹp nhìn từ xa tới đây.
Văn Thời ngừng bước.
Trong giây lát ấy, trái tim của anh bỗng nhảy lên một cái.
Anh nheo mắt giữa bóng tối, muốn đi tiếp về phía trước, nhưng chân lại không chịu nhúc nhích, như là đang chờ ai đó, nhưng dường như cũng không phải thế.
Ít lâu sau, tiếng bước chân từ xa tới gần vang lên trong hành lang.
Là Tạ Vấn.
Hắn đi thẳng tới đây mà chẳng phát ra tiếng động gì, lúc vòng tránh ván cửa và chêm sắt trên mặt đất cũng không hề mở miệng. Bầu không khí yên tĩnh và trầm mặc này mang đến một sự mập mờ phảng phất, nhưng chỉ kéo dài suốt vài giây ngắn ngủi thôi.
“Sao lại không đi vô?” Cuối cùng, Tạ Vấn vẫn lên tiếng trước. Hắn nhìn vào trong phòng một cái.
Văn Thời không trả lời, chỉ nắm chặt đèn rồi nhấc chân bước vô.
Anh thử nhấn lên công tắc hai lần, quả nhiên là đèn trong phòng hề phản ứng, chỉ có thể mượn chút tia sáng lờ mờ của chiếc đèn để nhìn mọi thứ.
Tạ Vấn bước vào theo ở phía sau, cũng nhìn khắp nơi một vòng.
Văn Thời mở đường trước cho hắn, hỏi đột ngột: “Sao anh lại ở đây?”
Tạ Vấn hơi dừng động tác lại. Hắn đi tới bên mép giường và đẩy mùng ra, song lại kéo tủ đầu giường ra ngoài một chút, khom lưng nhặt quyển nhật ký Hạ Tiều từng nói lên, lúc này mới bảo: “Không yên tâm, đến xem một chút.”
Hắn lật đại vài tờ, vỗ đi lớp bụi, rồi đưa quyển nhật ký sang cho anh.
“Không yên tâm?” Văn Thời liếc đối phương một cái, nhận lấy quyển vở, “Không yên tâm cái gì?”
Anh ráng vén trang bìa bằng mấy ngón bên tay không cầm gì, vừa vén được hai cái, chiếc đèn đã bị một bàn tay khác cầm đi.
Tạ Vấn cầm đèn đứng yên bên cạnh Văn Thời, vừa chiếu sáng cho anh vừa cúi đầu nhìn chữ trên vở: “Tôi không yên tâm về nhiều thứ lắm. Tỷ như…”
Hắn cũng không ngước lên, cười một chút: “Lá gan của em trai cậu nhỏ như vậy, ai biết được dáng vẻ điềm định của cậu chỉ là giả bộ, chứ thực ra bị hù một cái thì sẽ rơi nước mắt trong lặng thầm thì sao?”
Văn Thời: “…”
Anh đang lật trang giấy, tìm kiếm những nội dung có liên quan tới ‘Thẩm Mạn Di’. Nghe thế, ngón tay kéo một cái, suýt nữa xé luôn nửa tờ giấy. Anh lặng lẽ ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Tạ Vấn bằng ánh mắt nửa lơ nửa lạnh: “Anh đang nói mớ gì thế?”
Khoảng cách này thật sự gần lắm, Tạ Vấn buông mắt nhìn lướt khuôn mặt anh, xong lại nhìn xuống trang giấy. Dù không nhìn thêm, nhưng khóe miệng vẫn mang ý cười: “Ừ, nói mớ thôi. Cậu cố giữ bình tĩnh chút đi, đừng có mà xé vở, đây chính là đầu mối quan trọng, hỏng rồi là đi tông luôn, cậu đền được chắc?”
Văn Thời đưa mắt về với vẻ mặt vô cảm, ngón tay lại lật vài cái, cuối cùng cũng tìm được đoạn Hạ Tiều mới nói khi nãy.
Ngày 19 tháng 5 năm 1913, trời mưa.
Thẩm Mạn Di đúng là một người chị phiền chết được. Chưa thấy chị ta đọc sách Lý tiên sinh day lần nào, cũng chẳng thấy chị ta học nữ công mà má Thái chỉ cho bao giờ. Chỉ biết cười thôi.
Suốt ngày chỉ nghe chị ta cười, chỗ nào cũng có tiếng của chị ta. Mà nghe cũng không bùi tai chút nào, vô cùng ồn ào. Chị ta luôn si mê ảo tưởng vài chuyện không thú vị, chơi mãi mấy trò nhạt nhẽo.
Ví dụ, hai năm gần đây, chị ta rất ham chơi trò cô dâu thật giả. Chị ta trùm khăn trải giường đỏ chói, ép người khác phối hợp với mình, ngồi xếp bằng trong mùng, sau đó lại kêu mấy người còn lại ai thiệt ai giả, xốc khăn voan công chúa lên và gọi tên chị ta.
Đoán đúng thì chị ta sẽ cười, đoán sai thì chị ta sẽ tức giận lung tung, chả nói lý gì cả.
Chị ta lôi con gái tới giả trang thì thôi đi, còn thường kéo cả anh Tuấn vào nữa. Anh Tuấn thì tốt tính, không nổi giận, nhưng thực ra là anh ấy đang chịu đựng thôi, bởi rằng điều này mất mặt lắm.
Thực sự là tôi hết chịu nổi chị ta rồi, ngày nào cũng không nhịn được, muốn làm cho chị ta câm mồm một lát, đừng cười mà cũng đừng quậy phá, để tôi cảm nhận được sự yên tịnh.
Hai trang tiếp theo trống rỗng, không hề viết gì nữa, có lẽ Hạ Tiều đọc xong chỗ này thì không xem tiếp nữa.
Văn Thời lại lật thêm một tờ nữa, nhìn thấy một hàng chữ bên mặt sau ——
Rõ ràng là tôi giấu đi chị ta rồi mà, sao trong nhà đâu đâu cũng còn tiếng cười của chị ta thế? Ồn chết đi được.
HẾT CHƯƠNG 33 („• ֊ •„)