Ta gật đầu, rút mảnh giấy Thư Quý tần trao cho ta từ trong tay áo, đưa cho hắn. “Bản cung biết ngươi không tin. Đây là thứ tỷ tỷ đã trao cho bảncung, bây giờ bản cung đưa nó cho ngươi.”
Hắn sững sờ, cuối cùng cũng đưa tay ra nhận. Đột nhiên mặt hắn biến sắc, lẩm bẩm: “Là… là nét chữ của Tình Nhi…”
Ta xoay người nhìn ra xa, chỉ nói: “Thư đại nhân, tin rằng người hiểu rõhơn bản cung, ngày mùng Chín tháng Ba, nếu ngươi ra tay hành thích DiêuPhó tướng thì sẽ nguy hiểm nhường nào. Bản cung cũng biết Thư gia cácngươi và Diêu gia có mối thù không đội trời chung, nhưng bản cung hyvọng ngươi nghe bản cung nói một câu: Giữ được núi xanh, lo gì không cócủi đốt!”
“Nhưng nương nương…” Hắn giận dữ cất lời. “Nếu bỏ qua cơ hội này, e rằng mai sau không còn cơ hội nào tốt như vậy nữa!”
Khóe miệng ta khẽ cong lên, quả nhiên hắn đã có ý định hành thích.
Ta cười, nói: “Nếu Thư đại nhân định một mạng đổi lấy một mạng, vậy thìthật sự đã uổng phí tâm sức của bản cung khi đồng ý với tỷ tỷ đưa ngươimảnh giấy này rồi!” Quay người nhìn hắn lần nữa, ta nói: “Thục phi nương nương bây giờ đang hô mưa gọi gió chốn hậu cung, bởi vì sao?”
Thư Cảnh Trình kinh ngạc nhìn ta. Ta nói tiếp: “Đương nhiên là vì phía saunàng ta có thế lực của Diêu gia hậu thuẫn, thực ra bản cung cũng khôngthích nàng ta. Bản cung đồng ý giúp Thư đại nhân làm việc này, nhưng cần một thứ bên người của Thư đại nhân.”
Ta nói rất rõ ràng, việc ám sát Diêu Chấn Nguyên sẽ do ta làm, nhưng hắn phải gánh tiếng oan này.Điểm tốt duy nhất của chuyện này là sau khi giúp Thư gia báo thù, ta còn có thể bảo toàn tính mạng cho hắn.
Hắn chần chừ, ta lại nói:“Như vậy cũng không trái với việc tỷ tỷ thỉnh cầu bản cung.” Thấy sắcmặt hắn có chút thay đổi, ta lại bổ sung thêm một câu: “Tỷ tỷ nói, tỷ có thể chết nhưng Thư gia không thể tuyệt tự.”
Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại[1].
[1] Bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại: tội bất hiếu có ba điều thì tội không có con trai là nặng nhất. (Mạnh Tử)Ta đã nói đến vậy rồi, nếu Thư Cảnh Trình còn cố chấp không tỉnh ngộ, vậy cũng không đáng để ta bảo vệ tính mạng cho hắn.
Hắn cúi đầu suy nghĩ hồi lâu, đột nhiên quỳ xuống, nói: “Thần thay Thư giatạ ơn nương nương!” Nói xong hắn liền dập đầu với ta, tháo miếng ngọcbội bên mình cho ta. “Đây là ngọc bội gia truyền của Thư gia chúng thần, bây giờ thần trao cho nương nương.”
Nhận lấy ngọc bội, nắm trong lòng bàn tay, ta nói với hắn: “Thư đại nhân đứng lên đi! Việc hôm naykhông thể để lộ với bất kỳ ai.”
Hắn gật đầu. “Thần hiểu. Nương nương còn muốn thần làm gì không ạ?”
Ta nhìn hắn, nói: “Hôm diễn ra hội săn bắn, vì là thi đấu nên mũi tên củamỗi người đều có ký hiệu, nhưng mũi tên của vũ lâm quân là mũi tênthường, đến lúc ấy, ngươi lấy trộm cho bản cung một mũi tên thường. Sauđó, ngươi hãy rời hoàng đô ngay trong ngày, trốn càng xa càng tốt.Chuyện còn lại, bản cung sẽ xử lý.”
Dường như hắn còn muốn nói gì đó nhưng sau khi ngập ngừng giây lát, hắn vẫn không nói ra, chỉ gậtđầu. “Vâng, thần xin nghe theo nương nương!”
“Được, ngươi trở về đi, bản cung và ngươi ở cạnh nhau lâu, sợ sẽ khiến người khác nghi ngờ.”
“Vậy thần xin cáo lui!” Hắn hành lễ với ta rồi xoay người, vội vã rời đi.
Ta hít sâu một hơi, trong chuyện này, tuy ta cũng có toan tính khác nhưng vẫn muốn cứu hắn một mạng.
Vãn Lương và Triêu Thần bước lên, Triêu Thần nhíu mày, nói: “Nương nương,người muốn tự tay động thủ ư?” Nàng ta biết Hạ Hầu Tử Khâm từng dạy tabắn tên, nàng ta cũng biết ta mới học có một buổi sáng, thế nên lo lắngcho ta cũng là chuyện bình thường.
Cúi đầu nhìn miếng ngọc bộitrong tay, ta lạnh lùng cười một tiếng. “Nếu để Hoàng thượng biết chuyện này, người nhất định sẽ không bỏ qua cho Thư Cảnh Trình, để Thái hậubiết cũng vậy. Nhưng bản cung đã nhận lời Thư Quý tần, bảo vệ tính mạnganh trai nàng ta, vì không muốn nuốt lời nên bản cung không thể cầu xinHoàng thượng và Thái hậu giúp đỡ.”
“Nhưng nương nương…”
Ta biết Triêu Thần lo lắng, thực ra trong lòng ta cũng đang tính toán nênlàm thế nào thì mọi chuyện mới có thể suôn sẻ tuyệt đối. Suy cho cùng,kỹ thuật bắn tên của ta quả thật rất kém cỏi. Đứng một lát, ngoảnh đầunhìn hai người bọn họ, ta hỏi nhỏ: “Các ngươi biết Diêu Chấn Nguyênthích gì nhất không?”
Triêu Thần ngẩn người, nhưng ánh mắt VãnLương chợt sáng bừng, nàng ta lên tiếng: “Nương nương, hồi nô tỳ theoThiển Nhi tới dịch quán, từng nghe Hiển Vương nhắc tới Diêu Phó tướng,nói thê thiếp trong phủ ông ta nhiều vô số, ai nấy đều có sắc đẹp hoanhường nguyệt thẹn, còn nói Diêu Phó tướng chỉ cần nhìn thấy mỹ nhân thì không bắt cóc được về phủ sẽ không buông tha.”
“Mỹ nhân…” Ta khẽ lẩm bẩm.
Triêu Thần vội nói: “Nương nương, chi bằng chúng ta tìm một người quyến rũ ông ta…”
“Không cần!” Ta ngắt lời Triêu Thần. Tìm người khác, ta không tin tưởng.
Nếu Diêu Chấn Nguyên đã thích mỹ nhân… Ha, ta có một cách.
Hả lòng hả dạ xoay người, ta nói: “Chúng ta trở về thôi!”
“Vâng!” Hai cung tỳ không nói gì nữa, chỉ cất bước đi theo.
Đi được một đoạn, ta nghe thấy tiếng động trong khu rừng phía trước, liềnnhìn theo, thấy bóng dáng của hai người. Một người đang hất tay ngườikia, vội vàng chạy đi. Nữ tử kia ăn mặc lộng lẫy, xem ra không phảingười bình thường. Còn người kia lúc này bỗng ngoái đầu, ánh mắt dừnglại chỗ ta.
Ta giật mình kinh ngạc, thấy nam tử đang nhìn ta chằm chằm. Thật điềm tĩnh, đôi mắt đó không để lộ chút lúng túng, trên người y là y phục bằng gấm lụa sang trọng, cổ áo và vạt áo còn có viền màuvàng.
Ta thảng thốt nhìn y. Lần này là sinh nhật Hạ Hầu Tử Khâm,bởi vậy quốc chủ các nước khác đến thiên triều, theo lễ nghi, đều khôngđược mặc long bào, song có thể dùng màu vàng, chắc chắn đây là đế vươngnước khác.
Ta biết quốc chủ Nam Chiếu tuổi đã gần tứ tuần, vậythì người trước mặt là Hoàng đế Khánh Khang của nước Đại Tuyên – QuânNgạn. Trong lòng sửng sốt, ta nhìn về hướng nữ tử trốn chạy. Theo như ta biết, Quân Ngạn còn chưa tấn phong hoàng hậu, vì thế lần này chắc chắn y đi một mình. Nữ tử vừa nãy, nhìn qua có thể biết là người đặc biệt, nữtử ăn mặc như vậy ở Thượng Lâm uyển lúc này chỉ có hai người.
Một là Hoàng hậu Nam Chiếu, cũng chính là Công chúa Chiêu Dương, còn ngườikia là quận chúa Bắc Tề. Nhưng bất luận là ai cũng khiến ta kinh ngạc,vì cho dù thế nào, y thân là hoàng đế của Đại Tuyên lại có quan hệ vớibọn họ, đó là điều không bình thường. Công chúa Chiêu Dương đã có phuquân, còn quận chúa Bắc Tề tới thiên triều để hòa thân, thế thì y…
Ta nắm chặt chiếc khăn, khi trấn tĩnh lại thì đã thấy người đằng trướcđang sải bước về phía mình. Lúc này ta mới phát hiện có một thị vệ đitheo y, thị vệ đó thiếu một cánh tay bên trái khiến ta không khỏi giậtmình kinh hãi.
Hai cung tỳ bên cạnh y cũng hành lễ với ta, đôimắt y không có chút ngạc nhiên nào. Khóe miệng mỉm cười, y lên tiếng:“Trẫm còn tưởng là ai, hóa ra là Đàn Phi nương nương!”
Nói takhông kinh ngạc là nói dối, y thật lợi hại, vừa liếc mắt đã nhận ra thân phận của ta. Có lẽ nên nói là y biết rõ Hạ Hầu Tử Khâm sẽ đưa ai tớiThượng Lâm uyển.
Siết chặt chiếc khăn trong tay, ta khẽ nói: “Bản cung chỉ ra ngoài cho khuây khỏa, không nghĩ lại có vinh hạnh được gặpTuyên Hoàng bệ hạ!”
Y điềm tĩnh cười, nói: “Nương nương thật sự vô tình xuất hiện ở nơi này ư?”
Lời của y khiến ta ngẩn người, thấy ánh mắt y nhìn về hướng Thư Cảnh Trìnhvừa rời đi. Ta không khỏi nghiến răng, quả nhiên tên Quân Ngạn lợi hại,việc ta gặp Thư Cảnh Trình ở đây, y đã nhìn thấy từ lâu. Y không nóitoạc ra nhưng ta không phải không biết y cũng đang cảnh cáo ta, ý rằnghôm nay ta chưa từng nhìn thấy sự việc giữa y và nữ tử đó. Vì sao ygiống như đang cố gắng che giấu quan hệ giữa y và nữ tử đó? Lẽ nào thựcsự có tư tình?
Nghĩ tới đây, ta bỗng giật mình.
Ta đành đáp: “Bản cung đương nhiên vô tình đi dạo qua đây, cũng gặp bệ hạ đang đi dạo.”
Nghe thấy vậy, vẻ phòng bị trong ánh mắt y cũng từ từ biến mất, y cười, nói: “Trẫm còn muốn qua bên kia ngắm cảnh, xin nương nương cứ tự nhiên!” Nói xong, y lại cười, đi qua ta. Thị vệ phía sau y sải bước theo.
Ta ngoái đầu nhìn bóng lưng y, thầm nghiến răng. Ta rất muốn biết nữ tử vừa nãy dây dưa với y rốt cuộc là ai?
“Nương nương!” Triêu Thần nhỏ giọng gọi ta.
Ta lắc đầu, quay người đi về Ngự Túc uyển.
Trở lại Ngự Túc uyển, thấy Hạ Hầu Tử Khâm đang nghỉ ngơi trong phòng. Nghethấy tiếng ta bước vào, hắn mở mắt, khẽ hỏi: “Đi đâu vậy? Trẫm đợi nàngmột lúc lâu rồi!”
Ta bước lên, nói: “Thần thiếp chỉ đi dạo một lát, không ngờ lại vô tình gặp Tuyên Hoàng.”
Hắn nhìn ta nhưng cũng không hỏi, vẫy tay ra hiệu cho ta lại gần. Ta bướctới trước mặt hắn, hắn kéo ta lại, ôm chặt trong lòng, khẽ sa sầm sắcmặt, nói: “Nàng dám lừa trẫm?”
Ta giật mình sửng sốt, chuyện vô tình gặp Quân Ngạn không được coi là lừa hắn, vậy thì… là chuyện của Thư Cảnh Trình ư?
Trong lòng ta thấp thỏm, nhưng hắn lại khẽ bật cười, nói: “Lần trước trẫmnói, trẫm cảm thấy tiếc vì chưa được ăn điểm tâm do nàng làm đã phải đi, kết quả nàng lại nói chưa làm. Nhưng vừa nãy Tình Hòa nói, nàng đã làmrất lâu trong bếp.”
Ta ngạc nhiên nhìn hắn, hóa ra hắn nói đến chuyện này!
Tâm trạng căng thẳng dần được thả lỏng, ta cười, nói: “Khi đó Hoàng thượngvội đi, thần thiếp nghĩ dù sao cũng không ăn được, chi bằng nói chưalàm, vậy thì Hoàng thượng cũng không nhớ đến nữa.”
Song hắn nói: “Ai nói trẫm không nhớ đến? Trẫm luôn nhớ đến.”
Nhìn sắc mặt hắn, ta bỗng cảm thấy vui vẻ, khẽ nói: “Hoàng thượng đã nhớ,vậy thần thiếp lại làm cho Hoàng thượng ăn là được. Bây giờ người đóikhông? Nếu đói, thần thiếp sẽ đi làm ngay.”
Hắn cũng cười, đứnglên, nói: “Bây giờ trẫm không đói, nàng nhớ lần sau làm cho trẫm làđược! Giờ còn sớm, trẫm đưa nàng ra ngoài tập bắn tên. Buổi tối còn cómột bữa tiệc nhỏ.”
Lúc này mới nhớ ra chuyện hắn nói muốn bày yến tiệc thết đãi Hàn Vương và quận chúa, ta liền gật đầu.
Hắn gọi Lý công công chuẩn bị ngựa, thay y phục rồi cùng ta đi ra.
Ta và hắn vẫn cưỡi chung một con ngựa, hắn ngồi sau ôm lấy ta, thúc ngựa chạy về phía bãi tập bắn.
Một đội vũ lâm quân đi theo sau, có cả Cố Khanh Hằng.
So với lần trước, ta đã thành thạo hơn rất nhiều. Hạ Hầu Tử Khâm giúp tangồi ngay ngắn, khẽ cười. “Trẫm không ngờ nàng lại nhớ lâu như vậy.”
Ta cười tủm tỉm, sao ta có thể không cố gắng chứ?
Diêu Chấn Nguyên… Ta thầm đọc tên ông ta.
Thời gian trôi đi rất nhanh, chẳng bao lâu sau trời đã tối, giọng nói của Cố Khanh Hằng truyền đến: “Hoàng thượng, không còn sớm nữa, nên về thôi!”
Hạ Hầu Tử Khâm trả lời rồi quay sang nói với ta: “Về thôi!”
Giao cung tên cho thị vệ đứng bên, ta cùng hắn lên ngựa. Yến tiệc buổi tốiđược tổ chức tại Liên Đài các, chúng ta về Ngự Túc uyển thay y phụctrước rồi mới qua đó.
Đến nơi mới thấy kinh ngạc, chỉ nhìn thấybóng dáng của Hàn Vương, không thấy quận chúa kia. Ha, yến tiệc buổitối, nàng ta cũng không đến.
Nhớ tới lời Thái hậu nói, ta nhấtđịnh không được để Hạ Hầu Tử Khâm và quận chúa đó ở riêng bên nhau,nhưng chắc Thái hậu không ngờ được quận chúa Bắc Tề kia lại trốn tránhkhông muốn gặp chúng ta.
Hạ Hầu Tử Khâm bước lên ngồi, cất tiếnghỏi: “Bệnh của quận chúa nghiêm trọng lắm à? Vậy trẫm bảo thái y quaxem.” Dứt lời, hắn liền gọi người.
Hàn Vương lên tiếng: “Đa tạ Hoàng thượng, có lẽ…”
“Hoàng thượng!” Ta ngắt lời Hàn Vương, đứng thẳng người, nói: “Quận chúa từ xa tới, lại mang bệnh, nếu chỉ kêu thái y qua khám e là không hay. Chibằng để thần thiếp tự đi, Hoàng thượng và Hàn Vương ở đây uống vài chénđi!”
Hạ Hầu Tử Khâm cười với ta, gật đầu. “Như vậy cũng tốt!”
“Vậy thần thiếp xin cáo lui trước!” Nói xong, ta quay người đi ra ngoài.
Bên ngoài, Vãn Lương và Triêu Thần thấy ta nhanh chóng đi ra thì giật mình, vội đuổi theo.
“Sao nhanh như vậy mà nương nương đã ra rồi?” Vãn Lương lo lắng nhìn vào bên trong.
Ta cười, nói: “Quận chúa Bắc Tề mắc bệnh, vẫn ở Nghi Tư uyển, không tới, bản cung đích thân đến thăm.”
Triêu Thần “ơ” một tiếng, nhỏ giọng nói: “Quận chúa đó quá kiêu căng, lúc ởcổng hoàng thành thì không xuống kiệu, bây giờ còn không đến dự yếntiệc.”
Ta hơi trầm giọng: “Đúng vậy, quá kiêu căng. Bản cung muốn xem xem, quận chúa Bắc Tề kiêu căng như vậy rốt cuộc là người như thếnào! Vãn Lương!” Ta đột nhiên gọi, Vãn Lương vội bước lên. “Hôm nay,ngươi cũng mở to mắt ra nhìn cho bản cung!” Sau này, nàng ta cũng phảingày ngày tiếp xúc với quận chúa đó.
Vãn Lương vội đáp lời.
Ba người chúng ta đang đi, Triêu Thần bỗng kinh ngạc nói: “Nương nương, có phải nữ tử hôm nay chúng ta nhìn thấy ở cùng với Tuyên Hoàng trongrừng…” Triêu Thần chưa nói hết câu nhưng ta hiểu ý nàng ta.
Tacũng từng hoài nghi, ha, nếu vậy thì chứng tỏ hôm đó ở trong rừng, nữ tử kia cũng trông thấy ta. Nhưng cho dù thế nào, đầu tiên phải qua Nghi Tư uyển rồi nói sau.
Hai cung tỳ thấy ta im lặng, cũng biết điều không nói nữa, chỉ đi bên cạnh.
Tới Nghi Tư uyển, ta vừa định tiến vào liền thấy hai cùng tỳ ra ngăn lại, một người nói: “Người là…”
Triêu Thần vội bước lên, nói: “Đây là Đàn Phi nương nương của thiên triều.”
Nghe thấy vậy, mặt hai cung tỳ biến sắc, vội quỳ xuống. “Nô tỳ không biết là nương nương, nương nương thứ tội!”
Ta xua tay kêu họ đứng lên, chỉ hỏi: “Bản cung nghe nói quận chúa của các ngươi bị bệnh nên đến thăm. Quận chúa bây giờ ở đâu?”
“Quận chúa đang nghỉ ngơi trong phòng ạ!” Một cung tỳ nghiêng người trả lời. “Xin mời nương nương!”
Ta gật đầu, cất bước đi vào.
Cung tỳ đưa ta tới một gian phòng, đứng ngoài cửa, nói: “Quận chúa, Đàn Phi nương nương tới thăm người!”
Một lát sau mới nghe thấy giọng nói từ bên trong truyền ra: “Mau mời nương nương vào!”
Lúc này cung tỳ mới đẩy cửa giúp ta, khẽ nói: “Nương nương, mời người!”
Ta không nhìn nàng ta, vịn lên tay Vãn Lương bước vào.
Ta cảm thấy có chút kỳ lạ, bên trong không có một cung tỳ nào. Nữ tử nằmnghiêng trên giường, tấm rèm rủ xuống. Ta bước lên, thấy nữ tử hơinghiêng người, bắt đầu ho.
“Quận chúa…” Ta không kìm được, bèn lên tiếng.
Nàng ta ho một lúc lâu mới cất lời: “Khiến nương nương chê cười rồi! PhấtDao không khỏe nên không thể hành lễ với nương nương. Mong nương nươngrộng lòng tha thứ!”
Phất Dao… Phất Dao…
Ha, cái tên cũng đang nhắc nhở ta, nàng ta quả thật là muội muội của Phất Hy.
Trấn tĩnh lại, ta lắc đầu, nói: “Quận chúa không cần đa lễ, Hoàng thượng nghe nói quận chúa bị bệnh nên bảo bản cung qua thăm.”
Nàng ta khẽ cười. “Phiền Hoàng thượng phải bận tâm rồi! Phất Dao từ nhỏ đãyếu ớt, không chịu nổi việc đi lại nhiều, nghỉ ngơi vài ngày là khỏengay thôi!” Nàng ta dừng lại một lát rồi nói tiếp: “Hôm nay chưa thỉnhan Hoàng thượng, quả thật là Phất Dao không đúng!”
Ta vội nói: “Quận chúa khách sáo rồi, sau này là người một nhà, Hoàng thượng sẽ không để ý mấy nghi thức xã giao này đâu!”
Kỳ lạ thật, đối với việc Hoàng đế Bắc Tề đưa Phất Dao tới hòa thân, bấtluận là Hạ Hầu Tử Khâm hay Thái hậu, hoặc là ta, trong lòng đều nghingờ. Vậy thì, chi bằng ta nhân cơ hội này thăm dò nàng ta.
Nàng ta im lặng trong giây lát rồi mới gượng cười, nói: “Phất Dao biết, người Hoàng thượng yêu chỉ có tỷ tỷ của Phất Dao.”
Lời của nàng ta khiến ta sửng sốt, tay cầm chiếc khăn bất giác siết chặt.
Nàng ta dường như nhớ ra điều gì, vội nói: “Phất Dao đáng chết, sao lại để nương nương đứng nói chuyện chứ?”
Lúc này ta mới sực tỉnh, gượng cười. “Không sao, quận chúa không cần đứnglên, bản cung ngồi xuống là được mà!” Nói xong, ta liền ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường.
Người phía sau tấm rèm lập tức bật ho, lâu saumới ngừng lại được. Ta không kìm được, lên tiếng: “Chi bằng bản cungtruyền thái y tới xem bệnh cho quận chúa!”
“Tạ ơn nương nương,Phất Dao đã uống thuốc rồi, không cần phiền thái y đâu!” Giọng nói củanàng ta rất nhỏ, lát sau nàng ta mới nói tiếp: “Thực ra, vì sao hôm naynương nương tới, Phất Dao cũng biết chút ít.”
Ta có chút kinh ngạc, không rõ ý của nàng ta.
Nàng ta nói tiếp: “Nương nương có thể đi cùng Hoàng thượng tới Thượng Lâmuyển, đương nhiên người có vị trí quan trọng trong lòng Hoàng thượng.Xin nương nương yên tâm, sau này Phất Dao vào cung làm phi, nhất định sẽ tuân theo tôn ti trật tự, cung kính với nương nương.”
Ta sữngsờ, nàng ta cho rằng ta đến để ra oai phủ đầu nàng ta? Ha, nàng ta quảthật đã xem thường Tang Tử ta rồi. “Quận chúa nghĩ nhiều rồi, bản cunghôm nay đến đây chỉ vì quan tâm tới bệnh tình của quận chúa, không cósuy nghĩ khác.”
Nàng ta khẽ cười, đáp: “Nương nương nói phải, Phất Dao đã nghĩ nhiều rồi!”
Từ đầu đến cuối, lời nói của nàng ta đều hờ hững, ta không đoán được Hoàng đế Bắc Tề đưa nàng ta tới hòa thân rốt cuộc là có dụng ý gì? Mà LiễuPhất Dao, rốt cuộc nàng ta có phải quân cờ được Hoàng đế Bắc Tề sắp xếpbên cạnh Hạ Hầu Tử Khâm không?
Trầm mặc một hồi, nàng ta lại nói: “Thực ra, nếu không phải cha khăng khăng tiến cử Phất Dao với vươnghuynh, Phất Dao hoàn toàn không muốn hòa thân với thiên triều. Tỷ tỷ lúc còn sống yêu thương Phất Dao nhất, sao Phất Dao có thể… có thể ở bêncạnh người tỷ tỷ yêu chứ?”
Nàng ta nói, nàng ta vốn không muốn…Như vậy, nếu nàng ta biết Hạ Hầu Tử Khâm ban hôn nàng ta cho Tấn Vương,có lẽ nàng ta sẽ bằng lòng.
Nhưng nghe nàng ta nhắc đi nhắc lạivề Phất Hy, sự căm ghét trong lòng ta càng tăng thêm, ta nghiến răngnói: “Tỷ tỷ của quận chúa… Ha, xin thứ lỗi, bản cung chưa từng thấyHoàng thượng nhắc đến, vì vậy cũng không biết.”
Người sau tấm rèm như giật mình, buột miệng hỏi: “Hoàng thượng… người chưa từng nhắc tới ư?”
Ta cười khẩy, vì sao hắn phải nhắc đến chứ?
Thấy ta im lặng, dường như nàng ta rất thất vọng. lâu sau mới nói: “Khôngcòn sớm nữa, nương nương hãy về nghỉ ngơi sớm đi! Khụ khụ…”
Tacũng không định ở lâu thêm nữa, đứng lên, nói: “Vậy bản cung về trước,nếu quận chúa có yêu cầu gì, cứ sai người đến nói với bản cung. Quậnchúa nghỉ ngơi cho khỏe nhé!” Dứt lời, ta không nhìn nàng ta, đi thẳngra ngoài.
Bản thân nàng ta không muốn làm phi tử của Hạ Hầu Tử Khâm, vậy cũng đúng ý của Thái hậu.
Ra bên ngoài, Triêu Thần đột nhiên lên tiếng hỏi: “Nương nương, có phải quận chúa đang giả bệnh không?”
Ta biết vì sao nàng ta hỏi vậy, bởi lúc ta nói truyền thái y, Phất Dao luôn thoái thác.
Ta vừa định lên tiếng thì đã nghe Vãn Lương nói: “Không thể, vừa nãy ởtrong phòng, nô tỳ quả thật có ngửi thấy mùi thuốc, mà quận chúa nói đãuống thuốc.”
Ta nhìn Vãn Lương với ánh mắt tán thưởng, vẫn là nàng ta cẩn thận. Hơn nữa, Phất Dao giả bệnh làm gì? Không có lý do.
Ba chúng ta đang đi, đột nhiên nghe thấy có người gọi: “Đàn Phi nương nương!”
Quay đầu nhìn lại, trong đêm tối, một tấm mặt nạ màu bạc khiến ta giật mình. Hai cung tỳ bên cạnh cũng có chút sợ hãi, nhưng vì ngại người trước mặt nên không dám kêu lên.
Y ung dung bước tới, khẽ cười, nói:“Nương nương biết rõ nghĩa muội của bản vương tới thiên triều hòa thânnhưng vẫn quan tâm tới bệnh tình của muội ấy, đích thân tới thăm, sựkhoan dung, độ lượng của người quả thật khiến bản vương thán phục!”
Tuy y nói thán phục nhưng ta có thể nghe thấy ý mỉa mai qua ngữ khí đó.
Ta cười, nói: “Người đến là khách, bản cung chỉ thay Hoàng thượng đến thăm mà thôi!”
Hai đồng tử của y hơi co lại. “Nương nương thật biết nói chuyện!”
Không biết vì sao, nói chuyện qua tấm mặt nạ khiến ta cảm thấy khó chịu, nó khiến ta nhớ tới Tô Mộ Hàn.
©STENT
Nhìn y với vẻ không vui, ta cau mày, nói: “Vương gia không cảm thấy đeo mặtnạ nói chuyện với người khác là thất lễ à? Hay… vương gia ngại về tướngmạo của mình?” Cũng không biết vì sao, lúc này ta lại ăn nói to gan nhưvậy.
Y đột nhiên lại gần ta, nở nụ cười tà mị. “Sao? Nương nương tò mò về tướng mạo của bản vương à?”
Không phải tò mò, mà là… Cảm giác kỳ lạ ấy luôn quấy nhiễu trong lồng ngực khiến ta không nói ra được.
Nam tử ở rất gần, ta do dự một lát, tay run run đưa về phía chiếc mặt nạ của y…