Rồi nó ngồi xuống lại.
…
Lặp đi lặp lại mấy lần như vậy, nhóc trắng đen tức đến mức gào rống: “Đừng có ngồi như xem diễn nữa được không, lại đây cứu anh đi!”
Cún con nghe hiểu đó, bước đến cắn sợi dây ruy băng trong ánh mắt trẻ con dễ dạy của nhóc trắng đen, nhẹ nhàng kéo một con husky nặng gấp hai lần mình.
Kéo như kéo xác.
Trước khi husky phản ứng kịp, nó đã bị trói vào chân bàn. Đến đây thì phải giới thiệu một chút về chiếc bàn này, cái chân nó bị trói vào chính là tinh hoa của cả cái bàn, được thiết kế làm sao để nó vẫn trụ vững bàn khi ba cái chân còn lại gãy hết, nghe thôi cũng biết cứng đến thế nào.
Sức phá hoại của nhóc trắng đen rất lớn, lúc trưởng thành chỉ cần một chân là bay bàn, mà bây giờ…..
Husky bị trói cứng biến thành bé đáng thương bị xích lại, chỉ có thể nhìn chằm chằm cún con đang thư giãn trên sofa, ánh mắt tràn đầy ý chí chiến đấu.
Nhóc phải quyết đấu với con chó cỏ kia!
Mau thả ra!
Yến Tháp không biết mấy chuyện bên ngoài, chờ hầm đủ thời gian rồi thì vớt xương bò và hương liệu ra, bỏ táo đỏ, cẩu kỷ và muối vào trong, mấy phút sau, lẩu bò đã xong.
Căn bếp vốn đã tràn ngập hương thơm, đó là mùi thơm tỏa ra khi xương bò và các loại gia vị được đun sôi trên lửa lớn, dưới đáy nồi sẽ thơm hơn và đặc hơn.
Lẩu bò này ngon ở nước lẩu, nước lẩu xong xuôi là có thể nhúng thịt ăn được rồi.
Không biết Tiểu Thất đã đến bên cạnh cậu từ khi nào, nó nhìn chằm chằm cậu, cứ như ngửi thấy mùi hương vậy, sau đó thở dài nói: “Thơm quá.”
“Tất nhiên rồi.” Yến Tháp sờ đầu nhỏ của nó, nhờ nó mang nồi ra ngoài giúp mình.
Lẽ ra nếu trong nhà chỉ toàn con nít thì sức ăn của cậu phải là mạnh nhất, nhưng Yến Tháp đã sớm phát hiện, cún con ăn rất giỏi, ngay cả cừu con cũng không kém cạnh, Yến Tháp quyết định đổ hết lên đầu thể chất người thú ở thế giới này.
Con nít ăn nhiều cũng tốt, cơ thể khỏe mạnh.
Cậu không nghĩ nhiều, thịt nhúng lẩu cũng chuẩn bị rất nhiều, còn dựa vào sức ăn và khẩu vị của cún con để chuẩn bị, chắc chắn nửa đồng loại Mập Mạp của nó cũng thích ăn thịt.
Yến Tháp nghĩ mớ thịt trên người Mập Mạp chắc chắn không phải loại chỉ ăn vài miếng thịt là có thể phát triển được vậy.
Vì vậy cả cái bàn ăn ngoại trừ nồi lẩu ra, còn lại đều là thịt bò xắt lát mỏng, còn có vài loại trái cây để giảm ngán.
Những thứ này đều được Tiểu Thất bày ra giúp, Tiểu Thất nắm quyền quản lý rất lớn trong nhà, hiển nhiên biết chuyện gì vừa xảy ra trong phòng khách.
Nhưng nó không nói cho Yến Tháp, sau khi sắp xếp thịt lên bàn, mùi thịt và mùi thơm bay ra làm nhóc trắng đen mệt xỉu kiên cường ngẩng đầu.
… Mau thả ra a a a, nó muốn ăn! Thịt kìa!
Cún con nằm trên ghế sofa thỉnh thoảng lại đối mắt với Tiểu Thất, ngó lơ thằng ngốc dưới bàn.
Đến khi nghe thấy tiếng bước chân trong nhà bếp, nó giương tai lên, chạy xuống cởi dây trói trong ánh mắt đắc ý của nhóc trắng đen.
Ai cho cởi mà cởi! Em bắt nạt anh! Bằng chứng rành rành ra đấy!
Nhóc trắng đen hưng phấn kêu với Yến Tháp, không giống bị bắt nạt gì cả mà càng giống mấy đứa husky đã làm chuyện xấu rồi còn hưng phấn hú lên cho chủ nhân đến xem.
Tốt lắm, rất giống husky.
Yến Tháp cởi ruy băng ra, gãi cằm nhóc: “Ruy băng không có chơi như vậy được đâu, dễ bị thương lắm.”
Husky nghĩ rằng cậu muốn đòi lại công bằng cho mình: “???”
Không phải nhóc chơi mà, nhóc thật sự không có làm!!
Hai chân nhóc trắng đen quơ quơ, cứ chốc chốc lại nhìn cún con đang hóng hớt bên kia.
À á! Bực lắm á, husky chưa từng bực như vậy đâu!
Yến Tháp cứ nghĩ nhóc đói, thấy nhóc cứ nhìn cún con mãi bèn hiểu ý cười một cái: “Thích bé Al hả? Tối nay cho hai đứa ngủ chung, được không?”
Cái gì??? Thích gì!
Nhóc trắng đen định phản kháng, bỗng nhiên một đôi đũa gắp thịt bò vừa chín tới đẫm sốt đưa lên mép nó.
“…” Áu áu áu, ngon quá!!
Một người hai cún ngồi trước bàn, không lâu sau Tiểu Thất cũng đến, tay cầm nước dinh dưỡng giả vờ như đang ăn cơm cùng mọi người, Yến Tháp còn nói sau này sẽ mua nước dinh dưỡng vị lẩu bò cho nó.
Tiểu Thất nhìn cậu, cúi đầu tập trung uống nước dinh dưỡng.
Yến Tháp giơ tay sờ đầu nó.
Thật ra không nhất định phải là lông xù Yến Tháp mới thích, có nhiều thứ Yến Tháp thích mà có lông xù đâu.
Bên này bọn họ ăn vô cùng vui vẻ, khán giả xem livestream chỉ biết kêu trời trời không thấu mà kêu đất đất không hay.
[Vito là người lớn: Tôi năn nỉ cậu ấy! Cho bé ăn một miếng đi! Bé sắp chết vì đói rồi!!] [Một bé lười: Tôi sắp thèm chết sắp thèm chết sắp chết vì thèm rồi.] [Meg: Chỉ cần làm giống như streamer là có thể nấu được đúng không, giống y chang luôn?]Bây giờ Yến Tháp mới có thời gian nhìn làn đạn, thấy có người nhắn vậy bèn gật đầu: “Đúng vậy, cách nấu lẩu bò đơn giản lắm, tự nấu ở nhà cũng được.”
Meg gửi bình luận xong, livestream vừa kết thúc đã lập tức lên trang mua sắm mua vài cục xương bò, còn có hương liệu, à, mua cái nồi nữa.
Xác nhận đặt mua, lát nữa là giao đến rồi, Meg sợ người máy quản gia nhà mình bỏ lỡ nên nhắn về nhà, bảo nó chú ý một chút.
Sau khi làm xong tất cả, giọng của thầy cô đột nhiên vang lên sau lưng.
“Em đang xem livestream à?”
Meg vội vàng tắt quang não, dựng dụng cụ thủy tinh bị mình đụng ngã lên, nói đại: “Đôi khi thư giãn một chút.”
Thầy cô cười híp mắt, không nói gì, chỉ chắp tay sau lưng rời đi.
Ông đã nhớ tên streamer kia rồi, ông muốn xem thử xem livestream gì mà có thể khiến học trò tốt nhất của mình ngày nào cũng xem.
Vừa về phòng, ông đã nhận được điện thoại của bạn thân.
Bạn thân của ông chính là Hội trưởng Hiệp hội Bảo vệ Liên Chủng tộc.
Bọn họ quen nhau khi còn trẻ, chơi với nhau đến khi đầu cả hai đều bạc trắng, tình cảm đã biến thành người nhà lúc nào không hay.
Ông nhìn Laurian đang mặc vest ba mảnh bên kia, cười trêu: “Già cái đầu rồi còn ăn bận thế kia, muốn trẻ lại à?”
Laurian: “Hermann, hôm nay tôi lười cãi nhau với ông, tôi mới phát hiện một việc kinh khủng lắm!”
Thầy, cũng chính là Hermann, không ngạc nhiên gì với cái phát hiện kinh khủng bạn mình nói, nhưng vẫn hỏi: “Phát hiện gì? Ông tìm ra loài gì mới à?”
“Không phải loài mới, là một loài đã tuyệt chủng lâu lắm rồi, nhưng bây giờ tôi phát hiện một người rất giống loài đó!”
Laurian vừa nói vừa vứt link livestream sang bảo ông xem đi rồi biết.
Hermann thờ ơ mở ra nhìn một cái, sau đó ngồi thẳng lưng lại.
Đây không phải streamer mà học sinh xuất sắc của ông mê mệt gần đây à?
– —
Chú thích
Cẩu kỷ:
Táo đỏ:
Lẩu bò:
– –
Ngọc Thụy: Thật ra mình không cảm thấy nên dùng câu như “Hư là bị ai đó bắt đi” để dọa con nít. Lần trước mình có đọc một bài, kiểu tâm sự của cảnh sát á, mấy chú bảo là “Mong mọi người đừng nói “con không ngoan sẽ bị chú cảnh sát bắt đi”, chúng tôi hi vọng bé sẽ cầu cứu chúng tôi ngay nếu gặp chuyện gì.” Thật á, mọi người cứ dọa thế con nít nó tưởng cảnh sát là người xấu, sau này lỡ bị gì nó thấy cảnh sát nó bỏ chạy là chết dở. Mấy câu “con không ngoan sẽ con này cắn con kia chích” cũng không nên luôn nhe, có đứa bạn mình nó bị dọa cái này riết, bây giờ nó sợ kiến lắm luôn, kiến đen nó còn sợ mà.