Người tại hiẹn trường và người trên mạng xem livestream có phản ứng không sai nhau lắm.
“….ừ thì sự tình phát triển vượt sức tưởng tượng của tui rồi….. lúc nãy Giang Khải diễn thuyết cảm động thế là nói dối hả? Tôi thở không thông rồi nè.”
“….này tín là chó cắn chó nhỉ?”
“….cầu toàn bộ chân tướng! Không chỉ gian lận học thuật, điều động nội bộ hạng nhất, còn lợi dụng quyền lựa xoá tác phẩm của người khác? Ai cho bọn họ quyền lực!”
Tin tức hiện nay lưu thông rất nhanh chóng, chỉ mới 5 phút mà trên mạng đã ồn ào, huyên náo. Giám khảo của Giải thưởng Röntgen phải tạm dừng, tỏ vẻ thương thảo cẩn thận rồi đưa ra công đạo rõ ràng.
Trong lúc vẫn đang cầm cúp, Giang Khải bị một nhân viên thu hồi cúp lại.
Mỗi một giây đều cảm thấy bị lăng trì.
Hắn nghĩ, sao hắn lại có thể thua ở chỗ này? Sao có thể bị Kỳ Ngôn đạp dưới chân?
Nhưng chân thực, hắn không thể làm được gì.
Ngược lại, Stanley không nói nữa, cùng ba người khác đứng yên một chỗ, chờ phán quyết cuối cùng.
Irene đại diện cho uỷ ban trọng tài học thuật, tự mình giám sát quá trình thương thảo, dùng tốc độ nhanh nhất tìm tác phẩm đã bị xoá của đội Kỳ Ngôn.
Sau nửa giờ, đã có kết quả.
Quyết định huỷ kết quả đội Giang Khải, cấm cả năm người không được tham gia Giải thưởng Röntgen trọn đời.
Đồng thời, sau khi xét lại, công bố tác phẩm đạt giải nhất thuộc về đội Kỳ Ngôn.
Sau khi đại diện ban giám khảo nói xong, Kỳ Ngôn thay mặt cho cả ba lên tiếng: “Xin lỗi, chúng tôi tự nguyện từ bỏ Giải thưởng Röntgen.”
Hiện trường im lặng.
Ánh mắt mọi người tập trung về cả ba.
Lục Phong Hàn đứng trong góc hội trừng, nhìn dáng người kiên định như trúc của cậu.
Anh biết, đây là quyết định tạm thời, nhưng cũng là quyết định nằm trong dự kiến.
Trong sinh hoạt hằng ngày, Kỳ Ngôn vừa yếu ớt vừa mơ hồ, nhưng nội tâm cậu rất cứng rắn, có nguyên tắc rõ ràng. Điểm mấu chốt duy nhất là nghiên cứu khoa học và học thuật, không, phải nói là: chân lí.
Anh đã nhiều năm trà trộn trong khói thuốc súng và máu tươi nơi tiền tuyến, ít khi nào rảnh rỗi để tìm hiểu và tự hỏi một ít chuyện xa vời với mình.
Nhưng giờ khắc này, anh đột nhiên hiểu được, từ xưa đến này, vì lí do gì mà có nhiều người dùng thời gian cả đời để tính đáp án một cái công thức, đi nghiệm chứng một cái phỏng đoán đúng hay sai.
Vì cái gì mà sau sự kiện đại huỷ diệt khoa học kĩ thuật vẫn có nhiều nhà khoa học như cũ dùng cả cuộc đời, không hề e sợ mà gia nhập kế hoạch “phục hưng khoa học kĩ thuật”.
Vì sao mà lưỡi đao của quân Phản Loạn ở khắp nơi, trên Bảng Đen treo danh tự, lại vẫn có người chẳng màng sống chết.
Trên sân khấu, khi Kỳ Ngôn nói từ bỏ giải thưởng, Diệp Bùi hai mắt sáng ngời: “Chúng tôi cho rằng: nơi có thể tuỳ ý xoá bỏ tác phẩm đã được nộp thành công, khi chúng tôi hỏi thì hời hợt đưa lý do nộp sai thời gian nên không trong danh sách bầu chọn, một tổ chức như vậy sẽ có bao nhiêu tôn trọng với học thuật?”
Mondrian nói tiếp: “Đồng dạng, chúng tôi không chấp nhận việc đem “học thuật” làm đá kê chân, làm con cờ để trở thành công cụ gom góp tiền tài, thành nơi để hành vi đề cao địa vị xã hội và danh vọng. Học thuật phải trong sáng, học thuật. Là mặt đất dưới chân, là trời sao trên đầu.”
Mondrian đứng thẳng: “Giải nhất này, chúng tôi không nhận.”
Toàn trường yên lặng.
Lúc này, có bốn người trẻ tuổi bước lên sân khấu, so với vẻ tri thức thì khí chất quân nhân trên người họ còn rõ ràng hơn.
Trả lại chiếc cúp trong tay, một nam sinh có thân người thon chắc cười: “Chúng tôi là sinh viên của trường quân đội Đệ Nhất, tuy rằng đạt giải thì rất vui, tiền thưởng cũng cao, nhưng… coi như chúng tôi không xứng đi.”
Tiếp theo, lại có một đội lên theo.
Một cô gái trẻ tuổi tóc ngắn màu đen, thẳng thắng nói: “Chúng tôi là sinh viên học viện Bergson của hành tinh Woz, học viện của bọn tôi không nổi tiếng, rất nhỏ, toàn trường chỉ khoảng mấy ngàn người, lần nay may mắn đoạt được giải nhì, đại khái thì bọn tôi đã được ghi vào lịch sử nhà trường.”
Cô nhún vai, thoải mái nói: “Hiện giờ bọn tôi cũng gửi lại cúp, lý do… cũng là bọn tôi không xứng.”
“Chúng tôi là sinh viên học viện Turan.” Đội thứ ba, thứ tư và thứ năm đi lên sân khấu, trong đó có một người nhìn về hội trường: “Trước phòng trưng bày lịch sử học viện Turan, có một tấm bia đá đã ở đó hai trăm năm, phía trên có khắc một hàng chữ:
Ánh mắt cậu ta trong sáng, câu chữ rõ ràng: “Chúng tôi theo đuổi vinh quang, càng theo đuổi chân lý.”
Irene nhìn thật sâu vào những người trẻ tuổi này.
Chúng tôi theo đuổi vinh quang, càng theo đuổi chân lý.
Từ trên người bọn họ, cô mơ hồ nhìn thấy tương lai của Liên Minh.
Vào ban đêm, trên mạng tràn ngập bản tin có tiêu đề “Chúng tôi theo đuổi vinh quang, càng theo đuổi chân lý”, đưa tin về bê bối của Giải thưởng Röntgen, và gian lận học thuật.
Sau ki lễ trao giải kết thúc không lâu, trang chủ học viện Turan ra thông báo: đuổi học Giang Khải và nhóm người Stanley, cả đời không nhận lại. Và có rất nhiều giải thưởng khác nhau cấm cả 5 không được tham gia vô thời hạn.
“….lúc đó đang xem livestream! Giờ thông qua hình ảnh ba chiều mà nhìn tấm bia đá trước cửa phòng trưng bày lịch sử của học viện Turan! Nguyên văn nè:! Quá nhiệt huyết! Tôi muốn thi vào Turan! Cầu xin chuyện tiếp theo nào!”
“….muốn chuyện tiếp theo gì nữa? Nên đuổi cũng đuổi, dựa theo pháp luật Liên Minh thì mấy người liên quan cũng bị truy cứu trách nhiệm hình sự! Mặt khác, giám khảo của Giải thưởng Röntgen mở họp suốt đêm cũng vô dụng, uỷ ban trọng tài học thuật và toàn mạng đang điều tra bọn họ, ai cũng hoài nghi có lẽ trước đây cũng có tình trạng như này diễn ra, chứ sao hành động thuần thục thế được!”
“…..đây đây, người giúp mấy người kia làm tác phẩm đã bị bắt, nghe nói nhận 3 triệu tinh tệ đó! Bị tước tư cách nghiên cứu khoa học cả đời rồi!”
“…..uỷ viên thường trực quỹ Röntgen vì xoá tác phẩm giải nhất thật đã bị bãi nhiệm, mẹ của Giang Khải là Giang Vân Nguyệt mất tư cách hội viên, sướng!”
“…..kế tiếp! Năm sau không còn Giải thưởng Röntgen nữa! Toàn bộ thành viên bị truy cứu trách nhiệm hình sự!”
“…..tiếp nè? Trong diễn đàn trường quân đội Đệ Nhất, tập thể đang suy nghĩ, vì sao báo thủ mạnh nhất Liên Minh người ta nói hay thế, còn đội mình lên chỉ nghẹn ra được có 10 chữ!”
Rời khỏi Elysees, sự kiện này trên mạng thế nào thì ba người Kỳ Ngôn cũng không quan tâm.
Diệp Bùi và Mondrian về xe huyền phù đến đón mình, vẫy tay với Kỳ Ngôn và Lục Phong Hàn xong thì chưa tới 2 giây đã ngủ mất.
Khi xe màu đen đậu trước người, cả hai lên xe, tay Lục Phong Hàn đặt trên vô lăng, không thấy cậu ngủ thì hỏi: “Nếu đói thì nói với tôi, tôi có mang ống dinh dưỡng.”
Từ ngày 18, ba người đội họ đem tác phẩm từ top 5 xem kĩ từ đầu đến cuối.
Sau đó đem toàn lực chú ý đến tác phẩm của đội Giang Khải. Kỳ Ngôn tìm tất cả luận văn, tư liệu liên quan đến nhóm 5 người đó, dùng mười phần nghiêm túc ra kết luận: điểm trung tâm của tác phẩm họ nộp không nằm trong phạm vi tri thức bọn họ biết.
Kỳ Ngôn còn tạm thời viết ra một công cụ kiểm tra, tìm kiếm, so sánh và loại trừ các thông tin được đề cập trong tác phẩm này như: logic, thói quen cấu trúc, cuối cùng khoanh vùng được người thật sự làm ra nó.
Không chỉ vì thành quả của họ bị xoá bỏ ác ý mà không đạt được giải nhất, mà còn vì công lí học thuật.
Chỉ vì 4 chữ này, suốt ba bốn ngày Kỳ Ngôn chỉ ngủ 4 tiếng, không ăn một miếng ăn, toàn dựa vào ống dinh dưỡng chống đỡ.
Cho đến hôm nay, vì quá mệt nhọc mà cả ống dinh dưỡng của chưa uống.
Lục Phong Hàn không khuyên, mỗi người đều có điểm giới hạn không thể chạm vào, và nguyên tắc mà họ kiên quyết bảo vệ.
Kỳ Ngôn chậm vài giây: “Đói bụng.”
Anh cười khẽ, lấy ra ống dinh dưỡng vị quýt, xé ra rồi đưa đến miệng cậu.
Cậu không có tinh thần, từng ngụm nuốt xuống.
Anh kiên nhẫn, chờ cậu từng chút uống xong thì mới đem gói rỗng để sang một bên, thuận tay chọt mặt cậu vài cái.
Cậu liếc anh nửa cái, không né.
Nắm vô lăng, Lục Phong Hàn thấy thoả mãn.
Chờ khi xe dừng trước cửa nhà, anh nghiêng đầu thì thấy cậu đã ngủ.
Đôi mắt trong sáng lãnh đạm đã khép lại, lông mi dài thẳng, mềm mại vô hại, cái bóng hắt xuống đối lập hoàn toàn với làn da trắng nõn.
Như sứ trắng yếu ớt.
Không biết nhìn bao lâu, Lục Phong Hàn bỗng dưng hoàn hồn.
Anh xuống xe, vòng qua đầu xe, ngừng ở của, chờ cửa xe mở ra thì cúi người, nhẹ nhàng cởi dây an toàn.
Thấy cậu không có dấu hiệu tỉnh lại, anh mới đem tay cậu đặt lên bả vai mình, bế người lên.
Cửa xe phía sau chậm rãi đóng lại, Lục Phong Hàn hôm cậu, cánh tay cảm nhận vòng eo nhỏ gầy, cụp mắt nhìn người đang ngủ ngon trong lòng, ngẫm nghĩ…
Lại gầy.