Cửa lớn nơi tàu chiến mở ra từ từ, vô số cơ giáp bay ra trong nháy mắt. Biến cố đột ngột này làm nụ cười của Byron cứng lại, ánh mắt của ông ta trở nên đáng sợ trong nháy mắt.
Hai tay ông nắm chặt thành nắm đấm, nhịn không được mà ném ly rượu trong tay xuống đất. Không biết ông nắm ném hay đẩy ngã mà ly rượu vỡ tan thành trăm mảnh lúc vừa tiếp xúc với thảm làm chất lỏng đỏ rực như máu tươi lan ra khắp nơi.
Hộ vệ bên cạnh không dám ngẩng đầu, chỉ thầm tiếc cho miếng thảm tốt.
Byron ho không ngừng, ông yếu ớt che miệng lại, lúc buông tay thì thấy máu tươi tràn ngập găng tay trắng muốt của ông ta.
“Truyền lệnh xuống, không được bỏ qua bất kỳ cơ giáp nào. Một khi tìm được người đó thì mang về gặp ta, không được làm tổn thương người đó, biết chưa?”
Giọng nói của ông bình tĩnh nhưng làm hộ vệ sợ hãi đến mức chảy mồ hôi lạnh, hắn không dám làm phiền mà chạy ra ngoài truyền lệnh.
An Phách Hòa lo lắng nhìn cơ giáp được đánh dấu trong hệ thống, đó là cơ giáp mà Clythen ngồi, “Lâm Nam, anh cảm thấy có thể thoát được à? Người của họ đông quá.”
“Khả năng điều khiển cơ giáp của Vi Nhân rất tốt, cơ giáp của cô ấy cũng nhanh nhất trong nhóm chúng ta. Tính năng cơ giáp của người Qatar không tốt, còn phải lo lắng không làm tổn thương Clythen, bó tay bó chân hơn nhiều nên chắc không có vấn đề gì đâu.” Lâm Nam nghiêm túc điều kiển cơ giáp bay qua bay lại quanh tàu chiến, vừa trốn ra ngoài lại không thể cách cơ giáp của Vi Nhân quá xa để kịp giúp đỡ.
An Phách Hòa biết anh đang tiêu hao tinh thần lực rất mạnh nên không quấy rầy anh mà ngồi vào chỗ, chú ý tình huống.
Người Qatar phản ứng rất nhanh, các cơ giáp lập tức đuổi theo ngăn trở đường đi của phi thuyền. May mà mọi người đã quen thuộc với việc điều khiển cơ giáp, có thể trốn tránh khắp mọi vị trí xảo quyệt như con cá nhỏ đang lặn giữa biển khơi.
Đáng tiếc tiệc vui chóng tàn, chiếc cơ giáp đầu tiên bị bắt, bị hút vào trong thuyền địch, không rõ sống chết.
Tệ hơn là cơ giáp của Vi Nhân bị theo dõi. Ba chiếc cơ giáp của đối phương không ngừng đuổi theo ở sau, ban đầu Vi Nhân còn điều khiển rất tốt, nhưng đợi khi hai chiếc còn lại tham gia thì cô có chút khó khăn.
Lâm Nam cau mày, trình độ điều khiển của Vi Nhân không thể dừng ở mức này, cô ấy đã xảy ra chuyện gì sao?
Vào giây phút này, Vi Nhân ở trong buồng lái đập hệ thống điều khiển một cái, “Mịa! Sao lại có thao tác lùi lại vậy??”
Tiếng AI trong cơ giáp đứt quãng, “Bên trong… hệ thống… có rất nhiều… chỉ lệnh, nghi ngờ… có virus….”
Lúc này phi thuyền ở trước đã đến, Vi Nhân điên cuồng điều khiển cơ giáp né tránh nhưng cơ giáp không có phản ứng nào, sau đó bị rơi vào lưới bắt của đối phương.
Vi Nhân chán nản ngồi xuống ghế, tiêu rồi…
Lâm Nam không kịp phản ứng, lúc nãy đâm thẳng vào luôn đó hả? Anh liếc nhìn lối thoát ngay trước mắt, suy nghĩ một lát, anh quyết định lái cơ giáp chạy ra ngoài.
Lúc Clythen bị bắt còn mang chút hi vọng may mắn, những người này chưa từng gặp ông nên hẳn là không nhận ra đâu. Nhưng ông lại quên đám Trùng tộc này có khứu giác tốt, ông đã sống với người kia rất nhiều năm nên dù ông có thử bao nhiêu cách thì trên người ông vẫn có mùi của tên chết tiệt kia!
Giây phút ông lên chiến hạm thì người Qatar đã biết họ bắt đúng người nên dừng cuộc đuổi bắt, bắt đầu rút lui.
Lâm Nam phát hiện hướng đi của người Qatar, anh mở chế độ tàng hình, lặng lẽ đi theo sau bọn họ.
Anh thông báo, “Người anh em, chúng ta lại chuẩn bị đánh một trận ác liệt rồi.”
Cơ giáp tàng hình im lặng xuyên qua cổng sao sau đám người kia, lúc cơ giáp của họ vừa chui qua phần cuối của cổng sao thì cổng sao ở sau lưng bọn họ biến mất. Nếu như chậm hơn một giây thì bọn họ sẽ bị chiều không gian nuốt chửng không còn chút mảnh vỡ nào.
An Phách Hòa biết họ đã đến địa bàn của người Qatar, cô hít sâu một cái.
“Bây giờ hối hận không?” Lâm Nam quay đầu nhìn cô, bọn họ biết, cho dù cứu được Clythen thì con đường chạy trốn cũng rất nguy hiểm.
An Phách Hòa kiên định lắc đầu, “Không đến đây thì em mới hối hận.”
Bọn họ đi theo sau hạm đội, tìm được cơ hội đầu tiên ra tay.
Hạm đội dừng lại trên tinh cầu nhỏ tạm thời để tiếp tế. Clythen và Vi Nhân bị áp giải ra khỏi khoang máy thì thấy mười mấy người Qatar đang đứng đấy, người khác thì đang vận chuyển vật tư.
Lâm Nam biết bọn họ đang chuẩn bị chuyển đổi công cụ giao thông để đưa Clythen về thủ đô, đến lúc đó thì khó giải quyết rồi. Nhưng nếu như bọn họ chọn công cụ giao thông có tốc độ nhanh hơn nghĩa là hỏa lực sẽ ít đi, nhân số cũng giảm mạnh.
Quả nhiên không lâu sau, đám người kia áp Clythen lên một chiếc phi thuyền nhỏ. Lần hai xuất phát chỉ có bảy chiếc phi thuyền đi theo bảo vệ.
Lâm Nam kiên trì đi theo đằng sau, đợi rời xa căn cứ, bay đến hành tinh có địa hình phức tạp, trong mắt anh có chút tia chớp, “Chuẩn bị xong chưa?”
“Ừm.” An Phách Hòa cầm lấy tay Lâm Nam.
Tốc độ của Phong đã tới giới hạn, trực kích bay vào giữa phi thuyền, một viên đạn bắn trúng tâm động cơ. Phi thuyền bị ép dừng lại, bốn chiếc phi thuyền bảo vệ xung quanh cũng xông tới.
Lâm Nam không để ý bọn họ, anh và Phong phối hợp với nhau rất tốt, động tác nhanh lại chuẩn xác khiến cho người Qatar không có cơ hội trở tay. Nhưng anh cũng cảm nhận được có gì đó không ổn.
Tốc độ của Phong đang chậm đi.
Ban đầu chỉ hơi ngừng lại nhưng theo thời gian thì việc ngừng lại kia kéo dài hơn. Ngay cả An Phách Hòa cũng nhận ra không ổn, lo lắng hỏi, “Phong sao thế?”
“Virus… chết tiệt.” Câu trả lời của Phong còn bị ngắt quãng.
An Phách Hòa vội sửa chữa hệ thống của Phong nhưng không kịp, cô nghe thấy tiếng máy móc lạnh lùng của tàu chiến của kẻ địch.
“Kẻ địch, bao vây.”
Cô không dám phân tâm, ngón tay không ngừng chuyển động để tìm kiếm virus.
“Hạ lệnh, đánh gục. Bíp —-“
Không gian tối tăm bị pháo đạn của đối phương bắn ra chiếu sáng.
Giây phút cuối cùng, An Phách Hòa rơi vào trong một vòng tay ấm áp.
Một tiếng nổ mạnh vang lên… Vũ trụ trở lại sự yên tĩnh vốn có.