Triệu thị hoảng sợ, nói muội điên rồi! Cha mẹ vẫn còn thì chia cái gì chứ? Bọn họ khẳng định sẽ không đồng ý!
Chu thị lạnh mặt nói: “Không phải tỷ đề nghị phân nhà sao? Hiện tại liền trở mặt không nhận? Tóm lại là ta muốn phân gia, nếu tẩu tử muốn ở cùng một chỗ với muội, chúng ta sẽ như trước ở cùng một chỗ sinh hoạt”.
Triệu thị cúp đuôi không nói lời nào. Nàng đương nhiên muốn phân gia, tách ra liền không phải lo tam phòng ảnh hướng tới sống chết của nhi tử nhà mình nhưng nàng cũng biết nhi tử nhà nàng còn muốn cái thư phòng của tam phòng kia. Lão thái gia hiện vẫn còn tức giận Bách ca nhi nhà nàng, lúc này nói muốn phân gia, khẳng định một quyển sách cũng không cho hắn.
Hai chị em náo xong lại ra về không mấy vui vẻ.
Trong lòng Triệu thị rối rắm, không thể nói được với Khương Đại nên chỉ có thể đi tìm Khương Bách, muốn hỏi ý kiến hắn một chút.
Khương Bách mới đi ra từ phòng của lão thái gia, mặt trắng bệch.
Triệu thị nhìn sắc mặt hắn càng thêm đau lòng, chưa nói tới chuyện phân gia mà hỏi hắn tại sao lại không vui trước.
Khương Bách không chịu nói nhưng bất đắc dĩ Triệu thị vẫn luôn đuổi theo hỏi, vừa kéo tay hắn vừa hỏi hắn có phải lão thái gia lại mắng hắn hay không.
Khương Bách bị mắng nên không kiên nhẫn ném sách đi nói: “Nương còn không biết xấu hổ? Vậy ngày hôm qua nương nhận tội cái gì chứ? Gia gia sao lại giận ta chứ? Ta nói hai tháng sau chính là thi huyện, muốn tới thư phòng của tiểu thúc đọc sách, gia gia liền mắng ta máu chó đầy đầu”.
Khương Bách càng nói càng tức, mắt lại mờ đi, thiếu chút nữa ngã quỵ.
Hôm nay hắn vốn định thể hiện tốt trước mặt lão thái gia, lấy công chuộc tội, bởi vì xưa nay lão thái gia đều thích người cần cù chăm chỉ, hắn nghĩ chỉ cần mình làm như vậy sẽ khiến cho lão thái gia bớt giận.
Không ngờ rằng lão thái gia nghe hắn nói xong trực tiếp cười khinh, nói chìa khóa thư phòng đã giao cho Dương ca nhi, chỉ bằng cái bụng một bồ dao găm ấy cũng muốn chạm vào sách của tiểu thúc sao? Ngươi cũng đừng cả ngày ganh ghét Dương ca nhi là học trò của cử nhân, trước kia tiên sinh của tiểu thúc ngươi cũng chỉ là tú tài nhưng hắn khi bằng tuổi ngươi đã sớm thi đậu. Nếu không phải do mệnh không tốt, hiện tại vẫn còn có thể thi tiếp được.
Có câu nói đánh người không vả mặt, mắng người không rõ trọng tâm. Một lời này của Khương lão thái gia chẳng những vả thẳng mặt Khương Bách lại còn nói trúng tim đen.
Khương Bách nghe xong máu chảy rần rật hai bên thái dương, nhịn không được mà lên tiếng phản kháng, nói con tuy không giỏi như tiểu thúc nhưng lần này cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, chắc chắn có thể thi đậu. A Dương vừa thông minh lại còn là học trò của cử nhân nhưng cũng có ích gì đâu cơ chứ? Hắn còn đang chịu tang, không giống như hôn sự của tỷ tỷ hắn là do gia gia làm chủ, thi cử phải chờ tới ba năm. Gia gia trông cậy hắn có thể thi đậu sao, chẳng bằng đặt niềm tin vào con đây này?
Lần này thực sự chọc giận Khương lão thái gia, ông trực tiếp quăng thẳng chén trà trong tay về phía Khương Bách.
Khương Bách nói xong hối hận gần chết, cũng không kịp tạ lỗi mà chạy bay về phòng.
Triệu thị thấy hắn tức thành như vậy cũng nhanh đỡ hắn nằm nghỉ, không dám làm phiền hắn nữa.
…..
Buổi chiều, Khương Dương đã quay trở về, còn mang theo rất nhiều đồ vật.
Hắn cũng không mua cho mình cái gì mà là mua cho Khương Đào một ít thứ có thể dùng tới lúc thành hôn. Tuy rằng gia nãi nói để bọn họ chuẩn bị nhưng đối với cảm tình hai người dành cho tỷ tỷ, chắc là cũng chẳng có thứ gì tốt. Hôn sự của tỷ tỷ hắn vốn đã gấp gáp, lại là chuyện lớn cả đời người chỉ có một lần, tuy tỷ hắn không để ý nhưng hắn rất quan tâm. Cho nên hắn nghĩ trích ra một chút từ chỗ một trăm lượng kia để mua đồ, đợi tới năm sau, hắn chép sách cũng được, viết thư cũng tốt, cũng có thể bù lại được. Mua cũng không có gì nhiều, chỉ tốn hơn mười lượng, mua vải dùng để thêu hỉ phục và một ít đồ lặt vặt khác.
Triệu thị cùng Chu thị cứ như cả ngày không có việc gì đứng ở cửa, thấy hắn bước vào liền ngửi thấy mùi thịt, cười nói; “Dương ca nhi thật hào phóng, vào thành một chuyến liền mua nhiều đồ như vậy để ta nhìn xem con mua cái gì?”.
Nếu là bình thường, hắn sẽ cho hai bá nương nhìn qua nhưng đồ hôm nay đều mua cho Khương Đào, có chút riêng tư nên Khương Dương né tay các nàng; “Không có gì, chỉ là một ít đồ tỷ tỷ cần dùng khi thành hôn thôi!”.
Triệu thị cùng Chu thị sao có thể tin được, một hai đòi lục xem.
Bọn họ đang lôi kéo, Khương Bách ở trong phòng nghe được cũng chạy vọt ra: “Gia gia nói chìa khóa thư phòng là đệ cầm? Ta muốn vào xem sách, đệ mau giao ra đây”.
Không sai, Khương Bách tới bây giờ cũng chưa từ bỏ ý định, hắn nghĩ tới lão thái gia còn đang giận hắn, kể cả hắn có đi xin lỗi lấy lòng cũng không có tác dụng. Vẫn là đợi tới năm sau thi đậu rồi mới có thể khiến lão thái gia nhìn hắn với con mắt khác cho nên trực tiếp tới chỗ Khương Dương đòi chìa khóa.
Khương Dương thấy hắn bất lịch sự như vậy càng cứng rắn mà nói; ‘Chìa khóa đệ cầm nhưng đệ không muốn đưa cho huynh. Huynh tự xem của mình đi!”.
“Đệ dám nói chuyện với ta như vậy, ta cho đệ biết thế nào là huynh trưởng!”. Khương Bách vừa ăn một bụng tức ở chỗ lão thái gia nên xắn ống tay trực tiếp lục soát trên người Khương Dương.
Đáng thương Khương Dương bị ba người lôi kéo cùng một lúc, cũng không biết ai đột nhiên mạnh tay đẩy Khương Dương một phen, trực tiếp đẩy hắn ngã trên mặt đất.
Triệu thị kinh hô một tiếng, lại thấy sau khi Khương Dương ngã xuống liền nằm im bất động, càng là sợ tới mức không biết làm gì cho phải.
“Ban ngày ban mặt la hét cái gì hả?!”. Khương lão thái gia không vui đi ra khỏi phòng.
Đi theo sau ông chính là lão thái thái, bà vốn muốn khuyên lão thái gia đừng tức giận quá hại thân, không nghĩ tới vừa đi ra liền thấy Khương Dương nằm trên mặt đất.
“Dương ca nhi!”.
Lão thái thái sợ hãi hét lên, đẩy bọn Triệu thị ra, nâng Khương Dương dậy, lay lay người hắn nói: “Con đừng dọa nãi nãi! Con mở mắt ra đi!”.
Khương Dương vẫn nhắm mắt không thấy phản ứng, lão thái thái khóc òa lên, nói mau mời đại phu!
Lúc này Khương Đào cũng ra tới nơi, thấy chuyện như vậy, vội vàng chạy tới bắt mạch cho Khương Dương. Nàng tuy không biết bắt mạch nhưng cũng biết xem một ít, mạch tượng bình thản, đoán chắc hắn cũng không gặp chuyện gì nên an tâm hơn một chút.
Thời điểm nàng buông tay Khương Dương, thấy được hắn trộm nhéo tay nàng thì mới biết được hóa ra tiểu tử này giả bộ.
Mọi người ba chân bốn cảng khiêng Khương Dương vào nhà, lão thái thái sai Khương Đại nhanh đi mời đại phu tới, đúng lúc này Khương Dương mở mắt, nói: “Nãi nãi đừng lo, con không sao. Chỉ là vừa rồi không biết bị ai đẩy ngã nên có hơi choáng, hiện tại đã ổn rồi”.
Lão thái thái khóc không ngừng, nhìn sắc mặt hắn xong mới yên tâm hơn một chút, sau đó chỉ vào Triệu thị và Chu thị mà mắng, nói tâm địa các ngươi còn ác hơn rắn rết, ta và phụ thân các ngươi vẫn còn đây này, các ngươi dám đối xử như vậy với Dương ca nhi! Các người có phải muốn gϊếŧ hắn hay không?”.
Chu thị nhanh nhảu đáp; “Nương, con cũng không phải cố ý, chỉ là muốn nhìn hắn mua cho A Đào thứ gì thôi. Sau đó Bách ca nhi tới nói muốn chìa khóa thư phòng, sau đó mới đẩy ngã nó”.
Triệu thị lập tức nói muội nói bậy, chúng ta cùng nhau lôi kéo , dựa vào đâu ngươi nói Bách ca nhi đẩy hắn chứ? Hắn là người có học đàng hoàng, sao sẽ đẩy ngã đệ đệ mình? Ngươi nói hắn đẩy, ngươi có chứng cứ gì sao, không thì chính là ngươi đẩy.
Đang tranh luận thì Khương Kiệt xen vào nói: “Bà không được vu khống nương ta, lúc ấy ta đang chơi ở trong sân thì thấy rõ ràng là đại đường huynh!”.
Mặt Triệu thị đỏ tía tai, phun vào mặt đứa bé, nói ngươi học gì không học lại đi xen vào chuyện của người lớn đúng không? Cả ngày chỉ thích nghe lỏm, bắt chước người lớn, bảo sao gia gia ngươi thích Khương Lâm hơn ngươi!
Khương Kiệt bị mắng mà khóc òa lên. Chu thị vội vã tới dỗ nhi tử vừa lên giọng mắng: “Kiệt ca nhi nhà ta thì làm sao chứ? Là hắn thông minh lanh lợi, vô cùng ngoan ngoãn mới có thể nhớ rõ ràng mọi việc như vậy! Có trách phải trách Bách ca nhi nhà tỷ, đọc sách bao nhiêu năm, có thi được cái gì chưa? Có học mà còn đi hạ dược chính đệ đệ trong nhà à, sợ là đi ra ngoài thì hắn là người đầu tiên không có tư cách!”.
Triệu thị xông lên tát Chu thị, Chu thị thả Khương Kiệt ra kéo tóc Triệu thị.
Loạn tới gà bay chó sủa, tiếng khóc của hài tử, tiếng thét, tiếng quát chói tai, các loại âm thanh ầm ĩ khiến đầu Khương lão thái gia như muốn nổ tung tới nơi.
“Đủ rồi!”. Hắn hét lớn một tiếng, “Nếu các ngươi đều không chịu đựng được thì hôm nay liền phân gia! Sau này các ngươi ai lo phận người nấy!”.
“Ông à!”. Lão thái thái không nghĩ tới ông đột nhiên nói chuyện này, vội khuyên nhủ: “Ông điên rồi!”.
Khương lão thái gia xoa xoa chân mày không nói, chỉ hô Khương Nhị đang đứng ngơ ngác một bên đi mời lí chính.
Lão thái thái vội nói với hai người con dâu: “Các người khéo ăn nói, còn không khuyên nhủ cha ngươi?”.
Hiện giờ, Triệu thị cùng Chu thị lôi thôi không tả được, đầu tóc rối bời cả lên, cũng chẳng hé răng nửa lời, thầm nghĩ phân gia mới tốt, chỉ có phân gia bọn họ mới có thể có được những ngày tháng an lành.
Chút tâm hự của edit: edit mấy chương đầu này đúng là muốn tăng xông, may mà tui edit qua rồi :)))