Tai Nhã Tịnh bây giờ chỉ ù ù mà thôi, thấy nam nhân tóc bạc đẹp như vậy mà lại đeo mặt nạ Nhã Tịnh có chút khó chịu. Nhìn ảnh ngược của nàng trong mắt hắn, Nhã Tịnh không biết lấy từ đâu ra can đảm gỡ bỏ mặt nạ kia ra. Nam nhân hoàn mỹ xuất hiện trước mặt nàng, Nhã Tịnh lại như khóc òa lên.
– Tên chết tiệt bắt nạt ta, đồ tra nam! Ta nhất định phải đi báo cảnh sát bắt ngươi, ngươi phải vào tù mới hết tội! Suốt ngày dọa giết ta, ngươi nghĩ ta là gì hả? Ta có mỗi cái mạng này mà ngươi cũng đòi cướp, ta mà mạnh thì sẽ đánh chết ngươi! Tên tra nam, đồ tồi! Còn lấy cả ngân lượng của ta, không trả cho ta chính là tên xấu xa.
Nhã Tịnh gào lên, nàng còn lao tới cắn vào vai hắn. Lang Minh Triết không hiểu sao lại chỉ thấy buồn cười, gỡ con chó nhỏ ra khỏi người Lang Minh Triết đem tay cố định đầu nàng lại. Hai mắt chạm nhau, Nhã Tịnh hai hàng nước mắt vẫn lăn dài. Lang Minh Triết từ từ ghé môi chạm tới môi nàng, Nhã Tịnh trở nên ngốc lăng luôn rồi. Nhã Như Tuyết một bên thấy khuân mặt hoàn mỹ của Lang Minh Triết cũng động tâm rồi, nhất định nàng ta sẽ không để nam nhân tốt như vậy rơi vào tay Nhã Tịnh. Ở nơi đây sao có thể có một phu quân có quyền có địa vị mà chỉ có một phu nhân? Nàng ta không tin!
Thấy Lang Minh Triết ôm Nhã Tịnh về phòng, Nhã Như Tuyết cũng phải rời đi. Sớm hôm sau đau đầu tỉnh lại, Nhã Tịnh chẳng thể nhớ bản thân đã làm trò con bò gì rồi. Chỉ nhớ tới đoạn đã đi tới hồ sen và khóc, có lẽ nàng đã được ai đó đưa về phòng. Nhìn cánh tay còn đang cầm chăn đắp lên bụng mình, Nhã Tịnh lặng lẽ đem tay hắn ẩn ra. Vừa đặt chân xuống giường Lang Minh Triết lập tức kéo nàng lại, Nhã Tịnh bất ngờ ngã về phía sau phần lưng có chút đau.
– Vương…vương gia người tỉnh rồi sao. Vậy tốt quá, người thả ta ra đi, ta hôm nay còn đi có việc.
Lang Minh Triết như không nghe nàng nói, hắn lầm bầm khó chịu.
– Từ đêm nay nàng nên nằm phía trong, hôm qua vì say nàng ngủ cũng khó chịu hơn trước. Riêng đêm qua ta đã phải ba lần bế nàng lên giường rồi, nàng nói xem. Tính toán trả công cho ta như nào đây?
Nghe rồi Nhã Tịnh chỉ muốn cười một cái, hắn đòi hỏi gì chứ.
– Vương gia, người cũng đâu thiếu tiền, trả công người làm chi chứ! Hôm qua ta cũng say mà, người đại nhân đại lượng đừng chấp tiểu nhân ta đây ha! Ta làm cơm cho người, làm cơm cho người để cảm tạ. Đúng rồi, vương gia. Hôm nay ta sẽ ra ngoại thành xem người dân nơi đó bây giờ sống thế nào, người hôm nay vào chầu hay ở nhà?
Nhìn khuân mặt nàng tự nhiên như vậy, Lang Minh Triết biết chắc chắn nàng đã không nhớ gì về việc tối qua. Trong lòng Lang Minh Triết không hiểu sao lại có chút tức giận, nữ nhân này mới hôm qua còn hôn hắn, hôm nay liền trở về bộ dạng kia thật làm hắn khó chịu.
– Nàng không nhớ đêm qua bản thân làm chuyện gì sao?
Lang Minh Triết bất chợt hỏi, Nhã Tịnh cũng không rõ hỏi lại hắn.
– Ý vương gia là sao? Hôm qua ta có làm gì sao?
Nhìn khuân mặt vô tội của nàng, bất giác hắn lại không biết nói sao.
– Không có gì, nàng hôm nay đi đâu thì tùy. Ta sẽ cho người đi theo nàng, đúng rồi! Số thảo dược mà nàng đem tới lúc trước cũng đã sắp hết, ta tính ngày mai sẽ đem tới nếu hôm nay nàng đi vậy tiện đường đem thêm thảo dược tới!
– Được thưa vương gia!
Nàng rửa mặt xong liền rời đi trước, mặt trời cũng đã lên. Bữa sáng Nhã Tịnh không kịp ăn liền đã lên đường, Nhã Như Tuyết nhìn Nhã Tịnh rời đi liền bước tới cạnh Lang Minh Triết bắt đầu công cuộc tán tỉnh của mình.
– Vương gia, người thật là có lòng tốt luôn nghĩ tới cho con dân bách tính. Tiểu nữ thật hâm mộ người! Vương gia còn thật biết lo xa, cho nạn dân thảo dược!
Lang Minh Triết nhìn ra tâm tư nàng ta, chỉ là hắn biết bây giờ không ra tay nặng được liền cười.
– Đó là do vương phi suy nghĩ thấy đáo, biết nạn dân từ xa tới đây có thể có bệnh vương phi đã khuyên ta nên cho nạn dân uống thuốc và đốt thảo mộc quanh doanh trại. Nếu ngươi hâm mộ, nên hân mộ vương phi!
Nhã Như Tuyết nghe xong xó chút ngại ngùng chỉ là như vậy thôi thì chưa đủ, nàng ta sao có thể bỏ cuộc dễ dàng!
Tới trưa Lang Minh Triết vừa ra dùng bữa cơm liền thấy Nhã Như Tuyết đang ôm tay băng bó đứng một góc. Ngay lập tức, như phản xạ tự nhiên báo trước cho hắn việc này không tốt. Lang Minh Triết muốn xoay người rời đi liền bị Nhã Như Tuyết phát hiện.
– Vương gia!
Nàng ta vừa dứt lời liền chạy tới, Lang Minh Triết biết bản thân chảng thể bỏ chạy liền quay người nhìn nàng ta tiếp theo giở trò gì. Không phải hắn sợ mà Lang Minh Triết thật sự không muốn dính dáng gì quá nhiều tới nàng ta.
– Vương gia, ta biết người công vụ bận rộn đã giúp người chuẩn bị canh bổ! Dạo này ta thấy người thường ho nên chắc người đã nhiễm chút bệnh vậy nên nhân lúc còn ấm người hãy ăn đi nhé!
Lang Minh Triết phất quạt khẽ chau mày, nhìn cũng không nhìn lạnh nhạt tránh khỏi Nhã Như Tuyết.
– Ta đã quen ăn đồ của vương phi nấu, đồ người khác ta ăn không quen. Phụ lòng cô nương rồi.
Vừa nói xong Lang Minh Triết không nghe nàng ta nói thêm liền rời đi, dù sao hắn cũng không có thời gian chơi trò rắc rối với nữ nhân khác.