“Nếu ai thua thì phải làm thuộc hạ cho đối phương cả đời”, Triệu Long cười giễu cợt, mắt hắn ánh lên ánh nhìn tôi độc.
“Cách cược thế này có phần hơi…”, bên dưới xôn xao bàn tán: “Thuộc hạ cả đời, đó có khác gì bán thân đâu. Lần này Diệp Thành chơi lớn rồi”.
“Diệp sư đệ, đệ thấy thế nào?”, Triệu Long nhìn Diệp Thành với vẻ hứng thú, hắn hất cằm, vẻ mặt khiêu khích thấy rõ.
Dưới con mắt chứng kiến của tất cả mọi người, Diệp Thành chỉ nhếch miệng cười lạnh lùng: “Triệu sư huynh muốn cược thì chi bằng chúng ta cược lớn hơn một chút”.
Ồ?
Triệu Long phấn khích: “Không biết sư đệ muốn cược gì nhỉ?”
“Cược mạng”.
Ồ!
Nghe vậy, bên dưới vang lên những tiếng suýt xoa. Mối thù hận này lớn tới mức nào chứ. Đây có khác gì không chết không nghỉ đâu.
Trên Phong Vân Đài thấy máu là chuyện thường tình, nhưng cược mạng thì chưa bao giờ có tiền lệ.
E rằng chưa một ai có thể dự liệu được Diệp Thành sẽ xuất hiện ở đây, một đệ tử thực tập ngưng khí tầng thứ nhất, nếu cược mạng với đệ tử ngưng khí tầng thứ sáu, không phải điên thì não cũng có vấn đề.
Phía đối diện, mắt Triệu Long đã nheo cả lại. Hắn cho rằng canh bạc mà hắn đặt ra cũng đã đủ lớn rồi, không ngờ Diệp Thành lại điên cuồng đến vậy. Làm hạ nhân thì mạng hãy còn, nhưng nếu cược mạng thì không phải là giỡn gì nữa, chỉ cần xuất chiêu không chuẩn thì cái mạng cũng chẳng còn.
“Tiểu tử, ngươi biết ngươi đang nói gì không hả?”, Triệu Long nhìn Diệp Thành bằng con mắt tôi độc. Chỉ cần thông qua việc này cũng có thể nhận ra trong việc cá cược giữa hai người, Triệu Long đã thua Diệp Thành về khí thế.
“Sao? Sợ rồi à?”
“Sợ?”, Triệu Long nghe vậy thì bật cười, cười như điên như dại rồi mới dừng lại. Hắn nhìn Diệp Thành chằm chằm: “Ta cược. Ngươi đã muốn chết như vậy thì đừng trách ta”.