Tịch Nguyên Khánh cũng không tin Cao Tiên Chi cầu xin ông trời cái gì, hắn bỗng nhiên nhớ tới trong sơn động tối hôm đó Lý Khánh An từng nói bên tai Cao Tiên Chi điều gì, liền lặng lẽ chạy tới hỏi Lý Khánh An.
Lý Khánh An cười cười, khẽ nói thật với Tịch Nguyên Khánh:
– Tự nhiên không có ông trời trợ giúp gì, nước sông này canh bốn đột nhiên giảm xuống, khoảng một nén nhang, Cao soái làm như vậy là vì thể hiện ý trời, phấn chấn lòng quân.
Tịch Nguyên Khánh bừng tỉnh, hắn thâp giọng cười nói:
– Đại soái quả nhiên cao minh!
– Mau nhìn, nước sông có thay đổi.
Một tiếng hô nhỏ của Lý Khánh An, mọi người đều nhìn về phía nước sông, quả nhiên thấy cọc tiêu màu trắng dài cắm giữa sông chậm rãi lộ ra, trong quân xuất hiện một hồi xôn xao, trong mắt mỗi người đều lộ ra vẻ cực kỳ kinh ngạc, ông trời thật sự hiển linh, thậm chí rất nhiều binh lính quỳ xuống, chắp tay hướng lên trời cầu nguyện.
Cao Tiên Chi lưng thẳng tắp, toàn thân chăm chú nhìn cọc tiêu, vẻ mặt khẩn trương khác thường.
– Đại soái, đủ rồi!
Lý Khánh An không kìm nổi nhắc nhở Cao Tiên Chi, chỉ có thời gian một nén nhang, Cao Tiên Chi lập tức đứng lên, cao giọng nói với ba quân:
– Mọi người xem thấy không, ông trời đang trợ giúp chúng ta, trận chiến này chúng ta tất thắng!
– Tất thắng!
Ba quân hô to một tiếng.
– Bắt đầu qua sông, không được xuống ngựa, một nén nhang qua sông, người chậm trễ chém!
Theo tiếng ra lệnh của Cao Tiên Chi, quân Đường đều xuống nước, vượt nước qua bờ bên kia, nước sông rất nông, không đến bụng chiến mã, ba quân huấn luyện có tốt chất, trong một nén hương, toàn bộ quân Đường qua sông, thậm chí ngay cả Biên Lệnh Thành cũng qua sông.
Quân Đường qua sông không lâu, nước sông đột nhiên tăng vọt, một lần nữa khôi phục mực nước cao, quân Đường phía sau đều kinh hô, rất thần kỳ, đây quả thực chính là ông trời trợ giúp.
Cao Tiên Chi vung tay lên, mười ngàn quân Đường vô thanh vô tức giết về phía đại doanh Thổ Phiên ngoài hai dặm.
…
Tiểu Bột Luật đối với Thổ Phiên mà nói, cũng có vị trí chiến lược cực kỳ quan trọng, nguyên nhân là vì có Tiểu Bột Luật làm cơ sở, Thổ Phiên liền khống chế được trung bộ và bắc bộ Thổ Hỏa La, đuổi thế lực Đại Đường khỏi Thổ Hỏa La, cũng uy hiếp sự an toàn của nam bộ An Tây, vì thế, trong hơn mười năm Đại Đường từng ba lượt xuất chinh Tiểu Bột Luật, nhưng cuối cùng đều thất bại. Vì củng cố quan hệ với Tiểu Bột Luật, Tán Phổ Thổ Phiên Xích Đức Tổ Tán không tiếc gả công chúa Già Lan xinh đẹp cho quốc vương Tiểu Bột Luật Tô Thất Lợi làm vớ thứ, còn xây dựng quân doanh Thổ Phiên ở bờ đông sông Bà Di gần thành Nghiệt Đa, trú binh gần hai vạn người.
Bởi vì quân Đường ba lần xuất chinh Tiểu Bột Luật, khiến cho quân Thổ Phiên cảnh giác cao độ, bọn họ đặc biệt đóng quân tám ngàn người ở Thản Câu Lĩnh phía bắc Liên Vân Bảo, trở thành lá chắn thứ hai của Tiểu Bột Luật.
Trước mắt chủ tướng Thổ Phiên đóng ở Liên Vân Bảo tên là Thượng Đức La, Phó đô đốc quân Thổ Phiên đóng ở Tiểu Bột Luật, hắn ở trong Liên Vân Bảo, hai ngày này tâm tình hắn hơi bất an, tuy rằng không có lý do gì, nhưng một loại bất an không hiểu khiến hắn thường xuyên bừng tỉnh trong lúc ngủ.
Ở trong mộng, Liên Vân Bảo bị thiêu đốt trong một trận lửa lớn, thoáng chốc hóa thành tro tàn, Thượng Đức La lập tức bừng tỉnh từ trong mộng, trong lòng hắn bực bội bất an, không thể an giấc, đúng lúc này, hắn bỗng nhiên nghe thấy có người kinh hô:
– Tại sao đại doanh lại có ánh lửa?
Thượng Đức La ngây ngẩn cả người, hắn cắn tay một cái, đây không phải giấc mộng, hắn vội vàng đứng dậy đi tới trước cửa sổ đá, mở cửa sổ ra, hắn lập tức sợ ngây người, chỉ thấy phía đại doanh xa xa quả nhiên có ánh lửa, nơi này của hắn cách đại doanh khoảng mười lăm dặm, nếu có thể thấy được ánh lửa mà nói, vậy có nghĩa đại doanh đã là thiêu đốt ngút trời. Truyện “Thiên Hạ ” Truyện “Thiên Hạ “
– Mau gõ cảnh báo!
Thượng Đức La kêu lớn một tiếng, chạy nhanh ra ngoài.
…
Đại doanh người Thổ Phiên ánh lửa ngút trời, một mũi tên lửa của Thám báo doanh bắn vào đại doanh, nháy mắt thiêu đốt lều vải, binh lính Thổ Phiên bừng tỉnh trong giấc ngủ, bọn họ cực kỳ hoảng sợ, chạy trốn khắp nơi.
– Một, hai, ba!
Theo tiếng hò hét của quân Đường, hàng rào cao tới ba trượng rốt cục bị đánh đổ, hàng rào đổ xuống ầm ầm, kỵ binh quân Đường hô lớn:
– Giết!
Hai ngàn Đường kỵ như tinh linh trong đêm đen, từ bốn phương tám hướng đột nhập vào đại doanh quân Thổ Phiên, bọn họ vung giáo dài, giết chóc vô tình binh lính Thổ Phiên chạy trốn bốn phía.
Đầu người cuồn cuộn, máu văng khắp nơi, phần còn lại của tay chân cụt rơi lung tung xuống đất, tiếng kêu thảm thiết, kêu vang vọng bầu trời đêm. Lý Khánh An dẫn Thám báo doanh phi nhanh chúng quanh đại quanh, chặn đường chạy trốn khỏi đại doanh của binh lính Thổ Phiên, bọn họ chém xuống binh lính Thổ Phiên muốn sống không đường không lưu tình chút nào, vào lúc này thần tiễn của Lý Khánh An phát huy vô cùng tinh tế, mỗi một tên bắn ra tất có một gã Thổ Phiên kêu thảm ngã xuống đất, trong chớp mắt, một ống ba mươi mũi tên bắn xong, xác chết nằm la liệt xung quanh hắn.
Lúc này, một gã quan quân Thổ Phiên thấy vô số người chết dưới tên của hắn, không khỏi giận tím mặt, phóng ngựa như bão táp về phía hắn, hét lớn một tiếng, trường mâu trong tay đâm về ngực hắn. Lý Khánh An tay cầm cung tên, không thể ngăn giáo, hắn kẹp chiến mã, chiến mã dường như có lính tính nghiêng người chạy đi, tránh thoát lưỡi mâu, trong nháy mắt hai ngựa gặp nhau, hoành đao trong tay Lý Khánh An chém ra như tia chớp: “rắc” một tiếng, đầu quan quân thổ Phiên bay lên cao hai trượng, máu tươi phun ra từ cổ tung tóe phun đầy mặt Lý Khánh An, mùi máu tanh gay mũi gần như khiến hắn không thở nổi.
Tử thi ngã xuống, trước mắt Lý Khánh An một màu đỏ mơ hồ, cái gì cũng không thấy được, lúc này hắn nghe thấy một chiến mã phi thẳng tới hắn, tiếng binh khí bổ tới, dưới hoảng hốt hắn liền quay đầu chạy, đúng lúc này, hắn nghe thấy tiếng gầm giận dữ bên tai:
– Đừng thương đệ ta!
Ngay sau đó là một tiếng hét thảm, sát khí phía sau biến mất, Lý Khánh An dùng chiến bào lau máu tươi trên mặt, lúc này mới phát hiện Lý Tự Nghiệp thân cao gần một trượng tay cầm mạch đao, đứng bên cạnh mình, mắt trợn lên, mà phía sau hơn một trượng, một gã Thiên phu trưởng Thổ Phiên cả người lần ngựa bị bổ làm hai nửa