Diệp Phàm gật đầu: “Có thể thì có thể, nhưng cái thứ phi châm này, quá không phóng khoáng, ta không thích.”
Diệp Cẩm Văn: “……”
……
Vật phẩm đấu giá thứ tư là một gốc cây ăn quả Xích Diễm Châu, cây ăn quả rất nhỏ, bộ dáng giống như là ngọn lửa, trên cành treo mấy viên trái cây thoạt nhìn rất đáng yêu.
Ngao Tiểu No nhảy lên đầu Diệp Phàm, lắc qua lắc lại nói: “Mua đi mua đi, cái này dùng để tráng dương rất tốt!”
Bạch Vân Hi: “……”
Diệp Phàm nghe lời ấn xuống nút báo giá.
Diệp Phàm vừa báo giá, Diệp Cẩm Văn, Hứa Minh Dương cùng Diệp Khải Hiền đều nhìn về phía Diệp Phàm, Bạch Vân Hi lúng túng quay mặt đi.
Diệp Phàm bị mọi người nhìn đến không hiểu ra sao.
Diệp Phàm thấy ánh mắt đám người Diệp Cẩm Văn khác thường, hồ nghi hỏi: “Các ngươi nhìn ta như vậy làm gì?”
“Nhị ca, ngươi cần bổ thân sao?” Diệp Cẩm Văn kinh ngạc hỏi.
Diệp Phàm rầu rĩ mắng: “Các ngươi đừng có nghe Ngao Tiểu No nói bậy, công dụng chủ yếu của Xích Diễm Châu không phải là tráng dương, thứ này rất có tác dụng trợ giúp tăng tiến tu vi.” Quả của Xích Diễm Châu rất có tác dụng trợ giúp tăng tiến tu vi, đương nhiên cũng có thể điều hòa hàn khí của Vân Hi truyền tới khi song tu.
Diệp Cẩm Văn cười cười: “Thì ra là thế.”
Diệp Phàm không vui trừng mắt nhìn Diệp Cẩm Văn một cái: “Tiểu hài tử ngươi nghĩ cái gì đấy, coi thường nhị ca ngươi sao! Nhị ca ngươi rất lợi hại, hoàn toàn không có chút vấn đề gì, nhưng thật ra là ngươi đấy, bộ dáng uể uể oải oải, có cần ta luyện chút đan dược tráng dương cho ngươi không?”
Diệp Cẩm Văn vội vàng xua tay: “Không cần, không cần! Ta rất tốt.”
“Thật sự không cần sao? Đều là huynh đệ nhà mình, không cần phải khách khí!” Diệp Phàm hào phóng nói.
Diệp Cẩm Văn đỏ mặt lên: “Thật sự không cần, thật sự không cần!”
Diệp Phàm khẽ hừ một tiếng, quay mặt đi, để lại cho Diệp Cẩm Văn một cái ót.
Diệp Cẩm Văn: “……” Người nghi ngờ cũng không phải chỉ có một mình hắn, nhị ca thật là, chỉ biết nhìn chằm chằm hắn!
Diệp Phàm tiêu 472 viên linh thạch thượng phẩm mua về Xích Diễm Châu.
Xích Diễm Châu vừa được đưa vào, không khí trong ghế lô liền nóng lên mấy độ.
Diệp Cẩm Văn kinh ngạc cảm thán nhìn Xích Diễm Châu: “Cái cây này thật xinh đẹp.”
“Vân Hi, thu vào đi.” Diệp Phàm nói với Bạch Vân Hi.
Bạch Vân Hi vung tay lên, Xích Diễm Châu liền bị thu vào bên trong Đa Bảo Vòng, linh thụ giống như Xích Diễm Châu đã sinh ra một chút linh tính, vừa được đưa vào bên trong Đa Bảo Vòng liền tự giác cắm sâu rễ xuống đất.
Long Lân Thụ được Bạch Vân Hi đưa vào thời gian trước hiện tại mọc không tồi, hoàn toàn không còn bộ dáng uể oải lúc trước.
Xích Diễm Châu bán xong, lục tục lại có vài loại đan dược Thiên cấp được mang ra đấu giá, đan dược mà lúc trước Diệp Phàm luyện chế một phần bán cho người quen, một phần liền thả tới nhà đấu giá gửi bán.
“Nhị ca, đan dược kế tiếp là do ngươi luyện chế.” Diệp Cẩm Văn nói.
Diệp Phàm gật đầu: “Ta biết rồi.”
Thanh âm uyển chuyển của nữ tu chủ trì đấu giá truyền đến, “Vật phẩm đấu giá kế tiếp là một viên Trú Nhan Đan Thiên cấp, tin tưởng không cần ta giải thích nhiều, mọi người đều biết đan dược này có công hiệu mỹ dung dưỡng nhan, khôi phục thanh xuân, giá khởi điểm của Trú Nhan Đan là 300 viên linh thạch thượng phẩm, đấu giá bắt đầu!”
Thanh âm vừa ra liền có một giọng nữ thanh lãnh báo giá 1000 viên linh thạch thượng phẩm.
Nữ tu vừa lên tiếng liền đẩy giá lên gấp ba, ước chừng là muốn dọa sợ những người khác, nhưng hi vọng của nữ tu rất nhanh liền thất bại, có một nữ tu khác báo giá 1100 viên linh thạch thượng phẩm.
Thanh âm của các nữ tu vang lên hết đợt này tới đợt khác.
……
Bên trong ghế lô, Diệp Phàm ôm mặt, nói: “Đan dược này cũng không có tác dụng thực chất gì, chỉ là bảo dưỡng dung nhan không suy mà thôi, ngược lại là rất bỏng tay! Vẫn là giá trị của Kim Tủy Đan càng lớn hơn mới đúng, mà nói đi cũng phải nói lại, giá của Kim Tủy Đan ngay cả một nửa của Trú Nhan Đan cũng không bằng, thật sự là!”
Diệp Cẩm Văn chống cằm, thầm nghĩ: Đối với rất nhiều nữ tu mà nói, giá trị của Trú Nhan Đan phải cao hơn Kim Tủy Đan nhiều.
Hiện tại ở bên ngoài người cạnh tranh chỉ còn lại vài nữ tu Nguyên Anh, báo giá càng ngày càng cao, một đường vượt thẳng lên tới 4000 viên linh thạch thượng phẩm, cuối cùng, Trú Nhan Đan bị một nữ tu Nguyên Anh hậu kỳ dùng giá 5000 viên linh thạch thượng phẩm mua đi.
Diệp Phàm chớp chớp mắt, nói: “Chiến tranh giữa các nữ tu vẫn luôn máu chảy đầm đìa như vậy.”
Diệp Cẩm Văn vuốt cằm: “Có rất nhiều nữ tu có tiền a! Ở thời điểm này liền nhìn ra được rồi.”
Bạch Vân Hi: “……”
Diệp Phàm thầm nghĩ: Nữ nhân đúng là sinh vật kỳ quái, có đôi khi tính toán chi li từng chút một, có đôi khi lại vung tiền như rác, hoàn toàn không coi linh thạch là linh thạch.
Đan dược bán giá cao, trong lòng Diệp Phàm đương nhiên cao hứng, nhưng lại cảm thấy các nữ tu thật là không thể nói lý, vì một viên đan dược không có giá trị thực chất nào mà bỏ ra một bút linh thạch cao như vậy.
……
Một cái chai được đặt lên trên bàn đấu giá, Ngao Tiểu No híp híp mắt nhìn.
“Hội đấu giá này thật lợi hại, ngay cả thứ đó cũng có thể kiếm được.” Ngao Tiểu No nói.
Diệp Phàm nhìn về phía Ngao Tiểu No: “Thứ gì?”
“Chân phượng huyết, hiện tại huyết mạch phượng hoàng bên ngoài hầu hết rất nông cạn, căn bản cách rất xa phượng hoàng thật, nhưng chai phượng huyết kia lại rất tinh thuần.” Ngao Tiểu No liếm liếm môi, “Cái đám phượng tộc kia tính tình tuy kém, nhưng hương vị lại khá tốt.” Ngao Tiểu No lộ ra vẻ mặt khao khát.
Diệp Phàm nghiêng đầu nhìn Ngao Tiểu No: “Ngươi từng ăn phượng hoàng?”
Ngao Tiểu No lắc đầu: “Không có.”
“Vậy sao ngươi biết hương vị tốt?” Diệp Phàm hỏi.
“Cha nói cho ta.” Ngao Tiểu No nói.
“Cha ngươi từng ăn?” Diệp Phàm hỏi.
Ngao Tiểu No lắc đầu: “Không có!”
Diệp Phàm bĩu môi: “Một kẻ hai kẻ đều chưa ăn, chỉ biết nói bậy.”
Ngao Tiểu No không vui nhìn Diệp Phàm: “Cha ta mới không nói bậy.”
“Tiểu No, ngươi xem chân phượng huyết này có tác dụng không?” Bạch Vân Hi hỏi.
“Có thể dùng trong luyện thể, nhưng số lượng như này quá ít, ngược lại là khá có tác dụng với mấy người tu luyện công pháp Thiên Phượng.” Ngao Tiểu No nói.
Bạch Vân Hi híp mắt, thầm nghĩ: Nếu như thế, vậy thì thôi.
“Cẩm Văn, chân phượng huyết này hội đấu giá kiếm từ đâu tới?” Diệp Phàm hỏi.
Diệp Cẩm Văn lắc đầu: “Không biết, phượng hoàng đã biến mất rất nhiều năm, nhưng người mang huyết mạch phượng hoàng không ít, chỉ là lưu truyền tới nay, huyết mạch đã loãng lắm rồi.” Tông chủ khai tông của Hỏa Hoàng Tông nghe nói hình như cũng là hỗn huyết nhân phượng.