Phong Bắc nghe không sót một chữ: “…”
Các ngươi có thể kiêng nể đương sự như ta một chút được không?
Giáo chúng và Minh Thù ồn ào nửa ngày, lúc Minh Thù sắp đánh người, bọn giáo chúng lập tức giải tán.
Phong Bắc nhìn kiểu gì cũng thấy đám giáo chúng kia cố ý.
Nhưng lúc này hắn lại có cơ hội lên phía trước.
Nhanh chân đuổi theo Minh Thù, Phong Bắc gọi nàng một tiếng: “Mộ giáo chủ.”
“Chuyện gì?”
Phong Bắc suy nghĩ một chút, hỏi: “Ngũ Tuyệt Bảo Điển, thật sự ngươi không biết nó ở đâu sao?”
Minh Thù trừng mắt nói mò: “Biết.”
Phong Bắc híp mắt: “Ở đâu.”
Minh Thù nghiêng đầu, nụ cười chói mắt cực kỳ ngạo mạn nói: “Sao ta phải nói cho ngươi biết, ngươi cho rằng mình là ai?”
Ta sẽ không nói ngươi biết, dù sao ta cũng không biết.
“Ta thắng, Mộ giáo chủ chưa đưa Ngũ Tuyệt Bảo Điển cho ta, nhưng báo cho ta biết Ngũ Tuyệt Bảo Điển ở đâu, cũng là chuyện nên làm?”
“Không phải là ta đã đưa ngươi sao?”
Còn là trẫm tự tay viết, không xuất bản, bao nhiêu đồ ăn vặt cũng không mua được.
“Ta nói là Ngũ Tuyệt Bảo Điển thật.”
Ai muốn tự tay ngươi viết Ngũ Tuyệt Bảo Điển, chỉ có cái tên, làm giả cũng không làm như ngươi.
Minh Thù thong dong phản bác: “Ta chưa từng nói thắng lôi đài là có Ngũ Tuyệt Bảo Điển thật, ta sẽ không nói ngươi biết.”
Tức chết ngươi.
“Mộ giáo chủ.”
Phong Bắc đột nhiên ngăn cản Minh Thù, gương mặt lạnh lùng: “Ngươi đắc tội nhiều người như vậy, còn muốn đắc tội ta?”
Minh Thù mỉm cười: “Nhiều thêm một người không sao, ít một người cũng không vấn đề gì, thiếu ngươi thì sao?”
Lúc có thể kéo giá trị thù hận, trẫm vẫn phải liều mạng một lần.
Đến đây đi thiếu niên, hận trẫm trước đi.
Phong Bắc ngưng mắt nhìn Minh Thù, gằn từng chữ một: “Hậu quả đắc tội Thất Tinh Điện, không đơn giản như đắc tội những môn phái khác.”
Ta sẽ quấn ngươi cả đời.
Minh Thù nhướng mày, mắt sáng như thần mang theo nụ cười thản nhiên: “Ngươi uy hiếp ta?”
“Chỉ có lòng nhắc nhở.”
Nội tâm Phong Bắc giãy giụa, nếu không gian này không thể công lược, trực tiếp giết nàng là được rồi.
“Ta lại muốn nhìn xem, hậu quả đắc tội Thất Tinh Điện là như thế nào.”
Dù sao cũng đắc tội nhiều người như vậy, không sợ!
Phong Bắc nghẹn giọng, một lúc lâu mới nói: “Ngươi cầm Ngũ Tuyệt Bảo Điển chỉ là tai họa, nó chỉ làm ngươi rước lấy càng nhiều phiền phức.”
“Phiền phức cũng không sao, binh đến tướng ngăn.”
Phong Bắc: “…”
Ngươi là nhân vật phản diện, ngươi lợi hại!
Nếu không đoạt lại…
Ý nghĩ này của Phong Bắc cũng chỉ là thoáng qua, không có thực thi bởi vì thiết lập của hắn không làm được loại chuyện này.
“Làm thế nào ngươi mới có thể nói ta biết Ngũ Tuyệt Bảo Điển ở đâu.”
“Ngươi đi chết đi.”
“…”
Tại sao ngươi không đi chết!
Phong Bắc tức muốn nổ tung tại chỗ, thiếu chút nữa một chưởng đập chết Minh Thù.
Đối tượng công lược một lời không hợp lập tức bảo hắn chết.
Nhìn hình ảnh Minh Thù đi xa, Phong Bắc nghiến răng “kèng kẹt”.
“Điện chủ, ngài nghĩ Ngũ Tuyệt Bảo Điển còn ở trên người nàng không?”
Phong Bắc lập tức nghiêm túc: “Hẳn là không có…”
Hắn nghĩ… Nếu như nàng thật sự có, có lẽ sẽ lấy ra khoe khoang với hắn một phen.
Đừng hỏi vì sao hắn có ý nghĩ như vậy.
Trực giác nói cho hắn biết, nữ nhân kia nhất định làm được.
Thiên Xu không phát hiện Phong Bắc bất thường: “Chúng ta còn cần theo nàng không?”
Phong Bắc im lặng một lúc lâu, hạ lệnh: “Ngươi tiếp tục tìm, ta theo nàng.”
“Điện chủ?”
Nếu Ngũ Tuyệt Bảo Điển thực sự không trong tay nàng, tiếp tục theo chính là lãng phí thời gian.
Phong Bắc có đủ lý do: “Không thể bỏ qua bất kỳ đầu mối nào.”
Thiên Xu suy nghĩ một lúc cũng đồng ý, lỡ đâu ở chỗ nàng thật thì sao?
Thế nhưng điện chủ tự mình đi…
Thiên Xu có chút không yên tâm.
Phong Bắc định liệu trước: “Ta tự biết chừng mực.”
Lão tử muốn đi giết chết nàng.
…
[Hài Hòa Hiệu]Minh Thù: Nghe nói ngươi muốn giết ta?
Phong Bắc: Ai nói? Tên khốn nào nói!
Minh Thù: [Mỉm cười.]
Phong Bắc: [Khóc thút thít.] Ta không kiểm soát được suy nghĩ! Đừng trách ta, ta không nhận tội này, đều là lỗi của tiểu tiên nữ.
Tiểu tiên nữ: [Mẹ già mỉm cười hòa ái] Các ngươi tăng lượt bỏ phiếu là có thể khống chế được suy nghĩ đó nha.