Phương pháp mà Cô Yên nói cho cô chính là mặc áo sơ mi trắng của Cố Gia Huy, sau đó liền lắc lư trước mặt anh.Mặc dù cô cảm thấy có hơi không ổn nhưng vẫn muốn thử một chút xem sao.
Không ngờ rằng vẫn không được.Bệnh này rốt cuộc là còn có thể chữa được không the?
Cố Gia Huy trực tiếp xông thắng vào phòng Có Yên, làm có ấy bị dọa chết khiếp.
“Anh, anh.. anh làm gì thế?”
Cổ Yên bị dọa sợ hết hồn phải gắt gao ôm chặt chăn.
“Cổ Yên, em làm được chuyện tốt rối!”
Anh không cần đoán cũng biết nhất định đó là chủ ý ngu xuẩn của Cố Yên.
“Đây là phúc lợi anh có hiểu không thế? Em phát phúc lợi cho anh lần nữa đấy! Bữa tiệc thị giác hoàn mĩ ( the, anh phải biết hưởng thu chứ!”
“Hưởng thụ quỷ gì mà hưởng thụ, để anh cho em hưởng thụ nhé. Em cút về nhà cũ ngay cho anh! Nếu như lần này anh còn mềm lòng nữa thì tên anh sẽ viết ngược lại.”
“Anh… anh, anh di đừng mà!”
Nhưng bất kể Cố Yên kêu gào xé họng thế nào thi cũng chẳng làm nên chuyện gì. Lần này, ngay cả chăn cũng bị đóng gói lên xe cùng cô ấy.
Hứa Minh Tâm nghe thấy tiếng kêu cứu thảm thiết thì đi ra khỏi phòng xem thử, chưa đi được mấy bước thi liền bị Cố Gia Huy quát lón.
“Vẻ phòng thay quần áo cho anh, có nghe rõ chưa!
Quá… quá hung ác!
Hứa Minh Tâm bị dọa tới mức lạnh run, cô cũng không dám cầu xin giúp Có Yên nữa mà nhanh chóng về phòng thay quần áo trên người mình thành một bộ đồ ngủ hình phim hoạt hình.
Cố Gia Huy nhìn theo chiếc xe chạy đi xa mới thở phào nhẹ nhöm.
Sau khi về phòng, Hứa Minh Tâm ngoan ngoãn giống như một con thỏ nhỏ, chỉ sợ Cố Gia Huy lấy mình ra khai đao trước thôi.
Cố Yên đã hy sinh lừng lẫy như vậy, cô phảibảo vệ tốt chính minh mới được.