Ủy thác sao? Vậy phải xem bây giờ anh còn tư cách đó không”
Lục Minh Sơ nói xong thì đứng dậy: “Thăm cũng thăm rồi, tôi đi đây”
“Anh tới là để thăm tôi sao? Anh lại tốt bụng như vậy à?”
“Tôi tới là muốn xem anh sắp chết chưa.
Dù gì thì chúng ta cũng được coi là chảy chung dòng máu, anh cho rằng tôi muốn tới thăm anh lắm sao?”
Lục Minh Sơ chế giễu nói: “Nhưng mà anh yên tâm, nếu như anh chết thật, tôi sẽ không đi cướp Trâm Thị đâu”
Nói xong, Trầm Tu Cẩn đang ngồi ở trên giường bệnh trâm mặc một lúc, rồi mới nói: “Được, anh nhớ những lời hôm nay mà anh đã nói đó.”
“Đi đây”
Người kia giơ một tay lên vẫy, còn một tay thì đút vào túi quân, bộ dạng vui vẻ rời đi.
Trầm Nhị tiến vào: “Cậu chủ, cậu chủ Bách tới”
“Cậu ta ra rồi sao?”
Trầm Tu Cẩn ngẩng đầu lên: “Giản Mạch Bạch đi ra khỏi phòng cấp cứu rồi, cũng đúng, chắc là cũng ra rồi.”
Bách Dục Hàng đứng ở cửa đã thay ra bộ quân áo mới: “Cậu vẫn còn tâm tư quan tâm người đó à.”
Trong tay anh ta cầm bệnh án của Trầm Tu Cẩn: “Khối u trong não đã chèn ép lên dây thần kinh là thị giác…
Thật sự phải làm phẫu thuật sao?”
Tâm tình của anh ta không được tốt cho lắm, vừa ra khỏi phòng cấp cứu là nghe được tin tức bệnh tình của Trầm Tu cẩn rất là nghiêm trọng.
“Lúc ban đầu giả điên giả khùng, nói rằng trong não có máu tụ lại.
Bây giờ thì hay rồi, thật sự là có u trong não rồi.”
“Cậu đừng cười, còn cười sao.
Cậu có biết hay không, tình trạng bây giờ của cậu rất nghiêm







– —————–