Tinh Anh thắng đã thành kết cục đã định.
Vương Ngạo Phong ngồi không yên giơ bài kêu ngừng lần cuối, cổ động thủ hạ.
Đường Tiểu Đông liếc nhìn đại hương đang cháy, thấp giọng nói với thủ hạ:
– Tiếp tục ổn định, kiểm soát tiết tấu, uhm, lúc sắp kết thúc thì thả bóng để cho tỉ số biến thành một đều.
Tuy trong lòng các cầu thủ khó hiểu, nhưng lão đại an bài như vậy, khẳng định có nguyên nhân, không ai lên tiếng hỏi vì sao, tiếp tục thi đấu.
Thời gian hội ý đã hết, đội bóng Vương gia quyết chiến đến cùng, liều mạng tấn công, trong vòng cấm địa của Đội Tinh Anh hỗn chiến thành một đoàn.
Lúc người phụ trách báo giờ sắp đứng lên, cũng không biết là là chân của ai chạm vào bóng, thủ thành của Đội Tinh Anh trở tay không kịp, trơ mắt nhìn trái bóng lăn vào khung thành.
Chết ngất, ghi bàn vào giây phút cuối cùng, tỉ số biến thành một một, vô số con mắt trợn trắng, các con bạc đặt đội Đội Tinh Anh thắng đấm ngực dậm chân gào khóc.
Xui quá, xui chết người rồi!
Vào giây cuối cùng san bằng tỉ số, mặt mũi vãn hồi trở lại, nhưng sắc mặt của Vương Ngạo Phong vẫn rất khó coi, ván này, hắn đã đổ vào năm mươi vạn lượng bạc, tổn thất với thất bại lúc trước, tổng cộng hắn đã mất một trăm hai mươi vạn lượng bạc, về nhà phải đối mặt với cha như thế nào đây?
Vương Khiếu Vân ngồi ở bên kia cũng sắc mặt trắng bệch, tuy rằng đã gần đến đầu mùa đông, thời tiết có chút lạnh lẽo, nhưng trên trán của hắn mồ hôi lạnh to bằng hạt đậu đang
liên tục chảy xuống.
Hòa một một là điều không ai có thể dự liệu được, tóm lại, ván này nhà cái thắng hết, kinh doanh lời một vố lớn.
Dương Quốc Trung cười híp mắt vỗ vỗ bả vai của Đường Tiểu Đông, cái vỗ này hơn ngàn vạn lời nói cảm kích.
Đùa giỡn Vương tam công tử phi thường thông minh đến xoay như chong chóng, quỷ tài Đại Đường, quả thật danh xứng với thực.
Lý Lâm Phủ thì cảm thán muôn vàn, nữ nhi quả thật rất có nhãn lực, người nữ tế này vừa tốt vừa mạnh, đáng tiếc không có dã tâm.
Trước kia còn lo lắng hắn có dã tâm quá lớn, hiện tại thì luyến tiếc hắn không có dã tâm.
Bằng tài trí thông minh của nữ tế, cộng thêm hắn chống lưng ở phía sau, rất nhanh có thể bò lên, cùng hắn nắm giữ triều chính, đáng tiếc đáng tiếc quá.
Vòng thi đấu này kết thúc, đội Vương Ngạo Phong vẫn bằng thắng nhiều trận hơn yên ổn đứng thứ nhất, Đội Tinh Anh đành phải đứng thứ hai, song song thăng cấp.
Đội bóng của Dương Quốc Trung và Lý Lâm Phủ song song thăng cấp, đồng thời thăng cấp còn có bốn đội mạnh khác.
Lúc này rút thăm thi đấu một tám, Đội Tinh Anh và đội bóng của Lý Lâm Phủ, còn có hai đội mạnh khác cùng ở chung một tổ, mỗi một đội bóng đều có thực lực rất mạnh.
Vì để cho trận đấu càng thêm tuyệt vời kịch liệt, sau khi bốc thăm chọn tổ xong thì tạm thời nghỉ ngơi ba ngày.
Đối với Đội Tinh Anh, hiện tại có đủ loại nghị luận, một là nói thực lực ở mức trung bình, nhưng có hai tiền đạo và thủ thành lợi hại, vận khí lại quá tốt.
Một loại khác lại nói Đội Tinh Anh là một đội bóng siêu mạnh, chỉ bất quá giả heo ăn hổ mà thôi.
Đủ loại nghị luận bên ngoài, Đường Tiểu Đông chỉ cười trừ.
Mấy ngày qua vì thi đấu và lo vụ đánh cược bận đến nỗi choáng đầu váng óc, quả thật phải thả lỏng một chút.
Sáng sớm, hắn cho các huynh đệ nghỉ nửa ngày, sau đó giao cho Tần Thiên Bảo phụ trách luyện, tăng cường phối hợp chuyền bóng, không cần tiêu hao quá nhiều thể lực.
Phân phó xong, bản thân dẫn theo Đường Mộc lặng lẽ chuồn đến Phượng Minh biệt viện.