“Em muốn làm gì nữa?”
“Không nói cho anh biết! Được rồi, anh nhanh dẫn em về nhà cũ báo cáo điểm danh đi, em còn muốn kết thúc sớm một chút để đi tìm Lệ Nghiêm đây này. Sau khi anh ấy đi còn giao phó cho em một đống chuyện, em sắp mệt đến chết luôn rồi, em còn chưatim anh ấy tinh số đâu.”
“Em và Nguyễn Doanh thế nào rói?”
“Như thế nào là như thế nào?” Cô ấy cố ý giả bộ sửng sốt, biết rö ý của anh mà còn giả bộ hồ đổ.
“Em vì câu ta mà lén lút thay đổi chuyên ngành, thậm chí là vì cậu ta là một đứa con gái như em chạy tới một nơi lạnh khủng khiếp ở ngàn dặm xa xôi, cùng ăn cùng ở với một đám đàn ông. Em vì cậu ta mà làm nhiều như thế, anh đều nhìn thấy trong mắt cả. Bây giờ em cũng đã lớn già đầu rồi, vừa văn bây giờ kì nghi phép của em lại dài, nếu như có thể thi nhanh chóng giải quyết cho xong chuyện hôn nhân đại sự luôn đi.” .
||||| Truyện đề cử: Sự Chiếm Hữu Ngọt Ngào! |||||
“Aiz ya, anh trai em vẫn còn chưa kết hôn, sao em có thể tranh trước anh một bước được chứ? Anh cứ lo cho vị kia nhà anh trước đi, em không cần phải vội vàng. Anh có thể đợi đến năm ba mươi tuổi thì Lệ Nghiêm cũng có thể!”
Cố Gia Huy nghe thế thì nhịn không được mà cốc lên đầu cô ấy mấy cái.
Mặc dù hai người không phài là anh em ruột, nhưng tình cảm rất sâu đậm.
Điều anh hy vọng nhất chính là cô em gái này có thể sống hạnh phúc, anh còn nhớ rõ khi anh và anh hai trên du thuyền, mỗi khi nỗi nhỏ nhà ập về thì liềnnhắc tới cô em gái này.
Hai người nói nói cười cười, nói phải gả em gái cho người tốt nhất, tuyệt đối không thể để cho em gái minh trở thành vật hi sinh vi lợi ích gia đình được. Có hai người anh trai chắn mưa chắn gió cho em ấy, cô em gái này của bọn họ liên có thể sống một cuộc sống tự do tự tại rồi.
Nếu như có người nào dám ăn hiếp em ấy thìi bọn họ tất nhiên sẽ không bỏ qua.
Khi còn nhỏ bọn họ chưa đủ năng lực để bào vệ Cổ Yên, bây giờ rốt cuộc cũng có đủ sức mạnh, bọn họ nhất định sẽ làm chủ cho em gái minh, cho dù người kia là bạn thân của mình đi chăng nữa thì cũng vậy.
“Em không sơ hai năm này cậu ta sẽ xảy ra chuyện sao? Em đã đợi cậu ta thật nhiều năm rồi,”