Thanh âm va chạm kịch liệt một lần nữa vang lên. Nhưng lần này thì lại khác, thanh đại kiếm bị chưởng ấn oanh kích khiến trên bề mặt hiện lên một vết nứt lớn trông giống như sắp gãy. Và chỉ trong nháy mắt, vết nứt đó dần được kiếp khí ở trên người Đế Nguyên Quân toát ra làm liền lại.
Chứng kiến một cảnh này, Mạc Hữu Thắng ánh mắt lộ vẻ không được thoải mái và có chút tức giận. Hắn bộc phát một lượng lớn chân nguyên rồi tiếp tục đánh ra rồi quát lớn một tiếng. “Ai cho ngươi làm thế?”.
Oanh!
Tiếp tục, một tiếng va chạm lớn lần nữa vang lên và lần va chạm này khiến thanh đại kiếm không thể chịu đựng được nữa liền gãy thành hai nửa rồi dần dần tan biến ở trong không khí.
Nhìn thấy cảnh này, Mạc Hữu Thắng khoái chí nở một nụ cười lớn rồi nói với giọng nói điên cuồng. “Haha… Để ta xem ngươi bây giờ còn thứ gì để chống đỡ?”.
Giẫm mạnh chân xông lên, Mạc Anh Nghiêm toàn thân phát lực tiếp tục đánh ra liên tiếp từng quả cầu cầu chân nguyên mang theo một lượng lớn uy lực đánh tới.
Nhưng Đế Nguyên Quân lại không hề tỏ vẻ lo lắng mà dương mắt nhìn thanh đại kiếm đang dần tan biến rồi thở dài một hơi. “Đáng tiếc, tại thực lực của ta quá yếu nên không thể bộc phát được một phần nhỏ thực lực của kiếm khí”.
Tiếp đó, Đế Nguyên Quân đưa mắt nhìn Mạc Hữu Thắng đánh tới thì lộ ra vẻ âm trầm và ngưng trọng. Ban đầu, hắn nghĩ bản thân dùng kiếm ý có thể áp chế được Mạc Hữu Thắng nhưng không ngờ, chi trong một giây phút ngắn ngủi thì thực lực của hắn ta đột nhiên tăng lên và phá tan kiếm ý.
Bất giác, Đế Nguyên Quân thở dài một hơi, khóe miệng hắn khẽ run lên một cái rồi thốt ra. “Tử Huyền”.
Ngay lập tức, một thanh trường thương xuất hiện ở trong lòng bàn tay và nó dường như cảm nhận được ý định của chủ nhân nên run lên một cái rồi phát ra một tiếng “Tê minh” phấn khích.
Truyền chân nguyên vào trong thanh trường thương, Đế Nguyên Quân giẫm mạnh chân lao xuống. Ngay khi những quả cầu chân nguyên đồng loạt đánh tới thì hắn đã nhanh tay quét thương ra xung quanh để tránh né và đồng thời dùng sáu cánh tay lớn ở sau lưng đánh ra từng quyền.
Chỉ trong giây lát, toàn bộ công kích của Mạc Hữu Thắng bị đánh tan hết toàn bộ. Nhưng cũng đúng lúc này, hắn ta cũng đã lao tới và chỉ thấy hắn vung mạnh tay đánh ra một quyền hướng về phía lồng ngực Đế Nguyên Quân mà đánh rồi quát lớn một tiếng. “Chết đi”.
Cảm nhận uy lực của một quyền toàn lực này, toàn bộ lông tóc Đế Nguyên Quân đột nhiên dựng đứng cả lên và một cảm giác sát cơ dần bao trùm lấy tâm trí. Ngay khi quyền kình chuẩn bị đánh trúng, Đế Nguyên Quân nhanh tay đưa thanh trường thương ra trước mặt để ngăn cản và đồng thời phát động sáu cánh tay liên tiếp tung ra từng quyền từng chưởng đánh lại.
Oanh!
Quyền kình mạnh mẽ đánh xuống khiến Tử Huyền đột nhiên run lên và kêu lên một tiếng trông đau đớn vô cùng. Thậm chí, ở trong lòng bàn tay hắn đang chảy xuống một dòng máu tươi và hai cánh tay truyền đến một cảm giác đau nhức vô cùng.
Ở trên khóe miệng, Đế Nguyên Quân cảm nhận có một cảm giác tanh nồng và ấm nóng chảy xuống. Bản thân hắn hiện tại tuy đã mạnh hơn trước rất nhiều và có thêm sự phụ trợ của điểm sáng Huyết Đế Mộc nhưng hậu quả của cấm pháp mang lại vẫn hết sức to lớn, nặng nề.
Mặc kệ những cảm giác đau đớn đó, Đế Nguyên Quân cắn răng và dùng ý niệm phát động công kích của sáu cánh tay lớn đánh ra liên tiếp hơn hai mươi quyền với một tốc độ nhanh đến mức chóng mặt.
Cảm nhận có nguy hiểm đang đến gần, Mạc Hữu Thắng vừa ngẩng đầu nhìn lên thì trông thấy từng quyền từng chưởng đánh tới với một tốc độ mà hắn chỉ nhìn thấy tàn ảnh lao tới. Không kịp phản ứng, Mạc Hữu Thắng đón nhận liên tiếp bốn quyền khiến hắn bị thương và phun ra một ngụm máu tươi rồi bị đánh rơi xuống đất.
Lảo đảo chống đỡ cơ thể, Mạc Anh Nghiêm một tay đưa lên ôm ngực, một tay lấy ra viên đan dược trị thương rồi nuốt xuống. Tiếp đó, ánh mắt hắn nhìn Đế Nguyên Quân lộ vẻ điên cuồng và cảm thấy khó tin thốt ra. “Có thể khiến ta bị thương đã là thành công của ngươi nhưng tất cả dừng lại ở đây thôi?”.
Lời nói vừa dứt, Mạc Hữu Thắng bộc phát toàn bộ lực lượng còn lại rồi ngưng tụ toàn bộ lực lượng vào trong lòng bàn tay rồi sau đó, hắn lấy ra một thanh trường cung và theo ý niệm của hắn liền hóa lớn lên gấp nhiều lần. Tiếp đó, hắn lấy toàn bộ chân nguyên của bản thân ngưng tụ thành một mũi tên lớn dài hơn một trượng rồi kéo mạnh thanh trường cung chuẩn bị bắn ra.
Cảm nhận uy lực của một chiêu cuối cùng này khủng bố, Đế Nguyên Quân hít vào một ngụm khí lạnh rồi lấy ra liên tiếp gần mười bình đan dược trị thương rồi một hơi nuốt xuống.
Chỉ thấy ở sau lưng hắn bỗng hiển hiện đạo thân anh một tôn Côn Bằng thân dài hơn mười trượng, cao sáu trượng đang há rộng miệng và đang hút vào một lượng lớn linh khí rồi luyện hóa một cách điên cuồng.
“Cố gắng vô ích?”. Mạc Hữu Thắng vẻ mặt tự tin nhìn Đế Nguyên Quân với một ánh mắt tràn đầy sự khinh thường rồi thốt ra. “Chịu chết đi?”.
Lời nói vừa dứt, Mạc Hữu Thắng mạnh tay kéo dây cung rồi bắn ra một đạo ánh tiễn xuyên thẳng về phía Đế Nguyên Quân với một tốc độ nhanh đến chóng mặt. Chỉ thấy mũi liễn lướt đi thì toàn bộ linh khí ở những nói nó đi qua liền bị rút cạn, thậm chí còn khiến khu vực xung quanh phải run lên.